An Luyến

Chương 5




Trần Diệc Tâm bị luồng tê dại trước ngực đánh thức.

Mấy năm trước cậu dùng thuốc một đoạn thời gian, cho nên ngực vẫn luôn rất nhạy cảm, lỗ xỏ đầu vú vẫn còn y nguyên, cũng không cần gảy loạn, chỉ mặc quần áo bình thường mà kích thích đã dậy lên âm ỉ.

Huống chi vào lúc này, một bên bị Thiệu An ngậm trong miệng, một bên bị hắn dùng tay nhào nắn.

Cặp vú của cậu là do Thiệu An chơi lớn, năm đầu tiên ở đây, mỗi ngày ngoại trừ thời gian ăn cơm đọc sách thì chỉ ngồi chờ Thiệu An trở lại, sau đó sẽ là thời gian buông thả dục vọng bất kể ngày đêm.

Quãng thời gian ấy dâm loạn vô cùng, cậu không còn biết xấu hổ là gì, nằm sấp trên máy giặt cao một mét hai đặt ngoài ban công, vểnh cái mông như chó mà cầu Thiệu An thao cậu.

Cam tâm tình nguyện.

Nếu không phải do tình yêu quá mức phóng túng lúc bấy giờ gây hại tới cơ thể cậu, cậu cũng không biết mình sẽ còn đắm chìm tới tận lúc nào.

"Ưm------" Trần Diệc Tâm hoàn toàn tỉnh lại, hơi thở nghèn nghẹn âm mũi, giống như chú mèo nhỏ thoải mái vươn mình.

Ngón chân của cậu quắp lại, cọ qua bắp chân Thiệu An, lông chân nơi đó rất cứng, không giống như Trần Diệc Tâm, từ trên xuống dưới sạch sẽ bóng loáng, người cũng gần ba mươi, da dẻ còn trơn trượt nõn nà như tơ lụa ngâm trong sữa, vừa cởi quần áo liền biết ngay là một vật quý được chăm sóc dạy dỗ tận tình.

Trần Diệc Tâm nhích người, nằm lên ngực Thiệu An, cậu rất thích cùng Thiệu An trần truồng mà ôm nhau, lồng ngực người ấy thật ấm áp, có thể hoàn toàn bọc lấy cậu.

Tư thế này khiến cho dương vật bọn họ cách quần lót đụng vào nhau, cọ xát. Tuyến dịch tràn ra trên chóp đỉnh của Trần Diệc Tâm dính lên bụng Thiệu An, Thiệu An bóp một cái lên bộ ngực mềm mại của cậu, hỏi: "69?"

Trần Diệc Tâm cười, mắt cong lên thành một đường chỉ mảnh: "Được."

Cậu vén chăn lên, sau đó đưa lưng về phía Thiệu An, ngồi lên ngực hắn, đoạn cúi eo, đầu chôn giữa hai chân Thiệu An. Tay cậu lần theo cơ bụng rắn chắc mò sát bên mép quần lót, kéo một cái, cự vật nóng bỏng đánh thẳng lên mặt.

Trần Diệc Tâm nắm lấy, vuốt ve vật thể quen thuộc ấy, một đêm qua đi phía trên còn dính chút tinh dịch nhàn nhạt, nhưng cậu không để tâm chút nào, bắt đầu ngậm lấy quy đầu.

Lúc này Thiệu An nâng mông cậu lên, một ngón tay lởn vởn lượn vòng quanh miệng huyệt, Trần Diệc Tâm cảm thấy nhột, theo bản năng nhả dương vật ra khẽ giật eo một cái, lập tức bị Thiệu An đè lại.

"Đừng cử động, tiếp tục đi."

Trần Diệc Tâm nghe lời, lè lưỡi liếm gậy thịt, cậu cảm nhận được thứ gì đó được đưa đến hậu huyệt của mình, nằm ở đó, ngay khi cậu muốn bảo hắn đi ra một chút thì hắn lại đỉnh thân chặn họng cậu lại, khiến cậu ngay cả muốn nôn ọe cũng chẳng phát ra được âm thanh, huống hồ là mở miệng rên rỉ.

Trần Diệc Tâm làm việc này cho Thiệu An không ít lần, nhưng vẫn không chịu nổi sức bền của Thiệu An, dần dần cậu cảm thấy cơ hàm đau mỏi rã rời. Thiệu An biết Trần Diệc Tâm muốn lén lút lười biếng, bèn nhét thêm một ngón tay vào sau huyệt cậu, tất cả đều đè cùng một chỗ, Trần Diệc Tâm bị kích thích cho cả người xụi lơ, tay nắm lấy phần gốc dương vật Thiệu An, theo bản năng nuốt vào sâu hơn nữa, hầu như không còn một tiếng nghẹn ngào nào có thể phát ra nổi.

Đến tận khi cậu bị ngón tay Thiệu An chọc bắn rồi mà hắn vẫn chưa chịu giao nộp vũ khí, cậu mềm rũ, mặc cho Thiệu An dùng tinh dịch cậu bôi trơn, tiếp đó rong ruổi bên trong hậu huyệt mềm chặt sau cao trào.

Lúc tắm rửa Trần Diệc Tâm nhắc nhở Thiệu An bên cạnh mình, "Lần sau anh nhớ đeo bao nha."

Thiệu An đang đánh răng, nhổ bọt xuống, ậm ờ đáp, "Nhớ rồi."

"Em nói thật đấy, không chỉ mình em phải rửa ráy, còn phải giặt ga trải giường nữa." Trần Diệc Tâm tắt vòi hoa sen, dùng khăn tắm lau đi những giọt nước đọng trên thân, "Mới thay hôm qua xong, giờ lại phải nhét vào máy giặt lần nữa."

"Vậy đừng giặt." Thiệu An đánh răng xong, vừa lau mặt vừa nhìn chằm chằm Trần Diệc Tâm qua tấm gương treo tường, "Mua mới đi."

Trần Diệc Tâm cũng cười, "Người ta không sống như vậy đâu."

Thiệu An thuận theo lời cậu, "Vợ cũng không dùng để giặt chăn đâu."

Vừa nói ra Thiệu An đã hối hận, dù sao Trần Diệc Tâm cũng là đàn ông, hắn không biết ngày trước có thể gọi cậu như vậy không. Cũng may Trần Diệc Tâm không cảm thấy có gì đột ngột, sau khi mặc một chiếc áo màu đen vào liền vén tay áo hứng nước. Thấy Thiệu An cứ nhìn chằm chằm quần áo của mình, cậu liền tựa như khoe khoang mà lắc lắc lư lư: "Quen mắt phải không."

Thiệu An bóp kem đánh răng đưa tới cho cậu, "Của anh?"

"Mấy ngày trước em đến phòng trữ vật dưới tầng hầm..." Trần Diệc Tâm nhận lấy, bắt đầu đánh răng, lời nói đứt quãng, "Lấy mấy đồ anh mặc thời đại học ra, kiểu dáng cũng rất đẹp, không có hoa văn linh tinh gì... Em thấy cứ chất ở đó mãi thì phí quá, em còn có thể mặc được kia mà."

Thiệu An định nói đừng mặc quần áo cũ, nhưng mắt vừa liếc thấy đồ của mình phủ trên người Trần Diệc Tâm, lại cảm thấy thỏa mãn lạ kỳ. Nhìn nhìn một chút cái tay hắn lại bắt đầu không yên phận mà luồn vào trong vạt áo, Trần Diệc Tâm nhạy cảm thoáng tránh đi, kéo giãn khoảng cách với Thiệu An, dùng bàn chải đánh răng làm vũ khí chỉ chỉ hắn: "Đủ rồi đủ rồi, anh còn phải đến công ty đó nha."

"Hôm nay không đến công ty." Thiệu An bước qua, ôm Trần Diệc Tâm vào lòng, "Hôm nay ở cùng em."

Một đêm trôi qua, Thiệu An vẫn không có tiến triển gì như cũ, hắn nghĩ giấc mộng ban nãy đã giúp hắn nhớ lại khoảng thời gian hai người gặp nhau, tin rằng đoạn trí nhớ giữa hắn và cậu sớm muộn cũng sẽ trở về, hắn hoàn toàn không cần nói cho Trần Diệc Tâm nghe nữa.

Lại nói khoảng cách đến ngày kỉ niệm chỉ còn chưa tới một tháng nữa, thật sự có rắc rối gì, chờ qua ngày mười bảy tháng năm hẵng bàn.

Mặc dù Thiệu An quyền cao chức trọng, nhưng công ty cũng không phải không có hắn thì không hoạt động nổi, hắn giao cho Lâm Trăn xử lí, nhỡ có việc gì gấp, thì liên lạc với hắn qua số di động cá nhân.

Nói tới điện thoại di động, Thiệu An có chút muộn phiền, hắn nhớ là chiếc di động vừa bị đánh mất là chiếc hắn vẫn luôn dùng từ thời đại học, không biết vì nguyên nhân gì mà không chịu thay đổi.

Có lẽ có liên quan tới mẩu trí nhớ về Trần Diệc Tâm đi.

Trần Diệc Tâm trái lại còn cười trên sự đau khổ của người khác, lấy móng vuốt nhỏ che che điện thoại của mình: "Vậy là lịch sử trò chuyện cũng mất tiêu rồi."

Thiệu An nhướn mày, biết Trần Diệc Tâm đang nói đến lịch sử trò chuyện của hai người bọn họ, bèn làm bộ muốn đoạt đi di động trong tay cậu.

Thứ này đã rất cũ, đặt ở năm sáu năm trước thì cũng là mẫu mới nhất, nhưng trải qua nhiều năm đổi mới cải tiến, sớm đã chẳng có ai còn sử dụng.

Trần Diệc Tâm không cho, nhưng nhà bé tẹo thế này, cậu cũng chẳng chạy thoát khỏi tay Thiệu An, cuối cùng bị đè xuống ghế sofa.

Thiệu An cù cậu đến lay động cả ghế, Trần Diệc Tâm cười sốc cả hông, mà hắn vẫn không chịu buông tay. Thiệu An vô cùng hứng thú với dáng vẻ tích cực của cậu, bèn thuận miệng nói một câu: "Không cho anh nhìn à? Không cho anh xem chính là giấu anh trộm nói chuyện với người khác."

Hắn chỉ nói đùa một câu, không nghĩ tới ý cười trên mặt Trần Diệc An cứng lại trong nháy mắt.

Tay Thiệu An còn đặt dưới nách Trần Diệc Tâm, hắn lại chọc một cái, nhưng Trần Diệc Tâm cũng không cười nữa.

"Cho anh." Trần Diệc Tâm đứng dậy, gương mặt trầm đi, đặt di động vào lòng Thiệu An, sau đó ôm chân, tự gối đầu lên, không nhìn Thiệu An nữa.

Thiệu An muốn an ủi, lại không biết tại sao những lời này chọc giận Trần Diệc Tâm mất rồi, cầm di động trong tay, hắn bèn ấn nút home trước.

Không cài mật khẩu, hình nền hệ thống, ngoài app có sẵn chỉ có thêm một ứng dụng trò chuyện, phiên bản rất còn rất lạc hậu.

Thiệu An nghĩ rằng đây chỉ là một trang trong số đó, sử dụng lâu đến vậy làm sao chỉ có mỗi một trang.

Nhưng thật sự chỉ có một trang.

Thiệu An mở danh bạ, số người bên trong cũng ít đến đáng thương, lần liên hệ cuối cùng đã là tám ngày trước, là liên lạc với Lâm Trăn.

Lướt xuống chút nữa, toàn bộ đều là số của hắn.

Cuối cùng Thiệu An cũng không mở ứng dụng trò chuyện kia ra, hắn tắt máy, đi vòng qua đối diện với khuôn mặt lủi thủi của Trần Diệc Tâm, sau đó ngồi xuống, dựa vào rất gần, nhìn cậu.

Trần Diệc Tâm mang dáng vẻ tức giận, cố gắng mở miệng, Thiệu An nhìn cậu, cậu cũng không tránh, ánh mắt chòng chọc, viết rất rõ ràng mấy chữ, em tức giận.

Nhưng cứ nhìn thế hồi lâu, khóe miệng Trần Diệc Tâm bắt đầu dẩu lên, lại ngại mặt mũi mà dùng sức nín lại, cho đến khi cậu thấy Thiệu An khẽ cười.

"Cái tên này sao anh lại như vậy chứ." Trần Diệc Tâm nhịn hết nổi, nhớn nhác đấm lên vai Thiệu An, "Anh không biết..." Cậu cười thành tiếng, "Anh không biết lúc tức giận không được cười hả. Lần nào cũng thế, cứ thấy anh cười là em lại bị cười theo."

Thiệu An đứng dậy, ngồi sát bên Trần Diệc Tâm, biết rõ còn hỏi, "Không giận?"

Trần Diệc Tâm "hừ" một tiếng, lè lưỡi làm mặt quỷ, "Không phải anh bảo hôm nay ở cùng em sao, có muốn đi siêu thị hay không đây?"

Thiệu An vừa định đáp ứng, đã nghe Trần Diệc Tâm sầu muộn, "Không được rồi, bây giờ anh là tổng giám đốc Thiệu rồi, nhỡ có người nhận ra anh rồi chụp hình đăng lên mạng, chết, không đi không đi."

"Có đi."

Trần Diệc Tâm nhìn hắn, ánh mắt kia giống như ánh mắt động vật nhỏ, sáng lên, lại mang theo chút sợ hãi.

Thiệu An cúi đầu, cọ lên chóp mũi Trần Diệc Tâm một chút, nhắc lại một lần, "Nào đi thôi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.