Thần Tử Hoang Cổ

Chương 26: Song mỹ Khương gia, các thế lực dự tiệc, tâm tư của thiên kiêu Diệp gia




Ở nhất mạch của Khương Nhu, Khương Thánh Y nhỏ tuổi nhất, chỉ có hai mươi bốn, đang trong độ tuổi niên hoa tuyệt lệ, tú sắc khả xan(1). 

(1) Chỉ cô gai có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, cảnh sắc tươi đẹp u nhã; hoặc là “sắc đẹp có thể thay thế món ăn” 

Mà lúc này, nơi xa lại truyền đến một âm thanh yêu kiều giòn tan như chuông bạc. 

“Thánh Y tỷ, ngươi tìm ta tới làm gì?” 

Nhìn lại hướng giọng nói truyền ra, một thiếu nữ đậu khấu (2) chừng mười hai tuổi khẽ điểm chân ngọc lên hư không, dịch chuyển mà đến. 

(2) Chỉ thiếu nữ xinh xắn mười ba, mười bốn tuổi 

Dáng người nàng nhỏ xinh, thân thể nhẹ nhàng, tóc đen cột thành hai chùm đuôi ngựa, chúng hoạt bát nhảy nhót theo động tác của thiếu nữ. 

Lông mi nhỏ dài, mắt to linh động, mũi quỳnh cao thẳng, môi trán tròn trĩnh. 

Cười rộ lên thì lộ ra hai cái răng nanh nho nhỏ, trên gương mặt đẹp còn có hai lúm đồng tiền, nhìn có vẻ nghịch ngợm đáng yêu. 

Thiếu nữ này như tụ tập linh khí và tú lệ của thiên địa, là tinh linh trong thiên địa, giảo hoạt mà nhanh nhạy. 

“Lạc Ly, ngươi mang trên người Nguyên Linh Đạo Thể, là thể chất thân cận căn nguyên thiên địa đại đạo nhất, thế mà không chịu cố gắng tu luyện.” 

Khương Thánh Y trừng Khương Lạc Ly một cái, vươn một ngón tay ngọc tinh tế điểm điểm trán Khương Lạc Ly. 

“Ai hắc hắc, Thánh Y tỷ chính là thần nữ của Khương gia ta, người mang Tiên Thiên Đạo Thai, có ngươi ở đây còn cần Lạc Ly tu luyện cái gì?” Khương Lạc Ly đưa bàn tay nhỏ che trán lại, chớp chớp mắt, nghịch ngợm cười nói. 

Khương Lạc Ly là hòn ngọc quý trên tay Khương gia mà Khương Nhu và Quân Chiến Thiên hay nhắc tới. 

“Quỷ tinh nghịch nhà ngươi, được rồi, lần này kêu ngươi tới là nói chính sự, qua một thời gian, theo ta đến Quân gia để tham gia buổi tiệc mười tuổi.” Khương Thánh Y nói. 

Khương Lạc Ly nghe vậy thì hỏi: “Là yến hội của Thần Tử Quân gia sao?” 

Khương Thánh Y cười nói: “Không sai, ngươi đấy, rốt cuộc có thể đi gặp phu quân tương lai rồi.” 

“Cái gì mà phu quân, Thánh Y tỷ đừng nói bậy.” Khương Lạc Ly dậm dậm chân, khuôn mặt nhỏ có chút phiếm hồng. 

Nàng còn chưa gặp qua Thần Tử Quân gia kia mà, sao có thể qua loa như thế? 

“Ngoại sanh kia của ta nhất định là một người tài, ngươi vội vã phản đối như vậy, đến lúc đó cũng đừng hối hận.” Khương Thánh Y trêu đùa. 

“Hừ, phản đối ép duyên, Khương Lạc Ly ta dù chết, dù nhảy xuống từ trên núi, cũng tuyệt đối không tùy tiện đính hôn!” Khương Lạc Ly tức giận mà thề thốt son sắt. 

Khương Thánh Y che miệng cười nói: “Được rồi, hình như ta nghe Khương Nhu biểu tỷ nói qua, ngoại sanh của ta diện mạo phong thần tuấn tú, lãng dật xuất trần, như trích tiên vậy.” 

“Thật sao?” Mắt Khương Lạc Ly xoay chuyển như bánh xe, đôi mắt đẹp sáng lấp lánh. 

“Lừa ngươi, ta cũng không biết.” Khương Thánh Y bật cười. 

Nàng biết Khương Lạc Ly là nhan cẩu(1), có yêu cầu rất cao đối với tướng mạo. 

(1) Loại người không có sức đề kháng đối với tất cả những sự vật có giá trị sắc đẹp cao 

Người nào không đẹp thì căn bản khó vào được mắt Khương Lạc Ly. 

Có lẽ đây cũng là nguyên nhân mà Nguyên Linh Đạo Thể theo đuổi hoàn mỹ không tỳ vết. 

“Hừ, nam tử có thể được Lạc Ly ta coi trọng nhất định là soái nhất Tiên Vực!” Khương Lạc Ly ưỡn bộ ng ực nhỏ lên, chu miệng mà nói. 

Trong lòng nàng cũng đang suy đoán, rốt cục vị Thần Tử thần bí kia của Quân gia có mấy điểm giá trị sắc đẹp đây? 

“Yên tâm đi, không bao lâu nữa ngươi sẽ biết.” Khương Thánh Y đưa bàn tay ngọc lên vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Khương Lạc Ly rồi nói. 

... 

Được Quân gia mời không chỉ có Khương gia, còn có một ít Hoang Cổ thế gia, vô thượng đại tộc, bất hủ hoàng triều vân vân. 

Những thế lực nhất đẳng nhất lưu cũng được mời, chỉ là không chính thức như vậy. 

Còn về thế lực nhị lưu thấp hơn nhất đẳng thì căn bản không có tư cách được mời. 

Đương nhiên, Quân gia cũng không cự tuyệt bọn họ chủ động tiến đến tham dự, chỉ là họ không có tư cách tiến vào sân nhà chính sảnh, chỉ có thể đứng bên ngoài xem. 

Theo dòng thời gian, toàn bộ ba ngàn đạo châu của Hoang Thiên Tiên Vực đều bắt đầu nóng lên. 

Thời gian một năm rốt cuộc cũng qua đi, buổi tiệc mười tuổi của Thần Tử Quân gia hoàn toàn kéo ra màn che. 

Ngày hôm đó, toàn bộ Hoang Thiên Tiên Vực đều nổ vang. 

Vô số chiến thuyền, tàu bay, tọa kỵ vân vân của các thế lực đều bay lên trời, hóa thành vạn ánh lưu quang. 

Phương hướng của bọn họ chỉ có một, chính là Hoàng Châu của Quân gia! 

Vương triều Đại Thương là nhất mạch Cổ Hoàng triều của Nhân tộc, nội tình thâm hậu, truyền thừa đã lâu. 

Từng chiếc lâu thuyền hoa lệ bay lên trời, lái về hướng Hoàng Châu. 

“Ồ, đó là lâu thuyền của Đại Thương công chúa, nàng cũng đi tham gia buổi tiệc mười tuổi của Thần Tử Quân gia!” 

“Không phải sao, buổi tiệc mười tuổi này cũng là một cơ hội, ai không muốn leo lên cành cao Quân gia này?” 

“Nói cũng đúng...” 

Nói chung, qua mười tuổi thì có thể chuẩn bị tìm kiếm đạo lữ. 

Mà dù Thần Tử Quân gia chưa từng lộ mặt, nhưng chỉ dựa vào địa vị thân phận này cũng đủ để rất nhiều hoàng nữ, công chúa, thiên chi kiêu nữ tâm động, tự tiến chẩm tịch. 

Nếu được Thần Tử Quân gia nhìn trúng thì tuyệt đối là một bước lên trời, thế lực phía sau họ cũng sẽ gà chó lên mây. 

Bởi vậy, mỹ nhân của rất nhiều thế lực đều chuẩn bị tiến đến dự tiệc, thử thời vận. 

Đại Diễn Thánh Địa cũng có xe liễn bay vào hư không, chuẩn bị đi đến Quân gia. 

“Lần trước lúc Quân gia tổ chức buổi tiệc mười tuổi thanh thế to lớn như thế là vì vị Đệ Nhất Tự Liệt kia, nhưng buổi tiệc mười tuổi hiện giờ của Thần Tử Quân gia lại càng long trọng...” 

Hoang Cổ thế gia Diệp gia có thần cầm lôi kéo xe liễn lên không. 

“Nghe nói Lạc Ly cũng sẽ đi, nếu vậy thì tất nhiên ta không có khả năng vắng họp.” 

Bên trong liễn xa, một thiếu niên lam sam khuôn mặt thanh tú, mày kiếm mắt sáng khẽ cười một tiếng, trong mắt chớp động một tia ánh sáng. 

Lạc Ly mà hắn ta nhắc tới chính hòn ngọc quý trên tay Khương gia, Khương Lạc Ly. 

“Tinh Vân thiếu gia, lão gia có phân phó, chúng ta là đi dự tiệc, không phải đi gây chuyện thị phi, nếu thiếu gia làm bậy trong yến hội của Quân gia thì lão gia sẽ không bỏ qua cho ngài.” Bên kia, một lão giả râu dê nghiêm túc nói. 

Quanh thân lão mơ hồ tản mát ra một luồng khí tức Chuẩn Thánh. 

Có thể dùng Chuẩn Thánh làm người hầu, hiển nhiên thân phận của thiếu niên này cũng không thấp. 

“Ha ha, Phúc bá yên tâm, tất nhiên ta biết đúng mực, ta chỉ đi tìm Lạc Ly, cũng không phải đi trêu chọc Thần Tử của Quân gia.” Thiếu niên cười sang sảng một tiếng. 

Hắn ta tên là Diệp Tinh Vân, là một vị thiên kiêu đỉnh cấp của Hoang Cổ Diệp gia. 

Người mang Tinh Thần Vương Thể, cũng được xếp trong năm trăm thể chất cường hãn đứng đầu trong ba ngàn thể chất, có thể cất chứa sức mạnh Cửu Thiên Tinh Thần trong một thân. 

Diệp Tinh Vân từng gặp qua Khương Lạc Ly trong một lần rèn luyện ở bí cảnh. 

Mãi đến bây giờ, hắn ta khó có thể quên được thiếu nữ hoạt bát tiếu mỹ như tinh linh kia. 

Chỉ là luôn không có cơ hội gặp lại một lần. 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.