Bình Thiên Hạ

Chương 37




Phó Lâm Tú ngẫm nghĩ xong liền theo mẫu thân vào đông uyển phòng đợi trước, lại còn làm nghi thức tế lễ.

Chu thị nhìn nữ nhi Phó Lâm Tú từ khi thấy đồ trang sức của Phi Yến, trên mặt liền hiện chút mệt mỏi, không khỏi nhướng mày, nhưng bên cạnh là các nữ quyến các gia tộc, liền nhịn xuống không nói gì.

Đợi khi vào trong phòng, khi chỉ có hai mẹ con, Chu thị nhìn nữ nhi, sắc mặt trầm xuống, đối với nữ nhi nói: "Đúng là hẹp hòi, làm sao xứng là nữ nhi của Phó Vân Long, Đại Tề Hoàng Hậu tương lai?"

Phó Lâm Tú không nghĩ tới mẫu thân đột nhiên trách mắng, nhẹ nhàng mím môi nói: " Nữ nhi làm sao chỗ nào, xin mẫu thân chỉ giáo."

Chu thị ngồi lên ghế bành trong phòng, thở dài một hơi:" Tú nhi vừa rồi nhìn thấy tiểu thư Uý Trì Hầu phủ đeo đồ trang sức cảm thấy có chút không cam tâm?"

Phó Lâm Tú nghe vậy, mím môi càng chặt nói:" Nữ nhi chưa từng... "

"Nơi đây chỉ có hai mẹ con, không cần phải nói lời trái lương tâm, đừng nói là ngươi, đến nương cũng có chút không cam tâm. Nhưng là nữ nhi, ngươi phải biết rằng, ngươi cùng Uý Trì Phi Yến đã có hiềm khích từ trước, ngươi là Thái tử chính thê, tương lai đứng đầu hậu cung. Nay Thái tử tuy là niềm vui của Hoàng Hậu, Thánh Thượng cũng có vẻ kì vọng cao vào hắn, nhưng chỉ cần hắn một ngày không lên triều, ai cũng không thể cam đoan đương kim thánh thượng không đổi ý.

Mà ngươi gả vào Phủ Thái Tử, về sau Thái tử cũng sẽ có nhiều thê thiếp trong phủ, không phải ít. Huống chi ngươi chỉ có thể được cho là thanh tú, cũng không thể đọ lại với cái tươi đẹp cùng các chiêu trò dụ dỗ, nử tử lấy sắc sự nhân chính làm kế sách, có thể làm cho Tháu tử nhìn trúng, lúc đấy một bên phụ tá hắn hoàn thành sự nghiệp to lớn, một bên làm hiền thê.

Nay chiến công hiển hách của Kiêu Vương bị Thánh thượng không để ý, trắc phi cũng chỉ là nữ nhi của người tiền triều nghèo túng mà thôi, cuối cùng hắn vẫn là con trai Thanh thượng, nay đại hôn của Thái tử và ngươi mười ngày sau liền cử hành, cùng Kiêu Vương nạp trắc phi chỉ cách có năm ngày, cho dù Thái tử cưới là chính phi, nhưng như thế này cũng hơi khó coi.

Hoàng hậu cho dù thưởng cho Uý Trì gia nữ nhi trang sức tinh xảo nhu thé nào, bất quá là cho Kiêu Vương một chút tình cảm, người nếu đem cái đồ vật tầm thường kia coi trọng, ganh đua cùng vương phủ trắc phi thật hạ thấp bản thân."

Chu thị nói một hồi, hai má Phó Lâm Tú đỏ lên ngượng ngùng, vội vàng hướng mẫu thân hành lễ:" Mẫu thân dùng lời nói đánh thức nữ nhi trong mộng, ánh mắt nữ nhi thiển cận, phò tá thái tử cùng với việc tranh đấu cũng nữ tử trong phủ không thể làm chung, sau lần tế lễ này, nữ nhi sẽ mời Phi Yến đến đây, thân là dâu trưởng hoàng gia, nên duy trì hoàng tử phủ đệ hòa thuận.

Chu thị vừa lòng gật đầu:" Nữ nhi của ta thật thông minh, ngươi là hoàng gia trưởng tẩu, cùng với nữ quyến trong phủ ở chung hòa hợp là thay Thái tử duy trì hòa khí cùng với huynh đệ."

Phó Lâm Tú sau được Chi thị chỉ điểm, nhất thời cảm thấy nội tâm uất khí tiêu tan không ít. Lần này nàng gả vào hoàng gia, chính là hưởng cả đời vinh hoa phú quý, Phó gia trải qua bao nhiêu sóng gió cũng không ngã, tổ phụ đã dốc tâm giữ gìn, chưa bao giờ bỏ qua cơ hôi, chính mình tự gách vác trách nhiềm, nếu thật sự chỉ vì chút nữ nhi thường tình mà làm hỏnh việc, quả nhiên là thẹn với sự dạy dỗ của phụ thân và mẫu thân.

Phó gia tiểu thư đã giải được khúc mắc trong lòng, bên kia Phi Yến sau khi gặp Phó gia tiểu thư liền điTây uyển, tuy rằng không kịp cùng đông uyển giao hảo, nhưng cũng được một phen tận hưởng phong vận.

Trước sân trồng rất nhiều cây lựu, không gian xanh biếc điểm xuyết thêm sắc đỏ của trái cây, nhìn tựa như những đèn lồng nho nhỏ đang đung đưa trong gió.

Kính Nhu chỉ huy tì nữ đem vật phẩm an bài ở phía sau, liền nói:" Đường tỷ, người nhìn thấy không, đồ trang sức của Phó tiểu thư không có tinh xảo bằng của người đâu! Thân là Thái tử phi mà lại đeo trang sức vàng kiểu dáng thông thường, chẳng lẽ tài nghệ của danh hào Đại Tề đều đã đi xuống?"

Đại Lương bị giết khi Kính Nhu còn nhỏ tuổi, từ nhỏ đã chú ý đến vấn đề phục trang, nghiên cứu các món đồ trang sức, so với Phi Yến thì mẫn cảm hơn nhiều.

Uý Trù Phi Yến không để ý đến vấn đề này, hôm nay xuất môn, cũng là do Kính Nhu cùng Bảo Châu sắp xếp, mấy đồ trang sức đẹp đẽ quý giá kia đều là trong cung đưa tới.

Nhưng hiện tại nghe Kính Nhu nói xong, nhất thời cảm thấy không được, liền nói:" đi, đem đồ trên đầu ta tháo xuống, đem trang sức của Long Trân tỷ tỷ mua cho ta đến đây."

Kính Nhu nghe vậy, mất hứng nói:" Vì sao phải như vậy?" Phi Yến mỉm cười:" Đừng hỏi nhiều, nơi này cũng không phải trong nhà, nói chuyện thân trọng một chút."

Bị đường tỷ nói vâyk, Kính như lập tức thu miệng, đi tìm trang sức. Phi Yến nhìn muội muội vội vàng tìm trang sức, không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi, chỉ có trong lòng nàng rõ ràng, năm ngày sau nàng lại lâm vào hậu cung nội chiến.

Tuy rằng được Kiêu Vương ôm vào phủ, đó là nơi nàng sống cả đời, ổn định tâm trạng, rốt cuộc vẫn là gả vào hoàng tộc. hiện tại Kiêu Vương đang rơi vào thế hạ phong, nhưng với dã tâm cùng năng lực của hắn làm sao chịu làm một vương gia nho nhỏ đc chứ. Chỉ là đến lúc đó, có lẽ nàng không cần đứng bên cạnh hắn khi hắn xưng bá thiên hạ rồi, cũng không rõ khi nào thì Hoắc Tôn Đình cưới chính phi nữa, mong sao nàng sớm rời khỏi những lốc xoáy thị phi chảy xiết này, đợi đến lúc thời cơ thích hợp, nàng sẽsắp xếp nhà thúc bá hoàn hảo rồi rời xa nơi vương phủ đầy thị phi kia. Chẳng qua bây giờ chưa tới thời điểm đó nên nàng phải thu liễm một chút làm sao để người ta không để ý mình là được.

Ngụy tổng quản sáng sớm liền đưa tế phẩm tới, sau khi tắm rửa thay quần áo, Phi Yến đã chuẩn bị cây lựu để tắm từ sớm.

Thùng nước tắm được điêu khắc tinh xảo. Bình thường, thùng tắm thường khắc hình cá chép hoặc cây đào để cầu nguyện vạn sự như ý, mà thùng nước tắm này chính là được điêu khắc từ thân cây gỗ, ngoài trừ khắc hình cá chép vẫn còn khắc một đôi uyên ương rất sống động, quả nhiên trân quý.

Màu đỏ ấm áp cùng với nước nóng làm dịu tâm hồn, Phi Yến nhắm mắt lại, nhất thời thoải mái, chỉ chốc lát cảm gián hỗn độn đã tan biến.

Đúng lúc này, ngoài cửa có thông báo xe ngựa của Nhạc Bình công chúa đã dừng ở cửa miếu Nương Nương. Phi Yến liền nhanh đứng dậy, để cho Bảo Châu và Uyên Ương hầu hạ, thay quần áo.

Tưởng rằng lần này gặp Nhạc Bình công chúa sẽ náo loạn, bởi vì lần trước nàng vô cớ giận chó đánh mèo với mình, không nghĩ tới, nàng không nhưng không có gì bất thường mà làm như không có việc gì vào môn, sau đó vẻ mặt cười duyên nói:" Uý Trì tiểu thư quả nhiên không giao hảo tốt, đến Nương Nương miếu mà không tìm nhiều các bạn tri kỉ, độc thân một mình tới đây, mẫu hậu ban cho hoa phục và trang sức không có người thưởng thức, chẳng phải là phí phạm sao?"

Lúc này Phi Yến dù đã thay quần áo xong, nhưng thùng nước tắm vẫn còn nguyên, Nhạc Bình công chúa vừa lúc thấy thùng nước tắm khắc hình đôi uyên ương cười đi ra:" Nhị ca thật có tâm, thế nhưng tự tay tạo hình dục bạn, hắn từ nhỏ đã khéo tay, chơi đùa vui vẻ hơn đại ca cùng tam ca nhiều. Ta nhớ rõ chính hắn đã điều khắc một thanh mộc kiếm, mặc cho ta cầu xin thế nào cũng không chịu khắc cho ta một cái! Bây giờ lại tự tay khắc tặng ngươi..... " nói tới đây ngữ khí có chút không cam lòng, vẫn còn canh cánh trong lòng.

Phi Yến cũng sửng sốt, nàng không nghĩ tới Kiêu Vương đúng là nhàm chán đến mức độ này. Nhạc Bình công chúa còn tưởng rằng Phi Yến không tin, liền tiến tới chỗ hình đôi uyên ương, chỉ vào cái trán nó nói;" Ngươi xem, đây chính là "Thừa", tự của Nhị ca trước kia dùng tên giả, hắn khắc tượng đều lưu lại."

"Dùng tên giả?" Phi Yến có chút khó hiểu nhíu mi.

Nhạc Bình nói:" Nhị ca từng bị đưa về quê gửi nuôi, đó là theo hương nông dòng họ đặt tên là Đoan Mộc Thừa."

Phi Yến nghe được, đầu tiên là nhíu mi trầm tư, đột nhiên coi nghĩ tới cái gì, thân thể hơi chấn động, ánh mắt nhanh nhìn chằm chằm vào đôi uyên ương, chữ Thừa như bàn là nóng rực vào mắt.

Còn chưa kịp nghĩ lại, Phó Lâm Tú đã mang thị nữ lại đây, đem đến cho Phi Yến chút bánh ngọt tinh xảo.

Chỉ thấy Phó Lâm Tú đã cởi bỏ lễ phục, thay đổi một thân đỏ sắc nhu quyên duệ váy dài, trên đầu mang trang sức thanh lịch. Nàng gặp Phi Yến cũng đã cởi bỏ lễ phục, thay một thân màu đỏ nhạt lụa mỏng phượng vĩ la quần, trên đầu chỉ mang một chút trang sức bình thường, hai người cho nhau xem kĩ nhưng đều hiểu ý cười.

"Bánh ngọt là cái hôn nhẹ thủ sở chế, tùy rằng không thể so với đầu bếp tính xảo, nhưng cũng là mộtphen tâm ý, cũng thỉnh muội muội nếm thử, cũng không nghĩ công chúa lại ở đây, sớm biết liền chuẩn bị nhiều một ít."

Nhạc Bình công chúa cũng cười nói:" Khó được hai người các ngươi tỉ muội tình thâm vậy, lại cũng mộtngày tốt vào Nương Nương miếu cầu phúc. Ta suy nghĩ nơi này nữ quyến nhiều người, ghé vào mang theo mấy bàn hoa bài, theo nhị ca ra khỏi phủ liền tới chỗ này. Đêm nay ai cũng không muốn ngủ, hai uyển cũng thanh tịnh, chúng ta hay cùng các nữ tử đến một chỗ, noi theo lão gia công tử chơi cùng nhau suốt đêm!"

Lúc này hai uyển dùng cơm chiều, thật náo nhiệt. Cứ nghĩ rằng hai vị này sẽ đấu trí với nhau, thế nào hai bên lại cực kì yên ổn, không duyên không cớ lại rất náo nhiệt, trong lúc nhất thời đáy lòng hơi mất mát nhưng rất nhanh liền không để ý đến, sao cơm chiều, mấy bàn hoa bài khai trương giằng co náo nhiệt.

Phi Yến vận không tốt, liên tiếp thua mấy ván, Nhạc Bình lại thắng, nhất thời tinh thần hưng phấn, tiếp tục chơi.

Phi Yến lại thua một phen, liền ngồi xuống cây lựu uống chút rượu trái cây, cáo từ về tây uyển nghỉ ngơi trước.

Kỳ thật đêm nay nàng đang ôm một bụng tâm tư, không còn cái khác, đơn giản là ba chữ Đoàn Mộc Thừa làm cho lòng nàng gợn sóng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.