Xuyên Về Bộ Lạc Nguyên Thủy Làm Thủ Lĩnh

Chương 30: Chương 30




Thẳng thắng mà nói, nếu chỉ cần giúp đỡ những tộc nhân của bộ lạc Châm hoặc một thế hệ dân cư ở Hỗn Độn Đại Lục trải qua cuộc sống tốt đẹp thì cô hoàn toàn không cần phải phiền toái như vậy, chỉ cần trực tiếp cùng sáu Tham Dữ Giả kia phát vật tư cho mọi người là được.

Thế nhưng, nếu muốn giúp đại lục này phát triển, thay vì cho bọn họ cá còn không bằng dạy bọn họ cách bắt cá.

Những gì cô muốn mang đến cho những dã nhân này là công nghệ tiên tiến và tư duy cởi mở.

Để đến sau này, dù một ngày nào đó cô phải rời đi thì mọi người vẫn có thể tự lực cánh sinh, tiếp tục phát triển.

Vậy nên hiện tại những thứ dư thừa đương nhiên được sử dụng ở nơi chúng có thể mang lại nhiều lợi ích hơn.

Cô quét mắt qua liền nhìn thấy a mẫu Phong đang vui vẻ vây quanh mẻ cá lớn, lập tức nảy ra chủ ý.

“Ổn A Cống, ta nhớ mỗi năm vào mùa xuân, những phụ nữ trong tộc sẽ trở lại tộc đàn nơi mà họ sinh ra để thăm hỏi người thân, đúng không?”“Về sau, ta dự định cứ mỗi năm ngày sẽ tiến hành đánh bắt cá một lần, nếu chúng ta không thể ăn hết chi bằng dùng chỗ cá còn lại giúp những bộ lạc lân cận sống sót qua mùa đông khó khăn này.

”Lần này Ổn thật sự kinh ngạc, hắn không ngờ rằng lòng dạ của Nam lại rộng rãi đến như vậy, bởi vì thức ăn chính là mạng sống của dã nhân!Xem ra đứa nhỏ này không chỉ thông minh, có năng lực mà còn rất lương thiện!Đôi tay Ổn run run, hắn vui mừng vỗ bả vai của Quân Tiểu Nam.

“Tốt lắm, đứa oắt con này, A Cống đã biết, chờ đến khi nói với các tộc nhân chuyện này, bọn họ nhất định sẽ vô cùng cao hứng.

”Hai mắt lão thủ lĩnh Ổn đẫm lệ, đôi vai khẽ run run, trong lòng kích động không thôi.

Tiểu Nam Nam:… Thật ngượng ngùng! Cô chỉ đơn giản là muốn thu hút nhiều cư dân mà thôi!Hơn nữa, “đứa oắt con này” nghe giống như đang mắng người!***Khi các tộc nhân nghỉ ngơi, Quân Tiểu Nam cùng Ổn - vị thủ lĩnh tiền nhiệm, Vạn - thủ lĩnh đương nhiệm kiêm a phụ của Nam đã tiến hành một hội nghị ngắn gọn.

Theo kế hoạch của Quân Tiểu Nam, trong khoảng thời gian tới, cô sẽ giao nhiệm vụ cho các tộc nhân của bộ lạc Châm.

Công việc chủ yếu là trồng trọt và xây dựng một số phòng ốc.

Những công việc này đòi hỏi thể lực nên không phù hợp với người già và trẻ nhỏ.

Nhưng ở bộ lạc Châm vẫn còn mười lăm người già góa bụa, còn có năm cô nhi vẫn còn nhỏ, hầu như tất cả bọn họ đều không thể lao động tay chân.

Nếu những người này không cần làm gì mà hoàn toàn dựa dẫm vào tộc nhân cấp dưỡng, về lâu về dài khó tránh khỏi sẽ khiến người khác khó chịu.

Do đó cô muốn giao cho bọn họ làm một vài việc không cần dùng nhiều sức lực.

Ổn và Vạn cũng rất đồng ý cách làm này của cô, bọn họ nghe nói rằng một số bộ lạc thậm chí có thói quen ăn thịt những tộc nhân thân thể yếu kém khi thiếu thốn lương thực.

Về bản chất đều là do những người này không thể mang lại lợi ích cho bộ lạc lại còn tiêu hao thức ăn.

Tuy rằng từ trước đến nay bộ lạc Châm chưa từng xảy ra chuyện như thế này, nhưng hiện tại mọi người đã có ý thức về ‘tài sản tư hữu’, sớm có sự chuẩn bị thì vẫn tốt hơn.

Cuối cùng ba người liền an bài thỏa đáng cho người già neo đơn cùng với cô nhi.

.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.