An Luyến

Chương 4




Thiệu An nằm mơ, trong mơ có Trần Diệc Tâm.

Đó là giờ tự chọn môn tiếng Pháp, thầy giáo có việc tạm thời không thể tới, bèn gọi một học trò của mình đến trông giờ tự học.

Khi đó Thiệu An còn không biết cái người không nhiều hơn hắn bao nhiêu tuổi đang ngồi trên giảng đường kia, tên là Trần Diệc Tâm, chỉ thấy người này thật là lạnh nhạt, thi thoảng có nữ sinh cầm bài tập lên hỏi cậu, cậu cũng chỉ là hỏi gì đáp nấy, khiến cho người có ý bắt chuyện không thể nói thêm được câu gì.

Dù sao cũng không được ra khỏi lớp, Thiệu An liền lật xem sách vở môn khác, hắn không phải người hiếu động không thể đứng yên, trái lại, hiệu suất làm việc của hắn rất cao, hồi mới học năm thứ hai đại học đã đọc qua hết chương trình của năm ba. Vậy mà ngày hôm đó không biết vì lí do gì, chỉ cần là lời Trần Diệc Tâm nói liền cứ như tự có loa phóng thanh phóng vang bên tai hắn, trong đầu hắn cũng chỉ chứa chấp một mình giọng nói này.

Giờ học vừa kết thúc, rốt cuộc cũng có người đánh bạo hỏi, "Học trưởng ở bên hệ tiếng Pháp ạ?"

"Ừ, tôi đang học thạc sĩ."

"Mình nhớ ra rồi! Mình đã bảo là trông quen mắt mà, ra là ra trường rồi." Nữ sinh phía sau Thiệu An cũng bắt đầu thảo luận, "...Sinh viên ưu tú của đại học lên diễn thuyết trong buổi lễ tốt nghiệp cũng là anh ấy đấy... Không phải năm ngoái, mà là năm trước nữa cơ... Đúng rồi đúng là hai năm trước, khi đó bọn mình còn học năm nhất, còn có thời gian rảnh rỗi chạy qua ngó nghía lễ tốt nghiệp cơ mà, mà hôm ấy cũng có rất nhiều người không phải năm cuối chạy đến nhìn mặt anh ấy, mình cứ tưởng là không được gặp lại nữa, ngờ đâu anh ấy lại trở về học tiếp!"

"Vậy mau lên tra tên anh í thử coi đi, trên báo cáo nhất định còn tên anh ấy chứ..."

"Khoa tiếng Pháp trường bọn mình cũng thuộc top đầu trong nước, thầy anh ấy còn là Mục Hoa, chậc chậc, rõ ràng còn có thể kiếm cơm nhờ nhan sắc..."

Lúc này lại có người hỏi, "Học trưởng sau này anh sẽ làm phiên dịch viên à?"

"Nói vậy cũng đúng, tôi muốn làm phiên dịch cabin." Trần Diệc Tâm khua khua tay, cậu trông có vẻ vô cùng hứng thú với đề tài này, nét mặt cũng có chút thay đổi, "Về sau các bạn tình cờ đón xem mấy buổi hội nghị quốc tế, các nhà lãnh đạo đều đeo tai nghe, nối với buồng cabin gần đó, nói không chừng bên trong lại có cả tôi."

Mọi người bị Trần Diệc Tâm chọc cười, đồng thời cũng có năm ba người thừa dịp hỗn loạn chuồn ra ngoài từ cửa sau, Trần Diệc Tâm nhìn thấy, không tiếp tục trò chuyện nữa, lấy danh sách lớp từ trong cặp tài liệu chuẩn bị điểm danh.

"Thầy Mục bảo tôi điểm danh cuối giờ, riêng việc này đảm bảo tôi không quên được."

Nói đến đây Trần Diệc Tâm cúi đầu cười một tiếng, tuy cực nhanh, nhưng khoảnh khắc này vẫn bị Thiệu An bắt lấy.

Bối cảnh như Thiệu An, từ nhỏ đến lớn còn dạng mỹ nhân nào chưa từng chứng kiến. Nhưng dù là như thế, hắn cũng phải thừa nhận, Trần Diệc Tâm cười lên đẹp mắt vô cùng.

Loại đẹp mắt này không những không bị khí chất lãnh đạm lấn át, ngược lại còn điểm thêm vài phần linh khí cho khuôn mặt Trần Diệc Tâm.

Trần Diệc Tâm nghiêm nghị: "Bây giờ tôi gọi tên, sau đó các bạn có thể rời đi trước."

Trần Diệc Tâm bắt đầu đọc, đến tên người nào người đó hô lên một tiếng, có lúc phía dưới lớp phát ra mấy tràng cười phá, là bởi phát hiện người bên cạnh mình giả giọng điểm danh hộ, Trần Diệc Tâm cũng từng trải qua độ tuổi này, không có vạch trần, nhắm một mắt mở một mắt mà đánh dấu.

"Thiệu An."

Trần Diệc Tâm không nghe thấy tiếng đáp trả, gọi lại một lần, sau đó ngẩng đầu lia mắt một vòng, "Thiệu An của tập đoàn tài chính có ở đây không?"

Thiệu An không giơ tay, cũng không lên tiếng, hắn ngồi gần chót lớp, cơ bản sẽ không bị chú ý tới.

Nhưng hắn cũng coi như một người có tên có tuổi, mọi người trong lớp đều biết hắn đã đến, liền quay đầu nhìn hắn, ánh mắt nửa là tò mò nửa là nghi hoặc. Phòng học trở nên yên tĩnh, chỉ nghe Trần Diệc Tâm lại hỏi thêm một lần, "Thiệu An?"

Trần Diệc Tâm thấy Thiệu An, nương theo ánh mắt của mọi người trong lớp. Thật ra thì từ lúc mới vào hắn đã chú ý tới cậu thanh niên xuất chúng kia, trong lúc điểm danh cũng một mực lưu ý muốn biết người nọ tên gì.

Cậu hỏi: "Nếu cậu đã tới, tại sao không hô lên."

Thiệu An không trả lời ngay, nhưng ánh mắt của hắn khăng khăng dán chặt trên người Trần Diệc Tâm, tựa như chỉ chờ Trần Diệc Tâm hỏi lên câu này.

"Bởi vì tôi muốn anh nhớ rõ tên tôi."

Trần Diệc Tâm không có bất kỳ phản ứng gì, đã nghe thấy cả lớp nhốn nháo một trận.

Độ tuổi hai mươi năng động phơi phới, bất kì một tiếng gió thổi cỏ lay nào cũng có thể trở thành đề tài buôn chuyện liên tục trong nhiều ngày, huống chi là loại đối thoại kiểu này, nếu phát sinh trên hai người khác phái, đã chẳng khác gì tỏ tình thẳng thắn.

Âm thanh ồn ào dấy lên quá lớn, dường như đánh tỉnh Thiệu An, thế rồi hắn ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, ngoại trừ thời gian, góc phải bên dưới còn có một dòng nhỏ hiển thị ngày tháng.

Hắn nhìn thấy rất rõ_____ 05.17

Hắn lại quay về đối mặt với Trần Diệc Tâm, người nọ không hốt hoảng dù chỉ một chút, thậm chí trong chớp mắt còn phảng phất một tia như ý, giống như tất cả những mập mờ này đều nằm trong dự liệu của cậu.

Thiệu An mở mắt, thấy trong lồng ngực là Trần Diệc Tâm bằng thịt bằng xương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.