Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Chương 8




Trịnh cử nhân vốn muốn thể hiện sự giàu có xa hoa của mình, nhưng nào ngờ lại có người nhảy ra ngăn cản, hắn lập tức trừng mắt nói: “Ta đã định mua một miếng rồi, sao lại không biết thứ tự trước sau vậy?”

Người đến ngang tàng đã quen, lúc đi ngang qua nhìn thấy đám đông tụ tập nên cũng đến xem náo nhiệt, không ngờ bánh ngọt này nhìn rất tinh xảo. Nhớ ra chủ tử rất thích vẽ tranh, mấy ngày này tâm trạng lại kém, hắn định mua ít đồ ăn nhẹ vùng nông thôn này cho chủ tử điều chỉnh khẩu vị.

Không ngờ lại có người không biết điều, hứng thú liền bị khơi dậy, hắn không thèm nhìn Trịnh cử nhân, ném một phiến lá vàng lên bàn, kiêu căng nói: “Ai ra giá cao người ấy được!”

Hào phóng như vậy, xung quanh xôn xao — cầm lá vàng đi mua bánh ngọt chẳng được mấy người, không biết chủ tử của hắn là cử nhân phá gia nào. Tuy Trịnh cử nhân xa xỉ nhưng hắn cũng chỉ là phú hộ nông thôn, không thể ném lá vàng như thế được. Nhưng mất mặt trước đám đồng hương, bảo thiếu niên chính trực nhiệt huyết làm sao chịu được?

Vì vậy hắn cứng cổ làm khó Thôi Trung: “Ta đã mở miệng đòi mua trước rồi, sao ngươi lại không bán? Nếu không công bằng xác đáng, hôm nay ta sẽ phá sạp hàng này của ngươi!”

Thôi Trung người cũng như tên, giải quyết công việc một cách trung hậu, ông cười với tên hào nô kia: “Vị khách quan kia mở miệng trước, dù thế nào cũng phải bán cho ngài ấy một miếng. Khách quan ngài mua chín cái còn lại, ta bán cho ngài rẻ hơn chút được không?”

Hào nô kia mặt mũi đen đúa, bắp thịt cuồn cuộn, hắn lười phí lời, đưa mắt ra hiệu với mấy tráng nô sau lưng, ai nấy tới tấp rút bội đao sáng loáng ra, trong đó có một kẻ vung đao xuống, "răng rắc" một tiếng liền gọt đi một góc bàn.

Đây nào có phải điệu bộ của người văn nhã? Lúc này mọi người mới thấy y phục của mấy người họ không giống nhân sĩ trung thổ, bên người mang theo một luồng sát khí khó tả.

Phu phụ Thôi gia hoảng sợ, không biết phải ứng đối thế nào.

Đúng lúc này, một giọng nữ uyển chuyển truyền đến: “Mở cửa làm ăn, đương nhiên là ai ra giá cao thì được. Về phần vị khách quan mở miệng trước này, ngài xem có thể mua bánh ngọt khác được không?”

Thượng Vân Thiên đứng trong đám đông nhìn sang theo ánh mắt của mọi người, sau đó không thể rời mắt được nữa. Một tiểu nương tử xinh đẹp như phù dung phản chiếu dưới nước đang đội nón trúc, đứng phía sau đám người.

Hóa ra sáng nay Quỳnh Nương dậy sớm, ngâm tổ yến vụn Liễu Bình Xuyên đưa đến và một số vật khác như cẩu kỷ với nước giếng, điều hoà pha trộn, làm ra mười miếng bạch ngọc cao gạo nếp.

Lúc còn là phu nhân Thượng phủ, nàng hay ăn chay với các phu nhân trong kinh thành. Bắt kịp hứng thú của thái hậu lão nhân gia, còn chủ trì bán đồ chay từ thiện vài lần. Dần dần thành thạo cách làm đồ chay, quen tay hay việc, được thái hậu khen ngợi hết mực. Không ít lần nàng nấu cơm, làm đồ ăn tinh xảo hay dược thiện khiến lão nhân gia vui lòng.

Bây giờ nghĩ lại thì nàng đã thừa kế tay nghề khéo léo của Lưu thị. Vì vậy bạch ngọc cao nàng làm tuyệt đối không thua kém nghệ nhân trong cung, một lượng bạc một miếng thực sự không phải giá trên trời. Phải biết là kiếp trước bánh ngọt nàng tự tay làm có thể bán từ thiện với giá một lượng vàng.

Hôm qua Thôi Truyền Bảo được ăn thịt hầm, biết tất cả là công lao của muội muội nhìn có vẻ yếu đuối này. Thiếu niên ham ăn, hôm nay lại mong ngóng được ăn nữa. Vì vậy hắn nghe theo Quỳnh Nương dặn là phải để giá cao lên, học thuộc lòng rồi bê mâm bánh ngọt đi.

Nhưng sau khi ca ca đi, Quỳnh Nương lại thấp thỏm không yên. Đời trước nàng có thanh danh tài nữ, tay ngọc điều hương thiên kim khó cầu. Nhưng bây giờ nàng chỉ là nhà thương nông thôn, một lượng bạc một miếng bánh ngọt... nghĩ kỹ lại thì cũng thấy có thiếu sót. Thế là nàng đội nón ra cửa, đứng ngoài đám đông quan sát tình hình.

Lúc Trịnh cử nhân mua một miếng bạch ngọc cao, nàng đã thả lỏng, nàng biết chỉ bán được một miếng đã là lãi chứ không lỗ. Ai ngờ bỗng nhiên một đám hào nô nhảy ra xuất tay xa xỉ hào phóng dẫn tới tranh chấp.

Có người tranh giá vốn là chuyện tốt, nhưng Quỳnh Nương mắt sắc, nhìn thấy chữ “Sở” theo thể triện trong thụy thú Bạch Trạch được chạm nổi ở trên lệnh bài được treo bên hông tên đầu lĩnh hào nô.

(1) Thần thú có vị trí cao quý trong thần thoại Trung Quốc cổ đại, biểu tượng cho điềm lành.

Theo như kiếp trước của Quỳnh Nương, vật tổ này được thêu trên quân kỳ. Quân kỳ Bạch Trạch này vốn là điềm lành, nhưng đi đến nơi nào là khói lửa nổi lên bốn phía, tàn sát không ngừng, đây không phải là danh hào của Lang Vương Sở Tà sao!

Lang Vương này là vương khác họ, do đại biểu tỷ của đương kim thánh thượng - Vân Trạch phu nhân sinh ra, là nhi tử độc nhất của Sở Quy Nông - Phủ Viễn đại tướng quân Giang Đông.

Bởi vì năm đó Sở đại tướng quân bình định loạn Nam Man, vạn tuế gia cảm nhớ công lao vất vả nên đích thân phong Sở tướng quân làm Giang Đông Vương khác họ. Sau khi Sở tướng quân tạ thế, nhi tử duy nhất là Sở Tà kế thừa tước vị vương gia.

Nhưng hắn không khoan hậu thủ lễ giống lão tướng quân, vị vương gia trẻ tuổi này từ nhỏ đã có những hành vi hoang đường kì lạ, nhưng lại kế thừa võ nghệ của lão tướng quân, dụng binh thần chuẩn, lần nào dụng binh cũng toàn thắng, được thánh thượng khen ngợi. Nhưng cuối cùng hắn không biết đủ, bắt đầu mưu đồ tạo phản.

Lúc đó Quỳnh Nương đã xuất giá, năm ấy binh mã của Lang Vương bất ngờ tập kích kinh thành, luẩn quẩn ở Nhiễu Hiệp Quan chỉ cách kinh thành vỏn vẹn dưới năm trăm dặm.

Lúc đó, người trong kinh thành ai ai cũng cảm thấy bất an. Ngay cả Thượng Vân Thiên cũng vội vàng sai người đào đường hầm bí mật, chuẩn bị lương khô trái cây, chỉ đợi kinh thành thất thủ là đưa thê nhi vào tránh nạn.

Nào ngờ lúc binh mã sắp đến kinh thành, hoàng đế đích thân đến đại doanh của Lang Vương, không biết đã thuyết phục thế nào mà Lang Vương bỗng tuyên bố lui binh. Cuối cùng hoàng đế chỉ xử phạt Lang Vương tội to gan lớn mật rời bỏ cương vị, giam lỏng hắn trong Niệm Pháp Tự trên núi Hoàng Sơn, nói với bên ngoài là xuống tóc tu hành để chuộc lại lỗi lầm giết chóc trên chiến trường...

Về phần kết cục cuối cùng của vị Lang Vương này, Quỳnh Nương chìm vào giếng sâu tất nhiên không biết rồi, mà chắc cũng là gõ mõ, đếm từng sợi tóc bạc trên đầu cho đến lúc già đi?

Nhưng vận mệnh của chủ tử của tên hào nô trước mắt vẫn đang tốt, thủ hạ kiêu căng càn quấy, giết một hai người trên đường cũng chẳng tính là gì!

Quỳnh Nương sợ người cha trung hậu của mình nói nhiều thêm một câu nữa thì đại đao kia sẽ chém xuống, vì vậy nàng lập tức lên tiếng ngăn cản. Có điều sau khi nàng vừa nói chuyện, Lưu thị giật thót thấp thỏm — sao nữ nhi lại ra chỗ đòi mạng này quấy rầy thêm loạn làm gì?

Quỳnh Nương bất chấp tất cả, bước lên phía trước, tự tay gắp mười miếng bánh ngọt ra, lấy hộp đồ ăn rực rỡ, sau đó cẩn thận cho bạch ngọc cao vào hộp, cực kì cung kính đưa cho người cầm đầu kia.

Thấy Quỳnh Nương xem như vẫn biết điều, người đó hừ lạnh dẫn người nghênh ngang rời đi.

Sau đó Quỳnh Nương mới nói với Trịnh cử nhân: “Thất lễ với công tử rồi, tác phẩm kém cỏi của nô gia vinh hạnh lọt vào mắt thần của công tử, ngày mai ta lại làm một mâm, bảo huynh nhà đưa miễn phí cho công tử được không?”

Lửa giận ngút trời của Trịnh cử nhân đã sớm tan biến khi nhìn thấy dung mạo của Quỳnh Nương. Bây giờ lại biết tranh vẽ trên bánh ngọt vốn từ tay Quỳnh Nương mà ra, hắn cảm thấy bánh ngọt hôm qua ăn vẫn còn lưu lại hương vị ở răng môi đến tận bây giờ, mang mùi hoa quế của tiểu cô nương trước mặt.

Mạo phạm làm khó giai nhân tuyệt đối không phải hành vi của anh hùng. Dù cho Quỳnh Nương tự tay gói bánh ngọt cho tên hào nô ngang ngược đó, hắn cũng không trách cứ nổi. Hắn vội vàng nói mở cửa làm ăn làm gì có đạo lí không lấy tiền, chỉ là muốn cô nương hao phí chút sức lực, làm nhiều bánh ngọt để hắn gói lại đem tới kinh thành cho ân sư mà mình chuẩn bị bái kiến thưởng thức vân vân.

Quỳnh Nương thấy bố cục hỗn loạn này cuối cùng cũng đã được hoá giải, nàng không muốn xuất hiện trước mặt người khác lâu, chào hỏi cha nương xong liền chuẩn bị về nhà cùng ca ca.

Nhưng lúc xoay người ngẩng đầu, nàng và Thượng Vân Thiên trong đám đông lại chạm mắt.

Nàng chưa từng nghĩ đời này vẫn sẽ gặp lại người từng là phu quân của mình.

Mặt mày hắn thanh tuấn hơn so với trong ký ức, vẻ trầm ổn được tôi luyện chốn quan trường vẫn chưa đến được nơi chân mày khoé mắt, đôi mắt vẫn còn sáng trong như lần đầu nàng gặp hắn.

Nhưng trái tim loạn nhịp lần đầu gặp đã bị nước giếng lạnh buốt rót vào tai mũi xóa sạch. Quỳnh Nương ngẩn ngơ nhìn hắn, hắn cũng đang kinh diễm nhìn nàng. Tuy không biết vì sao vị cô nương này cứ nhìn hắn chằm chằm, nhưng nội tâm lại vui mừng sợ hãi.

Khoảnh khắc đó, trong nụ cười khó xử thẹn thùng của hắn, nàng lạnh nhạt quay đầu đi.

Sự thay lòng đổi dạ và hình ảnh hắn bảo vệ Thôi Bình Nhi của kiếp trước khiến nàng như mắc xương trong cổ họng, nhưng yêu hận trùng trùng căn bản chưa hề phát sinh ở kiếp này, nàng không thể giống một oán phụ chìm đắm trong chuyện cũ không thể tự kiềm chế mãi được. Mong con đường làm quan của quân suôn sẻ như kiếp trước, đời này nàng không hề muốn có một chút liên quan nào đến hắn nữa.

Nhưng quả thực nàng không ngờ Thượng Vân Thiên sẽ xuất hiện ở đây. Đời trước hắn từng nhắc đến chuyện sẽ vào kinh thành đi thi, trước khi thi ở tạm trong Phù Dung thuỷ trấn, bị xe ngựa đâm ngã gãy chân nên kì thi bị gián đoạn. Sau này mẫu thân hắn bán sản nghiệp tổ tiên ở quê đi, đến trọ ở vùng ngoại ô kinh thành. Trong lúc tình cờ gặp được Quỳnh Nương ở chùa, biết hắn là nhi tử của gia sư tiên sinh của Liễu Tương Cư, nàng liền sinh hảo cảm. Mấy lần ca ca mời hắn vào phủ nói chuyện phiếm, giao tình của hai người càng sâu đậm, cuối cùng quyết định chuyện chung thân. Sau khi thành hôn, hắn chuyên tâm học hành, nàng luôn ở bên hắn, đợi bốn năm sau mới có thể đề tên bảng vàng.

Bây giờ nghĩ lại, kiếp trước hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở đây, có lẽ thời gian bị đâm gãy chân cũng không còn xa nữa?

Chẳng trách hôm qua Liễu Bình Xuyên lại cố ý đến đây, ngoài việc xem trò cười của nàng khi rơi vào nhà nghèo thì còn định gặp gỡ Thượng Vân Thiên sớm.

Nhớ lại hôm qua nha hoàn bên người Liễu Bình Xuyên lỡ miệng nói đi thăm Thượng công tử, Quỳnh Nương cong khóe miệng.

Kiếp này nàng vẫn chưa gả cho Thượng Vân Thiên, vậy Liễu Bình Xuyên thích gian díu thế nào thì cứ việc gian díu. Không có Quỳnh Nương ở giữa cản trở, mong bọn họ trăm năm hoà hợp, đông con nhiều cháu!

Quỳnh Nương ép bản thân không được nghĩ tiếp nữa, không thì lại nghĩ đến hai đứa con không có duyên với mình ở kiếp này, nước mắt sẽ tràn ra như đê vỡ.

Truyền Bảo đang vui vẻ vì hôm nay lãi một chiếc lá vàng, không biết mẫu thân sẽ mua đồ ăn ngon gì, quay người bỗng thấy vành mắt muội muội đỏ ửng, hắn vội vàng hỏi sao vậy.

Quỳnh Nương cố gắng chớp mắt, nàng nói gió lớn cay mắt, Truyền Bảo cũng không hỏi tiếp nữa.

Nhưng hắn nhìn ra muội muội đang không vui, hắn quyết tâm đợi hôm sau xin tiền nương để làm muội muội vui lên.

Hôm nay Thôi gia thu về một chiếc lá vàng, bỗng chốc trở nên giàu có.

Hơn nữa hôm nay sạp hàng suýt động dao kiếm, hai phu phụ cũng thu sạp sớm. Lưu thị nhớ ra năm ngày nữa là lễ Khất Xảo(2), bà bèn đến hàng vải lấy cho Quỳnh Nương vải lụa màu hồng cánh sen. Chất vải tinh xảo như vậy, Lưu thị không dám tự làm, bà lấy một đồng bạc nhờ người khéo tay cách vách may váy, đợi đến lễ Khất Xảo để nữ nhi mặc chỉnh tề đi thả hoa đăng với các tiểu cô nương láng giềng.

(2) Lễ Khất Xảo: cầu xin Chức Nữ giúp cho khéo tay canh cửi, thêu thùa.

Ngày hôm sau, sau khi phu thê Thôi thị bày quán, Truyền Bảo đi cùng muội muội đến đến tiệm may vá đo kích cỡ.

Sau khi đo xong, hai người không vội về nhà mà đi dạo mấy cửa tiệm nhỏ. Sắp đến lễ Khất Xảo, các tiểu cô nương trong trấn đều có tục thả hoa đăng trong đêm. Sáng sớm hôm nay, Lưu thị đưa cho Truyền Bảo nửa quan tiền, bảo hắn đưa muội muội đi mua một chiếc hoa đăng đẹp mắt.

Bởi vì sắp có lễ hội nên các cửa tiệm đều nhập hoa đăng về bán.

Quỳnh Nương nhớ lại lễ Khất Xảo năm mười lăm tuổi nàng trải qua trong cung, nói là trải qua, thực ra là vào cung bầu bạn với nữ nhi mà hoàng thượng yêu thương nhất - Ung Dương công chúa.

Đó là lần đầu nàng vào cung, dù nhìn nàng có vẻ thong dong trấn định nhưng thật ra nội tâm cũng không được tự tin lắm, trước mặt người hoàng gia, mỗi lời nói mỗi hành động đều phải suy tính cặn kẽ, không nói đến quỳ xuống thi lễ, chỉ ngồi cùng đã phải thẳng lưng rồi, sau khi về nhà toàn thân đều đau nhức, có được chơi vui vẻ đâu?

Mà phân đoạn thả hoa đăng đó, nói là các nàng chơi cùng, thật ra cũng chỉ là nhìn công chúa vui vẻ một mình.

Nghĩ vậy, Quỳnh Nương chợt trở nên dụng tâm, nàng so sánh ba cửa hàng, chọn ra một chiếc hoa đăng màu hồng phấn bằng vải lụa to bằng mặt đĩa.

Nên viết những từ ngữ may mắn trên cánh hoa đăng, thường là sẽ chọn tờ giấy mà trước đó chủ tiệm đã nhờ người viết rồi dán lên. Nhưng Quỳnh Nương chê từ đó thô tục, bèn mượn bút mực của chủ quán, nhấc bút viết một hàng thơ.

Truyền Bảo vốn không biết chữ, chỉ cảm thấy chữ muội muội cực kì đẹp, lại còn viết thơ cực kỳ trôi chảy, nếu là nam nhân thì chắn chắn có thể rạng danh! Trong lòng hắn bỗng dâng lên chút cảm giác tự hào.

Mua xong, hai người chầm chậm về nhà. Trấn Phù Dung không lớn, trừ những hẻm nhỏ quanh co vắng vẻ ra thì chỉ có một đường lớn nối thẳng đến đường chính.

Hai người bước lên đường chính, một lúc sau bỗng nghe thấy tiếng ngựa hí vang lao đến, Thôi Truyền Bảo quay đầu lại nhìn, thấy một chiếc xe ngựa đẹp đẽ quý giá đang phi thẳng đến đây, mà hình như một thư sinh tránh không kịp, sắp bị xe ngựa đụng phải.

Xưa nay hắn nhiệt tình thẳng tính, chưa kịp nghĩ đã lao đến đẩy thư sinh đó qua bên cạnh, nhưng hắn cũng không kịp tránh, bị xe ngựa đâm ngã.

Quỳnh Nương cả kinh hét lên: “Ca ca!” Nhưng bánh xe đã nghiền lên đùi hắn, Truyền Bảo đau đến mức trợn trắng mắt kêu thảm thiết.

Cuối cùng con ngựa mất khống chế kia cũng kìm được cương, giống như mất hết sức lực, thở gấp phun bọt mép rồi ngã xuống đất.

Quỳnh Nương vội vàng chạy qua đỡ ca ca, mà thư sinh được cứu kia cũng tỉnh táo lại chạy qua giúp nàng đỡ hắn lên.

Hai người ngồi xổm xuống, bốn mắt nhìn nhau, không khỏi ngẩn ra.

Quỳnh Nương thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là nghiệt duyên trời sinh? Tại sao người ca ca cứu lại là Thượng Vân Thiên?

Còn Thượng Vân Thiên thì mừng thầm trong lòng, hắn nghĩ mình và vị tiểu nương tử này rất có duyên, lại gặp nhau rồi.

Tác giả có lời muốn nói: Lang Vương, ngươi đụng gãy chân anh vợ của mình, tương lai thật ưu sầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.