Phàm Ngốc Tu Tiên

Chương 1-3




Chương 1 Một Ngày Của Lâm Phàm Ở Trong Bệnh Viện Tâm Thần

Thành phố Diên Hải.

Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Đây là một trong top 3 bệnh viện tâm thần hàng đầu thuộc thành phố Diên Hải. Thiết bị y tế hay hoàn cảnh sinh hoạt đều là tốt nhất.

Trong hành lang sạch sẽ chỉnh tề, các bác sĩ mặc áo blouse trắng đi lại để tuần tra phòng bệnh, trong mỗi một gian phòng bệnh đều có bốn vị bệnh nhân, các bệnh nhân phải có mặt ở đây đều là những người đã trải qua nghiệp vụ xác định và đánh giá chuyên nghiệp để đi đến kết luận họ bị bệnh tâm thần.

Hành vi của bọn họ khác hẳn với người bình thường, nhưng lại có xu hướng hình thành một cái quần thể nho nhỏ với những nét tính cách khá tương đồng nhau.

Có kẻ dõng dạc cao giọng đàm luận kiến thức rộng rãi.

Có kẻ cầm cuốn sách lớn tiếng đọc diễn cảm về những tin tức thế giới sẽ biến hóa như thế nào trong tương lai.

"Căn cứ vào những phát hiện mà ta dành mấy chục năm dốc lòng nghiên cứu, đêm nay chính là ngày tận thế của thế giới, nhưng các ngươi không cần phải sợ hãi, ta đã tìm được một địa phương rất an toàn, chờ đến khi nào xung quanh không có người lạ rình rập nữa, ta sẽ len lén mang các ngươi đi."

"Thật ra Trái Đất rõ ràng là hình vuông, thế mà người bên ngoài đều nói là nó hình tròn, bọn họ mới đúng là kẻ có bệnh, cần phải trị liệu mà."

"Ta đã nghiên cứu ra phương thuốc giúp nam nhân có thể mang thai với một cùng nam nhân khác, đợi đến khi ta hoàn thiện phương thuốc này, ta nhất định có thể thu hoạch được giải thưởng lớn nhất, đăng quang ngôi vương toàn giới y học, các ngươi mau nhìn đi, hiện tại các ngươi chính là những người đầu tiên được chứng kiến đấy."

Y tá cầm hồ sơ bệnh lý trong tay, mỗi khi tiến vào một căn phòng nào đều sẽ đứng bên ngoài lắng nghe tình hình trong phòng một lát, sau đó đó hài lòng gật đầu.

Rất không tệ.

Bọn họ đều không cứu nổi nữa rồi.

….

Có một chiếc ti vi được treo trên tường ngay trong hành lang sinh hoạt chung, trong màn hình, một vị nữ MC tóc ngắn đang đọc những tin tức mới nhất.

"Trên Thái Sơn ghi nhận sự xuất hiện của tà vật cấp bảy, người dân tham gia leo núi hôm nay đều gặp phải tử thương thảm trọng, hiện tại chính quyền đã điều động cường giả tiến đến trấn áp. Nếu không có việc gì quan trọng, mong người dân hãy vì sinh mệnh mà suy nghĩ, không nên tùy ý đi dã ngoại du lịch trong thời điểm này."

...

Trong một căn phòng bệnh đặc biệt.

Gian phòng này không giống với những phòng bệnh khác, ở đây chỉ có hai người ở lại, một già một trẻ.

Bên trong trưng bày đủ khí cụ như tạ, bao cát... các loại.

Lúc này, có một thiếu niên mi thanh mục tú nằm trên giường bệnh, quanh thân bị quấn bởi một sợi dây đồng, hắn là bệnh tâm thần trẻ tuổi nhất ở nơi này, năm nay vừa tròn 19 tuổi.

Tên hắn là Lâm Phàm.

Nhớ năm đó khi hắn mới 10 tuổi.

Hắn đã dùng thiết chùy gõ vào đầu, nói mình muốn tu luyện Thiết Đầu Công, kết quả đập đến nỗi đầu rơi máu chảy, kém chút nữa đã về với đất bụi.

Lại nhớ năm đó khi hắn được 11 tuổi.

Hắn dùng mỏ hàn nhắm thẳng vào tiểu kê kê của bản thân, nói mình muốn phong bế "cậu em trai" ấy lại để bảo đảm tinh nguyên không tiết ra ngoài, huyết khí sung túc. Cuối cùng may mắn bị người ngăn cản kịp thời, nếu không thì hắn đã sớm trở thành thái giám.

Từ lần đó xong, hắn lập tức bị đưa tới bệnh viện tâm thần làm kiểm tra toàn diện một phen.

Kết quả cuối cùng không phụ sự mong đợi của mọi người.

Lâm Phàm được chẩn đoán là mắc chứng bệnh tâm thần cấp năm.

Đối với ngoại giới, hắn sẽ không có bất kỳ uy hiếp gì, nhưng hắn có thể làm ra hành vi mang tính hủy diệt bản thân.

Mà người nằm ở giường bên cạnh Lâm Phàm chính là một lão giả có thần trí không quá bình thường. Ông ta cầm trong tay hai sợi dây đồng, sắc mặt nghiêm túc nhìn Lâm Phàm.

"Ta sắp cắm vào rồi, ngươi có suy nghĩ gì không?"

Hiện tại bọn họ đang định dùng dòng điện kích thích nhục thân.

Vốn ban đầu cả hai chỉ thử dùng pin AA thí nghiệm, về sau thì đổi sang bình điện rồi tới dây điện, loại nào cũng đều nhất nhất thí nghiệm qua một lượt, hiệu quả thu được cũng tương đối khả quan, cả hai đã đi dạo qua lại Quỷ Môn quan nhiều lần lắm rồi.

"Ta rất chờ mong, trong sách đã nói rồi, kích điện có thể giúp cho nhục thân ngày càng cường đại hơn." Lâm Phàm nói.

"Tốt."

Trương lão đầu là người đang hỗ trợ Lâm Phàm. Ông ta là người duy nhất trong toàn bộ bệnh viện tâm thần này tin tưởng Lâm Phàm biết Võ Đạo, đó giờ vẫn một mực trợ giúp hắn tu luyện.

Giờ phút này, Trương lão đầu đang nắm vuốt hai sợi dây đồng, dự định cắm vào trong ổ điện phía dưới vách tường.

Đối với người khác mà nói, việc cắm dây đồng vào ổ cắm điện là tương đương với việc đi đường tắt đến Thiên Đường, nhưng đối với Trương lão đầu tới nói, đây là ông đang chứng kiến kỳ tích, nghiệm chứng chân tướng con đường duy nhất.

Rốt cục...

Tư tư!

Phanh phanh!

Trên giường bệnh, toàn thân Lâm Phàm run rẩy dữ dội, tiếng động chân giường va vào sàn vang lên kịch liệt.

Trong hành lang, còi báo động tức khắc vang lên, bởi vì có khói đặc từ trong một gian phòng bệnh đang lan dần ra đến hành lang.

"A!"

"Phòng bệnh số 666 phát sinh vấn đề, hai tên một già một trẻ kia lại đang làm loạn, mau dẫn người đi nhìn xem tình huống ra sao đi, đừng quên mang theo bình chữa cháy."

"À đúng rồi, gọi điện thoại cho cứu hộ nữa."

Không bao lâu sau, âm thanh quen thuộc đã vang lên.

Bí bo! Bí bo! Bí bo!

Một cỗ xe cứu thương xuất hiện bên ngoài bệnh viện tâm thần.

Có vài người mặc áo khoác blouse trắng đẩy xe cứu thương nhanh chóng chạy tới.

Chung quanh phòng bệnh cực kỳ ồn ào.

"Miệng bệnh nhân sùi bọt mép rồi, hô hấp rất khó khăn."

"Liệu có chết người không?"

"Nhường đường một chút, làm phiền tránh ra, xe đẩy cứu thương tới rồi."

"Ai, nhanh mang Trương lão đầu đi đi, đừng để ông ta có vấn đề gì."

Lúc này đầu tóc của Trương lão đầu đều dựng tán loạn, trông như thể mấy nhân vật hoạt hình vẫn thường bị dựng đứng tóc lên do bị điện giật, bộ dáng ông ta điên điên khùng khùng, ôm chặt xe đẩy cứu thương, sống chết cũng muốn cùng lên xe: "Ta muốn đi, ta muốn tận mắt nhìn thấy tình huống của hắn, ta còn phải ghi chép lại số liệu, để cho ta đi theo, để cho ta đi theo."

Các y tá không có cách nào, đành phải để Trương lão đầu đi theo, vừa vặn cũng đến bệnh viện tiếp nhận kiểm tra một lượt thân thể của ông ta luôn.

Trên xe cứu thương.

Trương lão đầu nắm chặt tay Lâm Phàm, vội vàng hỏi: "Sao rồi, ngươi có cảm giác gì không?"

Lâm Phàm yếu ớt đáp: "Rất tốt, ta cảm giác tinh thần tốt vô cùng, đầu óc suy nghĩ cũng rất mạch lạc, huyệt vị toàn thân hệt như trong sách có nói, đã triệt để khai thông rồi, chỉ cần bỏ thời gian châm cứu một chút, khẳng định cảm giác khai thông ấy sẽ càng rõ rệt hơn nữa."

"Yên tâm đi, ta vẫn luôn mang ngân châm theo người mà." Trương lão đầu hào hứng vỗ vỗ vào ngực ông ta.

Trương lão đầu đương nhiên không phải là thầy thuốc, cũng chưa từng trải qua bất kỳ khóa huấn luyện chính quy nào, chỉ là do bệnh viện tâm thần có đặt mua một số quyển sách về để trong thư viện nhỏ, bên trong có mấy cuốn sách hướng dẫn cách châm cứu huyệt vị của Trung y.

Hai người như nhặt được chí bảo, mỗi ngày đều lôi ra nghiên cứu.

Trương lão đầu đã thí nghiệm trên người Lâm Phàm đến mấy trăm lần, hiệu quả tương đối rõ rệt, không dưới mấy chục lần báo hại Lâm Phàm phải đến phòng cấp cứu.

Chỉ là Lâm Phàm chưa từng oán trách ông ta, lần nào cũng đều nói nó rất có tác dụng, đã giúp hắn khai thông huyệt vị rồi.

Dựa theo thuyết pháp của hai người, huyệt vị chính là dùng để đâm, đâm nhiều thì sẽ thành thói quen thôi.

Bí bo!

Bí bo!

Xe cứu thương lái ra khỏi bệnh viện tâm thần, dần dần rời xa, thẳng đến khi âm thanh 'Bí bo, bí bo' đó nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Viện trưởng bệnh viện tâm thần đã ngoài 50 tuổi, do lao lực nhiều mà tóc tai đều đã bạc trắng.

Mỗi ngày ở đây đều có rất nhiều chuyện phát sinh, nhưng còn may mà không phải ngày nào cũng có tình huống khẩn cấp như sự kiện mới rồi.

Những bệnh nhân tâm thần khác có người thì yêu thích sáng tác văn học, có người thì thích phát minh ra các vật dụng sinh hoạt, cũng có kẻ hay lôi người xung quanh ra xem bói, xem kết cấu cơ thể gì gì đó.

Đó đều là những sở thích ưu tú cỡ nào chứ.

Duy chỉ có một già một trẻ của phòng bệnh số 666 là làm ông đau đầu, bởi vì mỗi lần bọn họ ‘thí nghiệm’ đều sẽ có liên quan đến mạng người.

"Viện trưởng, đã liên hệ với thợ sửa điện như ngài yêu cầu rồi." Một vị y tá đi đến trình bày.

Viện trưởng bất đắc dĩ thở dài, đoạn nói: "Tốt, phong kín hết tất cả ổ điện trong phòng bệnh cho ta."

"Đã rõ, thưa viện trưởng." Y tá nọ gật đầu.

"À đúng rồi, ngươi đi đến nghĩa trang Bạch Hạc liên lạc một chút, chuẩn bị sẵn hai khối mộ địa, cứ chuẩn bị trước sẽ không thừa đâu. Sau đấy an bài thêm hai vị hộ lý cho ta, chờ hai tên điên kia trở về thì cho người theo sát nhìn chằm chằm bọn họ liên tục hai mươi bốn giờ cho ta." Những gì viện trưởng có thể làm, ông đều đã làm, cuối cùng tình huống sẽ như thế nào thì chỉ đành phó thác cho trời xanh an bài mà thôi.

Y tá dõi theo bóng lưng viện trưởng rời đi xa, trong lòng không khỏi thầm cảm thán một câu, đúng là một viện trưởng có tâm.

Anh ta có thể hiểu được viện trưởng đã mệt mỏi vì hai người Lâm Phàm cùng Trương lão đầu kia như thế nào.

…..

Trong bệnh viện.

Phòng cấp cứu đã bật sáng đèn đỏ.

Sắc mặt Lâm Phàm không hề thay đổi, hắn nằm ở nơi đó, mặc cho một đống bác sĩ vây xung quanh xem xét tình trạng cơ thể hắn. Lâm Phàm đã đến đây rất nhiều lần, riết thành thói quen, cảm giác như thể đang quay về nhà mình vậy.

"Lại là tiểu tử này à? Sao lần này lại nghiêm trọng như vậy?"

"Hắn quấn một sợi dây đồng quanh thân, một đầu khác của sợi dây đồng thì cắm vào trong ổ điện, cho nên mới tạo thành thương thế như này."

"Làn da bị bỏng cấp độ hai, khá nặng."

"Huyết áp ổn định, nhịp tim 250 lần một phút, cao hơn người bình thường một chút."

. . .

Lâm Phàm nghiêm túc nhìn chằm chằm vào đèn giải phẫu trên đầu, lạnh nhạt nói: "Hiện tại tinh thần của ta rất tốt, những thớ thịt mỡ cháy đen kia đều là do chính ta cố ý bài xuất nó ra, chẳng qua chỉ là phế nhục, không cần quá để ý, cứ cạo sạch đi là được."

Bác sĩ mổ chính xém chút đã không nhịn được mà gầm lên: "Thịt mỡ? Ta lại thấy nó giống thịt khô đã bị hun đen hơn đấy."

Lâm Phàm vẫn giữ thái độ bình tĩnh như trước, lẳng lặng nói: "Đừng gây tê cho ta, ta hi vọng có thể dùng sự đau đớn đó để rèn luyện ý chí của mình, cứ yên tâm, ý chí của ta rất mạnh, không phải là thứ mà phàm nhân như các ngươi có thể tưởng tượng được."

"Nếu như các ngươi dám tiêm thuốc tê cho ta."

Hắn dừng lại một chút, nhíu mày suy nghĩ, sau đó thốt lên một câu mà theo hắn tự nhận là có lực sát thương nhất.

"Ta sẽ không nhận tiền phẫu thuật."

Bác sĩ và các vị y tá liếc nhau.

Nét mặt mọi người đều thoáng hiện nét bất đắc dĩ.

Có lẽ đây chính là điểm khác nhau giữa bệnh nhân tâm thần cùng người bình thường nhỉ.

Má nó, ai thèm trả tiền cho ngươi chứ?

Trong phòng bệnh.

Trải qua hơn một giờ phẫu thuật, Lâm Phàm cuối cùng cũng thoát khỏi nguy hiểm, sau đó được an bài ở một phòng bệnh khá gần quầy trực của các y tá, hơn nữa còn là “phòng VIP đặc biệt” chỉ có mình hắn.

Bình thường đều là ba bệnh nhân cùng nằm chung trong một căn phòng.

Vốn trước đó phòng này cũng có hai vị bệnh nhân khác, nhưng sau khi người ta biết được kẻ sắp là bạn cùng phòng của mình lại là bệnh nhân tâm thần thì bị dọa đến hồn phi phách tán.

Ca hai khóc lóc om sòm kháng nghị đòi đổi phòng.

Bọn họ bày tỏ thái độ rất rõ rệt, nếu các người cứ kiên quyết nhét chúng ta cùng người bị bệnh tâm thần kia ở cùng một chỗ, chúng ta liền nháo tới khi nào mọi người dẹp ngay quyết định đó đi mới thôi.

Kết quả cuối cùng dĩ nhiên là bọn họ đã chiến thắng.

Lâm Phàm cũng đạt được đãi ngộ đặc biệt.

Nếu như lên tin tức, tuyệt đối sẽ gây ồn ào dư luận một phen, không ngờ hiện tại người bị bệnh tâm thần đều có thể đi cửa sau.

Trương lão đầu ngồi bên cạnh giường bệnh của Lâm Phàm, ông ta lột vỏ một quả chuối tiêu, há miệng cắn một miếng lớn, nhấm nháp nhai rồi nuốt trọn, cảm giác hương vị cũng không tệ lắm mới đưa phần chuối còn lại tới bên miệng Lâm Phàm - kẻ đang bị ghim cắm kim tiêm và bịch truyền dịch khắp tay chân nên cử động không quá thuận tiện.

"Ăn một miếng đi, ta đã thử qua rồi, hương vị không tệ."

A!

Lâm Phàm há to mồm, hơn nửa đoạn chuối tiêu liền theo một ngụm đó biến mất, "Đúng là không tệ, rất ngọt."Chương 2 Dị Vực Giáng Lâm

Mà đúng lúc này, cửa phòng bệnh của Lâm Phàm lại mở ra. Một người đàn ông lẳng lặng bước vào. Anh ta là hộ lý do bệnh viện tâm thần Thanh Sơn cử đến, mục đích là giám thị hai bệnh nhân tâm thần đặc biệt này.

Chớ nhìn công việc của anh ta trông qua rất nhẹ nhàng, kỳ thật áp lực mà anh ta đang gánh là cực lớn.

Hai người trước mắt anh ta đây chính là bệnh nhân tâm thần nguy hiểm nhất của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn từ trước tới nay.

Mặc dù bọn họ không hề làm tổn thương đến người khác, nhưng chiến tích của bọn họ thì chẳng một y bác sĩ nào của bệnh viện Thanh Sơn dám coi thường.

Bởi vì thủ đoạn mà bọn hắn dùng để thương tổn chính bản thân họ phải nói là thiên kì bách quái, cách gì cũng có, nói đâu xa, cái trò quấn dây đồng vào người rồi đem đi chích điện mà cả hai mới nghịch ngu mới rồi, cho dù là kẻ chuyên tra tấn cực hình đối với tù nhân chắc cũng phải quỳ xuống hô một tiếng ba ba với hai tên này.

Trương lão đầu cúi xuống gần bên tai Lâm Phàm, nói khẽ: "Cái tên đang đứng gần cửa ra vào kia chắc chắn là đến giám thị chúng ta, bọn họ đúng là đồ thiển cận, không lý giải được hành vi của chúng ta liền cho rằng chúng ta là đang tự mình hại mình. Haiz, phàm nhân ngu ngốc, rõ ràng việc mà chúng ta làm đây đều là có căn cứ của khoa học."

"Mau len lén đâm vài châm lên cánh tay cho ta đi." Lâm Phàm vụng trộm liếc qua vị hộ lý đang đứng gần cửa ra vào kia.

"Không thành vấn đề, gần đây ta có căn cứ theo số liệu thân thể của ngươi để nghiên cứu ra một bộ châm pháp mới, ngươi muốn biết tên không?"

Trương lão đầu len lén lấy ra một cây ngân châm, làm bộ cùng Lâm Phàm nói chuyện phiếm, kì thực bất động thanh sắc, thủ pháp tuy đơn giản mà lại thô bạo, một kích nhắm thẳng ngay huyệt vị của đối phương.

"Tinh Cầu Vận Chuyển Pháp?" Lâm Phàm hỏi.

Trương lão đầu lắc đầu, bình tĩnh đáp: "Lần này là phiên bản cải tiến rồi, tên là Ngân Hà Hệ Vận Chuyển Pháp."

Anh chàng hộ lý đứng ở cửa ra vào thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Phàm cùng Trương lão đầu, trông thấy hai người lén lén lút lút trò chuyện với nhau, cũng không biết là bọn họ đang nói những gì, nhưng anh ta không chút hứng thú nào để ý.

Nếu như bắt đầu giao lưu cùng người bị bệnh tâm thần, anh ta sợ tam quan của chính mình không sớm thì muộn cũng sẽ hoàn toàn thay đổi.

...

Chỉ một lúc sau, trên cánh tay Lâm Phàm đã ghim rất nhiều ngân châm.

Dáng vẻ Trương lão đầu vô cùng nghiêm túc, nhìn thoáng qua còn có chút tương tự như một vị lão trung y chân chính, ông ta nhỏ giọng hỏi: "Hiện tại ngươi cảm giác như thế nào?"

"Tay hơi tê, váng đầu, choáng, nhưng đại khái cũng không tệ lắm." Lâm Phàm mơ mơ màng màng nói.

Lúc đầu khi đối phương vừa ghim ngân châm vào tay hắn, thần trí hắn còn tương đối minh mẫn, nhưng bây giờ thì lại thấy có chút choáng váng, tầm nhìn cũng trở nên mơ hồ.

"Không thể nào."

Trương lão đầu ngơ ngác gãi đầu, cảm thấy rất khó hiểu. Làm sao mà đầu của tiểu tử này lại choáng váng được nhỉ? Rõ ràng là ông ta đã đâm vào cánh tay hắn, dù có muốn chóng mặt thì cũng nên là cánh tay phải thấy chóng mặt mới đúng, đầu thì liên quan gì.

Thời gian càng trôi qua, đầu óc Lâm Phàm lại càng dính sệt như cháo trắng để lâu, hắn cảm thấy khó chịu, tự mình lẩm bẩm: "Đầu ta nặng trịch, tầm nhìn thì mơ hồ, trước mắt trắng bóng, còn có rất nhiều nòng nọc đang bơi qua bơi lại."

"A, tình trạng bây giờ lại tệ hơn thì phải, thật là ồn ào, ta có cảm giác có người cứ đang rì rầm nói chuyện bên trong đầu của ta."

Trương lão đầu há hốc miệng, phảng phất giống như gặp quỷ.

"Xem ra bệnh của ngươi không nhẹ đâu."

Tích tích tích!

Thiết bị cảnh báo trong phòng bệnh đột ngột vang lên.

Anh chàng hộ lý đang nhàm chán nghịch điện thoại cách đó không xa bị tiếng chuông này làm giật nảy mình, suýt chút nữa đã đánh rơi điện thoại. Anh ta vội vàng chạy tới xem xét tình hình, không nhìn còn đỡ, vừa trông thấy trên cánh tay của Lâm Phàm toàn là ngân châm, anh ta cảm thấy đại não giật phăng một cái, thật sự muốn ngất ngay tại chỗ.

Má nó!

Chuyện gì đã xảy ra? Các ngươi không thể thành thật nghỉ ngơi một ngày, cố gắng đừng làm loạn được hay sao?

Anh ta vội vàng chạy vọt ra khỏi hành lang, lớn tiếng cầu cứu:

"Bác sĩ, bác sĩ, mau cứu với, bệnh nhân xảy ra chuyện rồi."

Các bác sĩ nghe được tiếng la này liền vội vã mang theo y tá chạy tới, anh chàng hộ lý sốt ruột chộp lấy tay của một bác sĩ, hốt hoảng nói: "Bệnh. . . Bệnh nhân... trên cánh tay của bệnh nhân toàn là ngân châm, còi báo động vang lên… các anh mau cứu người đi."

Các bác sĩ vừa tới đều biết bệnh nhân trong phòng bệnh đặc biệt này là do bệnh viện tâm thần chuyển đến.

Rõ ràng ca phẫu thuật cứu mạng đối phương vừa kết thúc cách đây không lâu, không ngờ bây giờ lại có chuyện xảy ra.

Ông trời ơi!

Ông phá lệ trực tiếp dùng một cái búa gõ ta bất tỉnh luôn đi.

...

Cộc cộc… Xột xoạt...

Lâm Phàm cảm nhận được có người đang cố banh mí mắt của hắn ra, sau đó còn dùng đèn pin chiếu thẳng vào ánh mắt hắn, bên tai Lâm Phàm vang lên đủ mọi thanh âm hỗn tạp.

"Con ngươi của bệnh nhân đang hẹp dần, nhịp tim tăng cao, mau chuẩn bị phòng cấp cứu rồi đẩy người sang đó đi."

« Kích hoạt tràng cảnh dị vực. »

« Đã kích hoạt đệ nhất tràng cảnh, tặng kèm 'Thiên Chùy Bách Luyện Pháp', xin mời ngài nắm chặt thời gian, tranh thủ tu hành. »

« Thời gian giáng lâm: Ngày mùng 1 tháng 3. »

« Thể nghiệm ban thưởng: Không rõ. »

Lâm Phàm phát hiện có rất nhiều thông tin không rõ từ đâu đến bỗng truyền vào trong não hắn, làm đầu óc hắn đau nhức, hỗn loạn dữ dội. Cuối cùng hắn không chịu nổi nữa, trực tiếp hôn mê.

Vị bác sĩ phụ trách mổ chính trong ca phẫu thuật cứu Lâm Phàm ban nãy đang vui vẻ hưởng thụ bữa ăn của mình, đúng lúc ấy lại có y tá chạy đến thông báo cho ông biết, người mà ông vừa mới cứu cách đây không lâu lại tự khiến bản thân mình rơi vào tình cảnh nguy hiểm rồi, cần ông mau chóng quay trở lại cứu hắn.

Ông ta chậm rãi phun miếng gà Cung Bảo trong miệng ra, bình tĩnh nhận xét: "Hắn có bệnh a."

Y tá sốt ruột nói: "Chủ nhiệm, thật sự là hắn có bệnh mà, bệnh tâm thần, chúng ta trị không được."

Chuyện này đã kinh động đến tai phó viện trưởng của bệnh viện, ông ta nghe xong thì chỉ thở dài một hơi, sau đó cầm điện thoại lên, trực tiếp gọi tới số phòng làm việc của viện trưởng bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

"Hách viện trưởng, lão ca ngươi không phải là đang cố ý chỉnh ta chứ, ngươi xem ngươi đưa tới cho bọn ta bệnh nhân kiểu gì vậy, vừa mới hoàn thành ca phẫu thuật thành công chưa được bao lâu, hắn lại tự biến mình hôn mê, phải đẩy vào phòng cấp cứu lần nữa rồi."

"Chuyện khác không nói, nhưng riêng việc này thì đừng hòng ta đổi ý. Đợi lát nữa khi ca cấp cứu hoàn thành, ta sẽ tự mình điều động xe cứu thương đưa hai vị đại thần này về trả cho ngươi."

"Đừng có nói sẽ cùng ta uống rượu, đây không phải là vấn đề mà rượu chè có thể giải quyết. Ta còn phải điều hành cả cái bệnh viện nữa, ngươi không biết chỉ trong vòng có nửa ngày, ta phải tiếp nhận bao nhiêu khiếu nại rồi đâu, những bệnh nhân khác và người nhà của bọn họ đều phàn nàn đây này, còn giữ hai đại thần kia ở đây, bọn họ sẽ không có cảm giác an toàn, ngươi hiểu không?"

"Vả lại chuyện bên Thái Sơn kia ngươi cũng biết rồi, hiện tại bệnh viện bên chỗ ta đang phải tiếp nhận rất nhiều ca nguy kịch, mọi người đều bận rộn, bệnh nhân cần cứu chữa rất nhiều, khẳng định không có khả năng bởi vì bệnh nhân tâm thần đó mà cứ phải điều động bác sĩ và y tá đi theo giải quyết cho hắn hoài được."

"Thôi được rồi, ta cũng biết ngươi mệt mỏi vì bọn họ như thế nào. Ta cũng hiểu nổi khó xử của ngươi, nhưng tình huống bây giờ thật sự không có biện pháp giữ bọn họ ở lại đây lâu dài được."

"Mẹ nó! Hách lão ca, yêu cầu của ngươi quá phận rồi đó, nếu như ngươi cứ lằng nhằng như vậy, ngươi có tin ta sẽ trực tiếp yêu cầu bác sĩ mổ chính trượt tay một chút, cho ngươi đưa trả hai tên tàn tật trở về cho ngươi hay không?"

"Cái gì? Cầu còn không được."

"Được, được, khi nào rảnh thì gặp, ngươi cứ chờ đó tiếp nhận người về đi."

Phó viện trưởng thiếu chút nữa đã ném luôn cái điện thoại, đợi ông thương lượng ổn thỏa xong liền mệt mỏi thở dài một phen. Mấy phút sau, ông lại nhấc điện thoại lên phân phó.

"Chuẩn bị sẵn một chiếc xe cứu thương, chờ ca cấp cứu đó kết thúc thì lập tức trả người về bên Thanh Sơn."

….

Bên ngoài phòng cấp cứu.

Trương lão đầu sốt ruột đi lòng vòng trước cửa phòng phẫu thuật.

Không có khả năng a, trong sách rõ ràng đã nói chỉ cần châm cứu vào địa phương đó thì tuyệt đối sẽ không có việc gì. Tại sao đầu óc tiểu tử Lâm Phàm kia lại thấy choáng váng rồi hôn mê?

Càng nghĩ lão lại càng thấy không đúng.

Càng nghĩ lão lại càng cho rằng không có khả năng.

Trương lão đầu xuất ra một nắm ngân châm, ông ta kéo tay áo lên, nhắm thẳng vào huyệt vị trên người mình đâm xuống.

Châm thứ nhất: không có việc gì.

Châm thứ hai: cũng không có việc gì.

...

Châm thứ mười ba.

Ầm!

Trương lão đầu ngã cái rầm xuống đất ngất đi, người chung quanh đều kinh hãi hét toáng lên, vội vàng tránh né ra xa.

Một vị y tá gấp gáp tiến lên xem xét, vừa nhìn thấy tình huống trên người Trương lão đầu, lập tức lệ rơi đầy mặt, bi thống hô to:

"Bác sĩ, cứu!!!"

Trong phòng cấp cứu.

Các bác sĩ và y tá phụ trách bệnh nhân đặc biệt từ bệnh viện Thanh Sơn đều vô cùng bận rộn.

Trước đó chỉ phải cấp cứu cho một mình Lâm Phàm nên vẫn còn tương đối dễ thở, không có bất cứ vấn đề hay áp lực gì, nhưng chỉ vài phút sau Trương lão đầu đã được đưa vào theo, khiến cho bọn họ có chút luống cuống tay chân.

Bác sĩ chủ nhiệm nói: "Lê viện trưởng đã từng nói với ta, bác sĩ nào đến bệnh viện chúng ta cũng đều có thể có cơ hội tôi luyện y thuật, bởi vì bọn họ phải thường xuyên giải phẫu những ca có tính nguy hiểm cực cao. Lúc trước ta còn không rõ lắm, chỗ chúng ta chỉ là một bệnh viện nhỏ, làm gì có nhiều ca nguy hiểm như vậy để mà phụ trách. Nào ngờ ta về đây nhận chức chín năm, trong chín năm đó, ta đã phải phẫu thuật cho tên tiểu tử này những 48 lần, mà mỗi một lần đều được đưa tới trong tình trạng nửa cái mạng đã đặt trong quan tài."

"Bác sĩ Vương thì tiếp xúc với tiểu tử này 32 lần, đương nhiên, như các ngươi cũng biết, bác sĩ Vương đã từ chức rồi."

Trong phòng cấp cứu, các y tá lẳng lặng nghe chủ nhiệm kể chuyện quá khứ.

Các nàng cực kỳ đồng cảm với ông ta, cũng cực kỳ muốn cảm khái.

Vị bệnh nhân này chính là một người ôm tâm lý tiểu cường chân chính, một mực tìm đường chết nhưng cũng một mực không chết được.

"Phó viện trưởng nói như thế nào?" Bác sĩ chủ nhiệm hỏi.

Ông ta đã cho người báo với phó viện trưởng, nếu như bây giờ không có được một cái đáp án làm ông hài lòng, ông sẽ lập tức từ chức về nhà chăm nuôi cháu trai, bệnh tâm thần quả thật là đáng sợ mà.

Một vị y tá nhỏ giọng nói: "Phó viện trưởng phân phó xuống, đợi lát nữa khi ca cấp cứu này kết thúc thì lập tức an bài xe cứu thương, ông ấy tự mình lái xe đưa bọn họ trở về bệnh viện tâm thần Thanh Sơn."

Bác sĩ chủ nhiệm nghe nói xong, tia nắng hi vọng lại ngập tràn trong lòng ông.

"Mau xốc lại tinh thần cho ta, ta hi vọng trong vòng ba canh giờ, chúng ta có thể tống tiễn hai người này biến ra khỏi bệnh viện của chúng ta, các người có làm được hay không?"

"Được."

Giờ khắc này, các bác sĩ và y tá trong phòng cấp cứu đều dấy lên tình thần nhiệt huyết hừng hực như liệt hỏa. Bọn họ tựa như siêu nhân biến hình, chỉ muốn bật hết hỏa lực lên, mau mau chóng chóng cứu tỉnh hai vị ôn thần kia dậy rồi tiễn bọn họ lên đường về nhà.

Chỉ vậy thôi, không còn cầu mong gì khác.

... Chương 3 Ai Kêu Ngươi Quỳ Xuống?

Ai Kêu Ngươi Quỳ Xuống?

Bên ngoài cửa bệnh viện.

Một chiếc xe cứu thương đã đậu sẵn ở chỗ đó, phó viện trưởng đang lẳng lặng chờ đợi, thỉnh thoảng lại nhìn xuống chiếc đồng hồ được làm thủ công tinh tế trên cổ tay mình, đây là kiểu dáng đang rất được ưa chuộng, giá cả cũng lên đến mấy trăm đồng tiền.

"Có lẽ sắp tới giờ rồi."

Tài xế lái xe cứu thương rất hoang mang, cung kính nói: "Phó viện trưởng à, hay là để ta lái xe cho, sao có thể phiền ngài đương trăm công nghìn việc lại làm phải xuống đây lái xe được?"

"Hôm nay coi như Thiên Vương tới ngăn thì chuyến xe này nhất định cũng phải do ta lái." Phó viện trưởng kiên định đáp.

Ý tứ của ông rất rõ ràng: Ai cũng đừng hòng cản được ta.

Không bao lâu sau, có mấy cô y tá nhanh chóng đẩy giường bệnh tới, bọn họ vừa mới hoàn thành xong ca phẫu thuật, còn chưa đợi bệnh nhân tỉnh lại đã vội vàng đẩy cả hai ra ngoài cổng nơi phó viện trưởng đang đợi.

"Mang cả hai lên xe hết cho ta, hôm nay vô luận như thế nào ta cũng nhất định phải mang hai tên này đưa về bệnh viện tâm thần Thanh Sơn cho bằng được." Phó viện trưởng nói.

"Vâng."

Bí bo! Bí bo! Bí bo!

Phó viện trưởng lái xe cứu thương ra khỏi bệnh viện, tốc độ có chút nhanh khiến lúc quẹo qua khúc cua thăng bằng xe thoáng chốc tròng trành, đủ để chứng minh phó viện trưởng đây là đang trông ngóng việc hai vị ôn thần này mau chóng xéo đi đến cỡ nào.

Đây ắt hẳn cũng là lần đầu tiên nền y học ghi nhận có một vị phó viện trưởng tự mình lái xe đưa bệnh nhân rời đi.

...

Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Hách viện trưởng đang đứng trước cửa sổ trong phòng mình, thần tình nghiêm túc, một đôi mắt ưng nhìn chòng chọc vào cửa ra vào của bệnh viện tâm thần.

"Ông trời phù hộ, xin đừng mang trả hai người đó trở về nhanh như vậy." Hách viện trưởng liên tục lẩm bẩm.

Thế nhưng khi trông thấy một chiếc xe cứu thương mau mắn xuất hiện trong tầm mắt mình, ông liền biết hết thảy lời cầu khẩn đều vô dụng rồi, bệnh viện bên kia quả nhiên đã tuyệt tình trả người lại cho ông.

Ở dưới lầu.

Phó viện trưởng trực tiếp chỉ huy hiện trường, mấy y tá phụ trách đi cùng thì đang nhanh nhẹn khiêng hai cáng cứu thương đặt xuống mấy cái giường bệnh gần đó.

"Lý lão đệ, ngươi như này cũng có chút quá mức rồi, người còn chưa khôi phục mà ngươi đã vội trả lại, như vậy là không nên. Coi như cho lão ca ngươi chút mặt mũi, lưu bọn họ ở lại bệnh viện của các ngươi thêm một thời gian ngắn nữa đi, có được không?" Hách viện trưởng ảo não đề nghị.

Lý viện phó nhìn ông, hô hấp có chút gấp rút, trong lúc bất chợt, ông ta đột nhiên làm ra một hành động khiến tất cả mọi người xung quanh đều không dám tin vào mắt mình.

Bộp!

Lý viện phó trực tiếp quỳ xuống trước mặt Hách viện trưởng, khẩn thiết nói: "Hách viện trưởng, Hách lão ca, Hách học trưởng, xem như ngươi thương xót bọn ta một chút có được không?"

"Ngươi mau đứng dậy cho ta!"

Hách viện trưởng trừng mắt, vốn ông còn đang muốn giả vờ đáng thương để cầu xin sự giúp đỡ từ người bằng hữu này, nào ngờ bây giờ đến một chữ từ chối ông ta cũng không dám thốt lên.

Tiểu tử thúi! Sao ngươi không làm theo kịch bản bình thường gì hết vậy? Đột ngột quỳ xuống như thế khiến quân lính trong lòng ta tan rã hết sạch rồi!

Tâm tư của Lý viện phó không khỏi cũng quá hung ác đi. Trong lòng Hách viện trưởng thầm mắng.

"Hách lão ca, nếu như ngươi không nói gì thì ta sẽ coi như ngươi đã đồng ý."

"Hai bộ xe đẩy cứu thương này ta cũng không cần lấy về, xem như là chút tấm lòng thành của học đệ dành cho Hách lão ca."

"Chúng ta đi thôi."

Một chút lưu luyến cũng không có.

Một động tác áy náy quay đầu nhìn lại cũng không có.

Thậm chí ngay cả âm thanh 'Bí bo' đặc trưng của xe cứu thương cũng còn chẳng buồn vang lên mà chiếc xe do Lý viện phó điều khiển đã nhanh chóng biến mất ngay tại góc rẽ phía trước rồi.

Hách viện trưởng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đi đến trước mặt Lâm Phàm, thấy hắn đã tỉnh lại bèn quan tâm hỏi: "Ngươi cảm thấy bản thân hiện tại như thế nào?"

"Rất tốt." Lâm Phàm trả lời.

Trong lỗ mũi của Trương lão đầu vẫn còn cắm bình dưỡng khí, người ta không chỉ tặng cho bệnh viên Thanh Sơn hai chiếc xe đẩy cứu thương, mà còn đính kèm khuyến mãi cho một bộ bình dưỡng khí, quả nhiên là đã rút cạn vốn liếng ra để có thể ném trả người về.

"Ta cũng rất tốt." Trương lão đầu yếu ớt lên tiếng.

Hách viện trưởng khoát khoát tay, nhắm mắt lại, không chút cảm xúc nói: "Hãy đưa bọn họ trở về phòng mình đi, sau đó tìm thêm người tới trông chừng bọn họ cẩn thận vào."

"Vâng."

...

Phòng số 666.

Trải qua công tác sửa sang xong, căn phòng gần như đã giản lược khá nhiều, các loại thiết bị cơ bản trong phòng bệnh đều đã bị dọn đi hết.

Trương lão đầu nằm trên giường bệnh, ông ta nhúc nhích muốn thử nhổm lên nhưng tay chân đều đã bị cố định, gấp gáp loạn kêu: "Không động được, ta không động được, ngươi thì thế nào?"

"Yên lặng. Ta đang tập trung tu luyện." Lâm Phàm trả lời.

Từ lúc sở hữu được công pháp Thiên Chùy Bách Luyện Pháp, Lâm Phàm liền có cảm giác cơ thể hắn rất dễ chịu, trong thể nội lúc nào cũng có một cỗ khí hắn không rõ tên đang quẩn quanh di chuyển.

Bọn hắn thành công rồi!

Quả nhiên biện pháp kích điện đã thành công ngoài mong đợi.

Châm pháp Ngân Hà Hệ Vận Chuyển Pháp của Trương lão đầu cũng cực kỳ thành công.

...

Hách viện trưởng nghe tin từ khi Lâm Phàm cùng Trương lão đầu trở về đã không còn nháo chuyện hay làm ra mấy hành vi tự sát không thể tưởng tượng nổi nữa, trong lòng không khỏi cảm thấy vui mừng, có lẽ là ông có thể an tâm một đoạn thời gian, nhưng bất kể như thế nào, tuyệt đối cũng không thể chủ quan.

Ngày kế tiếp!

Lâm Phàm đương nhắm mắt nằm trên giường bệnh. Đúng lúc này, hắn đột nhiên mở to mắt, ánh mắt so với trước kia lại càng có thần hơn, hai tay gồng lên cơ bắp, dùng sức bức mạnh về phía trước, sợi dây cố định thân thể hắn với giường bệnh lập tức đứt đôi thành hai đoạn.

"Cảm giác rất tốt."

Hắn đi đến trước mặt Trương lão đầu, nhìn lão vẫn còn đang khò khò ngáy ngủ liền ngứa tay nhéo mũi ông ta một phen.

Trương lão đầu há hốc miệng thở dốc, thiếu chút nữa đã nghẹn hơi mà đi chầu trời.

"Thế nào rồi?" Trương lão đầu hỏi.

"Ta cần ngươi hỗ trợ." Lâm Phàm bình tĩnh nói.

Trương lão đầu vui vẻ đáp: "Rất sẵn lòng!”

...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.