Mê Vợ Không Lối Về

Chương 60




CHƯƠNG 60 CON NỢ THÌ MẸ TRẢ

Cái gì? Lâm Tỉnh Tuyệt bị bắt cóc?

Lâm Tử Lạp nghe thấy thế thì đứng phắt dậy, động tác

của cô quá nhanh, nhanh đến mức chân va phải ngăn kéo

cô cũng không cảm thấy đau.

Cô chỉ lo lắng cho sự an nguy của con trai mình.

Sự lo lắng và sợ hãi chiếm hết toàn bộ lồng ngực cô,

hàng ngày đứa bé kia đều tỏ ra trưởng thành hơn so với

bạn cùng lứa, nhưng mà dù sao vẫn là một đứa bé.

Cô phóng như bay chạy ra khỏi LEO.ngồi vào trong xe.

rồi đi thằng.

Lúc gặp phải đèn đỏ trên đường, hai tay cô nắm chặt

vào tay lái, giống như hận không thể bay ngay đến nơi

được.

Khi đến cục cảnh sát đã là hai mươi phút sau đó.

Lâm Tử Lạp được nhân viên cảnh sát dẫn đến phòng

thẩm vấn.

Trong phòng thẩm vấn, Lâm Tỉnh Tuyệt và Tông Triển

Bạch đang ngồi đối diện nhau.

Cậu nhóe không hề sợ ánh mắt sắc bén của Tông Triển

Bạch chút nào.

“Nhóc quỷ, nhóc nói thử đi, sao chú phải bắt cóc cháu?”

Tông Triển Bạch nhìn chằm chằm vào cậu bé, rõ ràng còn

rất nhỏ tuổi, nhưng lúc này lại rất ra dáng đàn ông.

Bạch vẫn phải thừa nhận, đứa bé này rất thông minh.

Ngược lại anh còn rất tò mò, không biết ba mẹ cậu bé là

người thế nào, sao có thể sinh ra một đứa trẻ ưu tú như

vậy?

Lâm Tỉnh Tuyệt không nói, hai tay cậu bé khoanh trước.

ngực, vẫn luôn nhấn mạnh rằng anh đã bắt cóc cậu.

Lâm Tử Lạp bước vào, vừa trông thấy con traï’cô đã

chạy tới ôm chặt lấy cậu bé, rồi nhìn cậu bé Hết bên phải

lại sang bên trái, lo lắng hỏi cậu: “Có bị thưởng không?”

Lâm Tinh Tuyệt lắc đầu: “Mẹ đừng lo;:eon rất ổn….. ”

“Ổn? Đã bị người ta bắt cóc, lại còn nói vẫn ổn? Bình

thường không phải con rất thông mình sao? Không phải

mẹ đã nói bao nhiêu lần là không được nói chuyện với

người lạ, không được ăn đồ ăn của người lạ rồi à? Vì sao

vẫn bị bắt cóc?” Yêu cho roi cho vọt, cô rất nghiêm khắc

nói với cậu bé.

Những lời này rất hiếm khi Lâm Tử Lạp dùng đến, rất ít

khi cô nghiêm khắc nói chuyện với con trai mình như vậy.

Lần này cô thật sự đã bị dọa sợ.

Hai mắt Lâm Tỉnh Tuyệt ửng đỏ, cậu bé dơ tay ra sờ lên

khuôn mặt lo lắng của Lâm Tử Lạp: “Mẹ, con xin lỗi, đã để

mẹ phải lo lắng.”

Trái tim Lâm Tử Lạp mềm nhũn ra, cô ôm chặt con trai

mình, cúi mặt vào trong lòng cậu bé: “Không phải mẹ đang

mắng con đâu, chỉ vì mẹ quá lo lắng cho con thôi.”

Lâm Tỉnh Tuyệt khit mũi một cái:” Con biết mà”, vừa nói

ánh mắt cậu vừa nhìn về phía người đàn ông kia, nếu như:

có lần sau, cậu vẫn sẽ làm như vậy.

Đến lúc này Lâm Tử Lạp cũng tỉnh táo lại, rốt cuộc là tên

khốn kiếp nào dám lừa gạt bắt cóc con trai cô hả?

Cô buông con trai ra, rồi đứng dậy: “Cảnh sát….. ”

Cô còn chưa kịp hỏi hết, thì đã nhìn thấy người đàn ông

bị còng tay đang ngồi trước bàn, trông thấy anh’hô hấp.

của cô giống như ngừng lại, anh, sao anh lại ỡ chỗ này?

“Anh…. ”

Lâm Tử Lạp cảm thấy rối bời, chuyện này rốt cuộc là

như thế nào?

Ánh mắt Tông Triển Bạch đang quan sát hai người Lâm

Tử Lạp và cậu nhóc kia, vẻ bề ngoài của cậu nhóc đúng là

rất giống Lâm Tử Lạp.

Đây là con trai cô sao?

Nếu tính toán thời gian, thì chắc cũng lớn như vậy rồi.

“Chính anh ta đã lừa bắt con trai cô đấy.” Anh cảnh sát

chịu trách nhiệm về bản án lần này nói với Lâm Tử Lạp.

Cái gì?

Tông Triển Bạch lừa bắt con trai cô?

Dường như Lâm Tử Lạp đã hiểu ra điều gì đó, cô quay

đầu lại nhìn con trai mình.

Lâm Tinh Tuyệt vội vàng cúi đầu xuống, nhìn vào đầu

ngón chân của cậu.

Lúc này, người phụ trách chỉ nhánh công ty ở một thành

hác trong nước A, Tạ Bác đã đi cùng với luật sư đến

đây: “Tổng Giám đốc Tông, luật sư đã thương lượng với

cảnh sát, sẽ giải quyết chuyện này nhanh thôi.”

Lúc nhận được điện thoại, thiếu chút nữa anh ta đã giật

mình rớt cả cằm xuống, lừa gạt bắt cóc trẻ con?

Tông Triển Bạch có sở thích đặc biệt sao? ….

Nhưng trước đây anh ta đã từng làm việc ở. tổng công ty

rất nhiều năm, theo như anh ta biết, thì Tông Triển Bạch

không có sở thích luyến đồng.

“Tổng Giám đốc Tông, có chuyện gì vậy? Anh lừa gạt bắt

cóc con nhà ai?” Tạ Bác thật sự rất muốn biết, muốn xem

xem đứa bé nào mà có thể lọt vào mắt của Tông Triển

Bạch, để anh phải lừa gạt bắt dị:

Trẻ con rất ngây thơ, tất cả mọi người đầu không tin, do.

đứa bé này hãm hại người lớn.

Mọi chuyện xấu đều nghĩ đến do người lớn gây ra.

Trẻ con mà, đều rất thật thà.

Sao có thể có nhiều mưu mô như vậy.

Nhưng mà xét Về đầu óc thì Lâm Tỉnh Tuyệt lại trưởng

thành hơn bạn cùng lứa rất nhiều.

Cái đầu rất thông minh.

Tông Triển Bạch hất cằm lên, để anh ta nhìn về phía Lâm

Tỉnh Tuyệt .

Ánh mắt Tạ Bác dựa theo nhắc nhở của Tông Triển.

nhìn sang, khi nhìn thấy cậu nhóc chỉ cao hơn cái bàn nửa

đầu, thì chăm chú quan sát.

Đứa bé này rất đẹp, khuôn mặt trắng nón, hai mắt đen

to tròn sáng ngời, dáng người thẳng tắp, ngược lại có vài

phần giống Tông Triển Bạch …..

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, thì Tạ Bác đã hoảng

hốt, anh ta quay đầu lại nhìn Tông Triển Bạch, vừa rồi thế

mà anh ta lại cảm thấy đứa bé này giống Tông Triển Bạch.

Bây giờ cẩn thận nghĩ lại, thì làm sao có. thể như vậy

chứ.

Chỉ có hai cô gái từng xuất hiện bên cạnh Tông Triển

Bạch, một người là đối tượng kết hôn anh ta chưa từng

nhìn thấy, nghe nói mới cưới chứa được một tháng đã đi

khỏi rồi.

Một người khác chính là trắng trúc hơi, người từng là

thư ký cho Tông Triển Bạch, hiện giờ tên là Hà Khiếu Ninh ,

thiên kim của nhà họ Hà. Sáu năm trước cô ta tự biên tự

diễn một vụ tai nạn Xe.cộ; còn nói dối là mình bị sảy thai,

Sau khi bị Tông Triển Bạch biết rõ sự thật, thì đã sinh ra

chán ghét với cô ta.

Nếu nói như thế, thì khó có khả năng Tông Triển Bạch

có con được. `

“Em không định nói gì sao?” Tông Triển Bạch nhìn Lâm

Tử Lạp, rõ ràng là anh đang cười, nhưng mà lúc này nụ

cười lại không có sự vui vẻ.

Dường như Lâm Tỉnh Tuyệt lại sợ Tông Triển Bạch sẽ bắt

nạt Lâm Tử Lạp, cậu bé kéo tay cô lại, bảo vệ cô ở sau lưng mình.

Rất có khí phách đàn ông.

Lâm Tử Lạp cảm động, thở dài một tiếng, cô vỗ vỗ bờ

vai nhỏ của con trai mình: “Ngoan nào, đứng đây chờ mẹ:

một lát.”

Lâm Tử Lạp đang định đi ra ngoài, thì luật sư bên kia đã

giải quyết xong, nhân viên cảnh sát nói Tông Triển Bạch đã

có thể về được rồi. (

‘Việc này Lâm Tử Lạp cũng không muốn truy,cứu tiếp.

Dù sao cũng không phải ‘bắt cóc’ thật.

Tông Triển Bạch xoa xoa cổ tay, từ khi sinh ra đến giờ

đây là lần đầu tiên anh bị người ta còng tay, lại còn do một

đứa bé ‘hãm hại’ nữa.

Lâm Tử Lạp dắt Lâm Tỉnh Tuyệt ra khỏi cục cảnh sát, cô

không nhịn được ngồi xổm xuống hỏi: “Vì sao con lại làm

như thế? Nói dối có phải là đứa trẻ ngoan không?”

Lâm Tinh Tuyệt mím môi không nói, tính cậu bé hơi

bướng bỉnh, điểm này. giống với Lâm Tử Lạp.

“Con nói đi chứ!” Lâm Tử Lạp nhíu mày, đứa bé này học

được cách nói dối từ bao giờ hả?

Lại còn nói đối chuyện lớn như vậy, làm ầm ï đến mức

phải vào:cục cảnh sát.

Lâm Tử Lạp tức giận thở hồn hển, nhưng mà vẫn không

nỡ đánh cậu bé cái nào: “Con muốn mẹ tức chết có phải

không?”

Lâm Tinh Tuyệt nắm chặt tay lại, đột nhiên hét to: “Chú

ấy là đồ lưu manh, vì sao con không thể làm cho cảnh sát

bắt chú ấy?”

Lâm Tử Lạp sững sờ, cậu bé, cậu bé đang nói gì?

Bàn tay nhỏ bé của Lâm Tỉnh Tuyệt bá đạo lau miệng.

cho Lâm Tử Lạp: “Con không muốn chú ấy hôn mẹ, chú ấy

là người xấu, là kẻ cướp, kẻ lưu manh, chú ấy bắt nạt mẹ

nên con ra tay dạy dỗ chú ấy!”

Tông Triển Bạch vừa ra khỏi cục cảnh sát; thì nghe thấy

những lời đánh giá không ngừng của Lâm Tĩnh Tuyệt đối

với mình.

Lần đầu tiên anh nghe thấy có người mắng chửi mình

trôi chảy như vậy.

“Hai người vào trong xe chờ tôi.” Tông Triển Bạch đi

xuống bậc thang: “Nhóc quỷ.”

Lâm Tử Lạp ôm con trai mình vào trong ngực bảo vệ cậu.

bé, cô cảnh giác nhìn Tông Triển Bạch: “Nó vẫn còn bé,

hơn nữa anh cũng không sao cả, anh đừng so đo nữa.”

Tông Triển Bạch khẽ cười: “Lần đầu tiên từ khi sinh ra

đến giờ tôi nhận được ‘niềm vui’ như thế, đều do thằng

nhóc quỷ này.baïi tặng, em muốn tôi không so đo sao?”

Lâm Tử Lạp lui về phía sau một bước theo bản năng, đối

với người đàn ông này, cô chỉ muốn cách thật xa: “Anh

muốn thế nào?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tinh Tuyệt rất tức giận,

cậu bé phẫn nộ trừng mắt nhìn Tông Triển Bạch.

Hận không thể đục thủng vài lỗ trên người anh.

Cũng không phải Tông Triển Bạch thật sự tức giận, anh

bước hai bước đến gần, rồi dơ tay ra bóp gương mặt của

Lâm Tinh Tuyệt , trêu cậu bé.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tinh Tuyệt quay ngoắt di,

khiến tay anh rơi vào khoảng không, anh giữ nguyên tay

mình trên không trung một lát sau đó mới thu tay lại, lúc

thu tay về ngón tay anh khẽ lướt qua gương mặt của Lâm

Tử Lạp, rồi mở miệng trêu đùa: “Con nợ thì mẹ phải trả.”

Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.