Bình Thiên Hạ

Chương 36




Trong nháy mắt, thân hình cao lớn của Kiêu Vương đã đi đến bên thành giường, Phi Yến tại thời điểm được thả xuống thuận thế ở trên giường nằm phục xuống, che trước ngực mình tránh để lộ cảnh xuân. Ngay sau đó liền bị Kiêu Vương kéo thắt lưng lộn ngược lại. Phi Yến cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, lấy tay che trước ngực, ánh mắt quật cường trừng hắn, đại thể là: Người có thế làm gì ta?

Kiêu Vương nguyện ý giải thích, dạy nữ nhân dưới thân, ở trên giường hắn có thể như thế nào.

Lập tức thân thủ liền túm lấy cái áo rộng thùng thình kia, bỏ đi y bào, bầu ngực bị áo yếm che mất lập tức hiện ra trước mắt, màu hồng cánh sen nổi bật trên làn da trắng nõn của nàng.

Phi Yến không nghĩ tới hôm nay Kiêu Vương lại lớn mật như vậy, mới chỉ động một cái đã không kiềm chế được thì sau này phải làm thế nào? Qủa nhiên là tiểu nhân nhưng lại giả vờ là chính nhân quân tử sao? Ngay sau đó, đôi môi ẩm ướt dừng lại ngay trước áo yếm thêu hoa, cảm giác ẩm ướt khiến Phi Yến cả kinh kêu " A " lên một tiếng, cái miệng trên ngực lại ra thêm sức.

Hôm nay Hoắc Tôn Đình thật sự là nhất thời nhiệt huyết dâng trào, ý tình lan tỏa, trong lúc không để ý hai má bị Phi Yến tát cho có chút đau, đến khi quay đầu lại, đôi mắt bỗng chốc trở nên thâm trẩm pha chút tức giận.

Phi Yến không chút yếu thế trừng mắt nhìn lại, ngồi thẳng người dậy nhanh tay che kín ngực nói: "Kiêu Vương say rượu, sao lại ở Hầu Phủ làm loạn?"

Ánh mắt quật cường đã nhắc nhở Hoắc Tôn Đình không nên quá mức càn rỡ.

Bất quá sắp thành thân, tiểu nữ nhân này mỗi lần cùng mình thân mật đều đề phòng như phòng cướp, làm cho trong lòng Kiêu Vương có chút rối rắm. Xem Phàn Cảnh kia phản ứng, quả nhiên là không thể quên tình cảm với nàng, tuy rằng cho người vào Bạch Lộ Sơn, trong lòng biết hai người họ có tình ý với nhau, nhưng bàn tay trắng nõn này của nàng rốt cuộc có từng bị nam nhân khác sờ qua, cho dù hắn bị nàng đánh mấy cái cũng k quan trọng, quan trọng là hắn muốn nàng hoàn toàn quên đi nam nhân kia.

Nghĩ vậy, hắn chậm rãi ngồi thẳng người, lại trừng mắt nhìn nàng rồi nói:" đi, rót cho ta một ly trà."

Phi Yến vốn cho là mình tát hắn một cái, vị nhị điện hạ này chắc chắn sẽ giận giữ, không nghĩ đến hằn trừng mắt nhìn mình một hồi xong rồi coi như không có chuyện gì xảy ra, lúc trước mới trách hắn vô liêm sỉ nhất thời không biết làm thế nào.

Miếng vải trước ngực bởi vì ẩm ướt mà dính sát vào da đã nhắc nhở vừa nãy hắn vô lễ đến thế nào, nếu có thể nàng thật muốn hung hăng tát thêm cho hắn vài cái.

Nhưng mà ánh mắt của hắn quá mức sắc bén, tuy không có tức giận nhưng toàn thân lại tỏa ra hơi thở thâm trầm nhắc nhở nàng rằng, hắn không phải là thường dân vô lại mà là nhị điện hạ nhị hoàng tử nắm quyền sinh sát trong tay, đừng nói mình cùng hắn sắp thành thân, cho dù mình muốn hủy bỏ hôn ước, hắn chỉ cần muốn, nàng có năng lực gì mà cản hắn?

Nghĩ vậy, Phi Yến chậm rãi đến bên thành giường, đi đến trước bàn, rót cho hắn một chén trà uyên ương cùng hoa quế, một tay đưa cho Kiêu Vương.

Kiêu Vương biểu hiện vẫn như trước, mở miệng hỏi nói:" Bổn vương là tiểu đệ của ngươi sao? Quy củ lễ nghĩa đâu?"

Phi Yến hít mạnh một hơi, nhìn tên hỗn đản kia mà nhớ tới lễ nghĩa mà vừa rồi còn cởi y bào chính mình, còn đem miệng dán xuống... Chệt tiệt, lúc đấy hắn đem lễ nghĩa ném đi đâu rồi?

Nếu cùng tên hỗn đản này phân rõ phải trái trắng đen chính là phí thời gian, đôi mắt phượng lại trừng mắt nhìn Kiêu Vương, hai tay dâng trà, hơi hạ thân mình xuống, sau đó hai tay đưa qua đỉnh đầu, thấp giọng nói:" Thỉnh nhị điện hạ dùng trà."

Kiêu Vương lúc này mới đưa tay ra, nhưng cũng có tiếp nhận chén trà ngày mà cầm đôi tay của nàng nói:" Uý Trì tiểu thư nhà cao cửa rộng, xuất thân quý tốc, có gia giáo, đoan trang hiền thục, bổn vương không có ý khinh tiểu thư, chỉ là lâu rồi không gặp tiểu thư nhất thời có chút mạo phạm... Nhưng mà Phi Yến hiểu được đạo vợ chồng, khi ở chung với nhau đều ân ái hạnh phúc, như cá vui mừng khi gặp nước?"

Phi Yến hạ mi mắt, rất muốn có thể trực tiếp hỏi nhị điện hạ "Cá vui?" Rốt cuộc cũng không thể nói ra, lại nói:" Ta thuở nhỏ mẫu thân mất sớm, tính tình ta lại không như các nữ tử hoạt bát, chỉ có thể gọi là thanh tú, cái khác trời đều không cho, cho nên điện hạ nên sớm cưới chính phi, hoặc nạp sườn phi, có nhiều người có khả năng hầu hạ cùng với điện hạ tận hưởng cá nước thân mật, thứ hai ta về sau ở trong phủ sẽ có người là bạn, không cô đơn."

Kiêu Vương mỉm cười:" Yến nhi thật hiền thục, bổn vương cũng vui mừng, sau này Yến nhi vào phủ, bổn vương nhất định sẽ không để Yến nhi cảm thấy "cô đơn".... "

nói xong liền tiếp nhận chén trà uống một hơi cạn sạch sau nói:"Còn năm ngày nữa là ngày chúng ta thành hôn, nàng đi Nương Nương Miếu tắm rửa cầu phúc hai ngày, Ngụy tổng quản đã chuẩn bị đầy đủ các lễ vật, trong miếu cũng đã chuẩn bị tốt, ngàu mai sáng sớm sẽ có người đưa xe ngựa tới đón nàng đi Miếu Nương Nương, nếu sợ ở đó cô đơn có thể gọi tiểu muội của nàng đi cùng cũng được."

Phi Yến nghe xong lại sửng sốt, Đại Tề theo tục hôn xưa, nữ tử quý tộc trước ngày thành hôn đều lựa chọn một ngày tốt nhập Nương Nương Miếu cầu phúc, còn muốn dùng cây lựu nước ngao nấu nược đặc thù để tắm rửa để cầu phúc cho hôn nhân sắp tới. Chính là nghi thức như vậy đều giành cho đích nữ chính thê, chưa có nghe qua con của thiếp cũng vào Nương Nương miều?

Bất quá Kiêu Vương từ trước đến nay đều làm việc không thương lượng, sau khi nói xong lại thâm sâu nhìn nàng một cái, liền đứng dậy như bình thường lặng lẽ đi ra khỏi phòng.

Phi Yến ngồi lặng trong phòng, chỉ cảm thấy mới vừa rồi bị tên khốn kia cắn liếm qua cấm địa, lặng lẽ bỏ cái yếm ra, đúng là có một dấu răng ở chỗ hoa hồng nhạt nhạt... Hạ lưu! Vô sỉ!

Đúng lúc này, Uyên Ương trở lại, bắt gặp tiểu thư một người trưởng thành lại ngồi ôm ngực ngơ ngác, liền hỏi: " Tiểu thư, làm sao vậy?

Phi Yến lúc này mới phục hồi lại tinh thần, nói:" không có gì, chỉ là trồng hoa có chút mệt mỏi..... Đúng rồi, mấy ngày trước Mãn Tài cắn tay ngươi, rượu thuốc bôi tay còn không? lấy cho ta một chút."

Uyên Ương cả kinh, hỏi:" Như thế nào tên súc sinh kia cũng dám cắn tiểu thư?"

Phi Yến do dự, gật gật đầu, liền không để Uyên Ương hỏi lại, chỉ để ý đến rượu thuốc được đem đến.

Đến sáng sớm ngày thứ hai, Vương phủ quả nhiên cho xe ngựa đến.

Đến Nương Nương miếu cầu phúc là có ý, đem bộ trang phục ngày thành hôn mặc trước, xong đến lễ chính thức lại mặc tiếp, rất nhiều khuê các tỉ muội không được mời đến tham dự hôn lễ có thể nhân cơ hội đi cùng đến Nương Nương miếu xem một phen, xem một chút hôn phục cùng đồ trang sức.

Phi Yến một thân màu đỏ nghê thường đi lên xe ngựa mới phát hiện kinh thành phía Bắc Nương Nương miều đều chật ních người, sớm đã đứng thành một hàng dài.

Nương Nương miều tổng cộng có hai uyển, Tây uyển là do Kiêu Vương Phủ định ra, xa hoa rộng mở hơn Đông uyển do Phó gia đặt ra cho Thái tử phi tương lai Phó Lâm Tú dùng.

Thàng 8 ngày tốt vừa vặn nhưng hai huynh đề lại cùng chọn thê thiếp tương lai ở lại cùng ngày.

Lúc này, một thân hoa phục cùng trang sức, Phó Lâm Tú cũng vừa xuống xe ngựa, một thân lung linh xúng xính dưới ánh mặt trời sáng lên.

Phó tiểu thư khoác lên mình một thân trang trang sức rất tinh xảo đẹp đẽ, khi vị tân nương mới gả đến cùng một chỗ, là người sáng suốt có thể lập tức nhận ra trang sức đeo trên người các nàng cao thấp ra sao.

Phi Yến tuy rằng chỉ chọn một bộ trang sức khắc hoa phù dung bằng vàng nhỏ gọn, nhưng tạo hình độc đáo vừa nhìn thấy đã biết được làm ra từ cao thủ chuyên về thiết kế trâm cài, hình dáng của khuyên tai chỉ từng nhìn thấy Thẩm hoàng hậu từng mang.

Cả bộ trang sức thế này vừa nhìn đã đủ biết đó chính là hàng đặc biệt giống y hệt như bộ của hoàng hậu! Phó Lâm Tú không khỏi hơi sững sờ. một nữ tử chỉ ở khuê phòng như nàng thì làm sao biết những chuyện tranh đấu trên triều đình. Lại càng không sẽ biết, Hoàng hậu bị chính nghịch tử của bà đánh tiếng trước, hơn nữa mắt thẩm mỹ của nhị hoàng tử từ trước đến nay vẫn luôn độc đáo, loại vật tầm thường khác đương nhiên không thể vào mắt, nên đã đem đồ trang sức được thiết kế sẵn dành riêng cho Thái Tử phi này toàn bộ đưa đến phủ Uất Trì phủ.

Nhưng đến phút cuối cùng lại ra lệnh cho người chế tác ở Ngân cục mau chóng làm thêm, trong mấy ngày này làm thêm một bộ trang sức mang đến Phó phủ, nếu hai người không chạm mặt bất ngờ thìmọi chuyện sẽ êm xuôi.

Nhưng đúng lúc tại miếu Nương Nương này hai người lại gặp nhau. Mẫu thân Phó Lâm Tú Chu thị đứng ở bên người nữ nhi, thấy Phi Yến từ trên xuống dưới, cũng có hơi sững sờ, nhưng là Phó Vân Long phu nhân, xuất thân không tầm thường, nhìn nữ nhi mình có chút thất thần, hơi hơi kéo ống tay áo nàng, sau đó mỉm cười nhìn Phi Yến nói:" Uý Trì tiểu thư nguyên lai hôm nay là trai tế, nhưng theo ta hai người có duyên, tương lai 2 tỷ muội đều gả đến hoàng gia nên quan tâm nhau nhiều hơn, tăng thêm tỷ muội tình thâm."

Phó Lâm Tú được mẫu thân nhắc nhở, thu lại ánh nhìn. Trước đây nàng từng nghe nói Hoàng Hậu đãchuẩn bị cho nàng một bộ trang sức, tuy nói đó nói khách khí nhưng cũng không khỏi mừng thầm trong lòng, không nghĩ tới đến lúc Hoàng Hậu đưa đồ trang sức tới, hình thức cũng không có tinh tế như nàng tưởng tượng, khó tránh khỏi hơi thất vọng.

không thể tưởng tượng được Phi Yến không buồn hé răng, đúng là được Hoàng Hậu ban cho ân sủng, quả nhiên có hơi kiêu ngạo.

Miễn cưỡng nở một nụ cười hướng tới Phi Yến gật đầu.

Phi Yến kì thật không có để ý đến bộ trang sức, hướng tới hai mẹ con Phó gia cười sau đó cùng đường muội Kính Nhu vào miếu Nương Nương.

Nhưng Phó Lâm Tú không bỏ qua, trước lúc xuống xe ngựa đã nhìn lướt hai người ăn mặc. Các nữ nhi trên đời đều đối với ăn mặc rất mẫn cảm, trong lúc nhất thời không khỏi suy nghĩ trong lòng.

Thầm nghĩ, Uý Trì phủ trắc vương phi thật không đơn giản, phô trương như vậy! Chỉ là một thị thiếp, cũng dám đến Nương Nương miếu cầu phúc?

Chẳng lẽ... Vị trí Thái tử có chút biến đổi?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.