Thông tin truyện

[Zhihu] Tổng Hợp Những Câu Chuyện Ngắn Hay

[Zhihu] Tổng Hợp Những Câu Chuyện Ngắn Hay

Thể loại:

Sủng, Đô Thị

Nguồn:

Sưu Tầm

Trạng thái:

Full
Chưa có đánh giá nào, bạn hãy là người đầu tiên đánh giá truyện này!
Lược dịch bởi: ̂̉Tiểu Tíc Tắc'小闹钟'| Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả, vui lòng không tự ý repost!



Bạn đã trải qua thời khắc “sinh tử” nào chưa” ?
Tôi thì có rồi.
Một hôm đi qua nhà vệ sinh nam, tôi lơ đãng đánh mắt vào bên trong, kết quả….
Mặt đối mặt với chàng trai mà tôi đã yêu thầm từ lâu.
Sự ngại ngùng đó thật sự khó mà diễn tả thành lời.
Tôi chạy như bay ra khỏi đó, đương nhiên tôi chưa nhìn thấy thứ gì không nên nhìn cả, có điều ánh mắt chạm nhau vào tình huống nhạy cảm như thế, chỉ cần nghĩ lại tôi vẫn còn thấy tim đập chân run.
Cậu ấy tên Hứa Niên, là bạn ở bàn trên của bàn trên của tôi, nhan sắc của cậu ấy không quá tinh xảo nhưng rất thanh tú, tính cách lại dịu dàng, tình cảm đơn phương mà tôi dành cho cậu cũng được hơn nửa năm rồi.
Tiết học thứ 2 là tiết mà tôi chúa ghét, tiết Hóa học!
Đang mơ màng nhìn ngắm bóng lưng của Hứa Nam thì cậu ấy đột ngột quay lại, ánh mắt chớp chớp liên tục.
Mọi thứ diễn ra quá đột ngột, tôi thậm chí còn chưa kịp giả bộ nhìn sang hướng khác.
Sau đó cậu ấy nhét một mảnh giấy nhỏ cho cô bạn bàn trên của tôi, rồi thì thầm điều gì đó.
Và đương nhiên, mẩu giấy kia cuối cùng đã đến tay tôi.
Thú thật tôi có chút căng thẳng, rốt cuộc là muốn hỏi tội hay gì đây ?
Ngẩng đầu lên nhìn thấy mái đầu thưa tóc đến tội của thầy Hóa, tôi an tâm mở tờ giấy ra.
Bên trên có viết: “Cậu đã nhìn thấy thứ gì rồi?’”
Tôi: “...”
Có thể nhìn thấy được gì chứ? Với góc độ đó, làm sao tôi có thể nhìn thấy cái gọi là “công cụ xả lũ” của cậu ấy được?
Tôi vò nát tờ giấy rồi nhét vào ngăn bàn, không thèm hồi âm.
Tôi tưởng rằng sự việc này đã kết thúc rồi, kết quả…
Tối hôm đó khi tan học, tôi bởi vì muốn tránh mặt Hứa Niên nên đã cố ý âm thầm thu dọn sách vở để chuồn trước, thế rồi, vừa ngẩng đầu đã phát hiện cậu ấy đang ngồi trên dãy ghế trước mặt tôi, còn nở nụ cười đầy ý vị nữa.
Trong lớp học chỉ còn mỗi hai chúng tôi, không có người thứ 3.
Hứa Niên bước đến gần, đặt một bàn tay lên bàn rồi nhoài người về phía tôi, “Thẩm Thanh Thanh, rốt cuộc cậu đã nhìn thấy gì rồi?”
Mặt tôi đỏ tía tai, “Không nhìn thấy gì cả, cái gì cũng không nhìn thấy’’
Nói rồi tôi ôm cặp sách định tẩu thoát nhưng lại bị cậu ấy chặn lại.
Hứa Niên mắt đầy ý cười, cậu ấy nhún vai “Tớ đây đã bị cậu nhìn rồi, cậu không định chịu trách nhiệm sao?”
Thấy tôi không nói gì, Hứa Niên bổ sung thêm “Đây mà là thời cổ đại, sự trong sạch của tớ đã bị cậu cướp mất, về sau làm sao lấy được cô nương nhà người ta nữa”
Tôi bị chọc cười rồi, “Vậy...tớ mời cậu ăn cơm”
“Được”
Cậu ấy đồng ý đầy sảng khoái, lúc ấy tôi mới bắt đầu xót xa cho ví tiền của mình.
Cứ như thế, tôi chầm chậm theo sau cậu ấy ra bên ngoài trường học.
Học chung một năm, đây là lần đầu tiên tôi và cậu ấy tiếp xúc riêng tư như vậy.
Suốt dọc đường, mặc dù hai chúng tôi không đi cạnh nhau, nhưng trái tim tôi thì cứ đập loạn như bị điện giật vậy.
Qua mấy lối rẽ, chúng tôi cuối cùng đi đến một tiệm ăn khá lớn.
Vừa ngồi xuống, Hứa Niên đã thành thục gọi một xiên thịt nướng, còn gọi hai chai bia.
Ông chủ dường như cũng rất thân thuộc với cậu ấy, vừa đi vừa nhìn tôi cười, lúc mở nắp chai bia còn dặn dò chúng tôi uống chậm thôi.
Hứa Niên cười nhẹ rồi đón lấy hai chai bia, sau đó cậu ấy chắt giúp tôi một cốc.
Tôi vô thức nhận lấy nhưng một giây sau lại bắt đầu do dự “Tớ không biết uống bia…”
Hứa Niên khựng lại một lúc, sau đó tay đưa ra định lấy cốc bia về và nói “Không sao, tớ gọi cho cậu một ly nước ép”
“Không cần”
Tôi đột nhiên cảm thấy hối hận, bàn tay ôm chặt lấy cốc bia.
Không biết rõ vì sao, tôi đột nhiên muốn uống với cậu ấy một lần.
Xế chiều một ngày giữa hạ, bên xiên thịt nướng béo béo thơm lừng, hai cốc bia trắng bọt có hai cô cậu thiếu niên vẫn còn mặc đồng phục nhà trường.
Tất cả tựa như một phân cảnh kinh điển của một bộ phim thanh xuân nào đó.
Tôi nắm chặt cốc bia, chăm chú nhìn cậu nam sinh trước mặt đang nói chuyện với mình.
Cậu ấy cơ hồ nói rất nhiều, môi xinh cứ khép rồi lại mở, thế nhưng rốt cuộc đang nói gì, tôi một câu cũng không nghe rõ.
Đột nhiên cậu ấy khua tay trước mặt tôi “Đang nghĩ gì thế?”
Tôi giật mình tỉnh mộng, liên tục lắc đầu, mặt thì đỏ lựng.
Thật ra…tôi đang nghĩ về cậu, ngay cả khi, cậu đang ngồi đối diện với tôi.
Hứa Niên uống một ngụm bia rồi bình tĩnh nói, “Thẩm Thanh Thanh, về sau tôi sẽ kèm cậu học Hóa”
Tôi sững sờ, “Vì sao?’’
Hứa Niên chớp chớp mắt vài cái “Xem như là báo đáp cho bữa ăn ngày hôm nay”
Tôi nhẽ ra nên từ chối, nhưng gương mặt kia thật sự có sức không chế lớn quá, tôi thừa nhận rằng mình là một kẻ chả có chút tiền đồ nào cả.
“Được thôi !”
Dứt lời, tôi dời ngay tầm mắt về chỗ khác, thận trọng giấu đi tình cảm trong đôi mắt mình.
Hứa Niên nói được làm được.
Kể từ ngày hôm đó, mỗi ngày sau khi tan học, cậu ấy đều ở lại dạy kèm Hóa cho tôi.
Dần dần, tôi không còn ghét Hóa như trước nữa.
Đến cả chóp đầu nhẵn húm của thầy Hóa, tôi thậm chí còn cảm thấy có chút đáng yêu.
Quan hệ của chúng tôi cũng tốt lên nhiều, mỗi ngày sau khi về nhà cũng thường xuyên nhắn tin.
Trước đó, chúng tôi đã có wechat của nhau rồi nhưng chỉ dám dừng ở mức thả like bài viết của đối phương mà thôi.
Một hôm, như thường lệ trước khi đi ngủ tôi nhắn vài tin với Hứa Niên, không biết vì sao mà lại vô tình nói về câu chuyện ở nhà vệ sinh ngày trước.
Hứa Niên hỏi tôi “Cậu có biết vì sao sau đó tớ đến tìm cậu không?”
Tôi đương nhiên làm sao biết được.
Là thật sự không biết, cho đến hiện tại, có đôi khi tôi cũng cảm thấy có chút ngờ vực.
Rõ ràng là trước đó, chúng tôi có rất ít tiếp xúc mà.
Mấy chấm đen trong box chat lượn lên lượn xuống, rất nhanh lại có tin nhắn mới.
“Bởi vì vào khoảnh khắc hai mắt chúng ta chạm nhau, cậu nở nụ cười ! !”
“Tớ nghi ngờ cậu đã nhìn thấy thứ gì, cảm thấy vô cùng xấu hổ”
Haiz, cách một màn hình mà tôi có thể cảm nhận được lửa giận của Hứa Niên đang dâng lên ngút trời.
Có điều…
Tôi thật sự đã cười sao ???
Tôi cố gắng lục lọi ký ức, thôi được rồi, hình như...tôi đã cười thật.
Trong lúc bầu không khí đang ngại ngùng, tôi đột nhiên nổi hứng muốn chọc cậu ấy
“Cậu kích động như vậy... chẳng lẽ là bởi vì cái đó quá nhỏ đấy chứ?”
Một hàng dấu chấm than được gửi đến !!!!
Tôi thậm chí đã tưởng tượng ra vành tai đỏ ửng, bộ dạng vô cùng gấp gáp của cậu ấy...

Xem thêm...

Bình luận truyện