Mê Vợ Không Lối Về

Chương 43




CHƯƠNG 43: HÀNH ĐỘNG RẤT THÂN MẬT

Lâm Tử Lạp chần chừ một chút, mới chậm rãi

nhấc bước chân, đi tới bên cạnh anh.

Lâm Tử Lạp chưa bao giờ ở khoảng cách gần như

vậy nhìn anh mà tâm không mang tạp niệm, trên

người anh có mùi vị thành thục lắng đọng theo năm

tháng, khoe khoang, nóng bỏng, hào phóng.

Giờ phút này mi mắt của anh, trán của anh, tóc

mai của anh, đều lắng đọng bình tĩnh, không gợi

một chút gợn sóng.

Chính là bộ dạng bình tính như vậy, nhưng lòng cô

lại hoảng loạn.

Hoặc là biết anh có thể là ba của đứa bé trong

bụng, trong tiềm thức sẽ quan tâm cái nhìn của anh

đối với mình.

Đàn bà luôn là loại cảm tính.

Hơn nữa còn là thời kỳ cô mang thai, rất nhạy

cảm;

“Anh ấy giúp đỡ tôi rất nhiều, tôi không biết hôm

nay anh ấy muốn tôi cùng anh ấy tham dự trường `

hợp nhự vậy càng không biết anh sẽ ở đó, tôi không

phải cố ý.

Anh chau mày, biểu cảm phức tạp, phức tạp đến

không ai nhìn thấu được.

Lâm Tử Lạp cho rằng anh không tin mình, cho là

cô chính là kiểu phụ nữ lằng lơ.

Nhưng cô không phải!

TÔI ì

“Cô đang giải thích?” Kết hầu ở-cổ anh lăn lên lăn

xuống.

“Tôi không muốn anh hiểu lầm tôi.” Nếu là lúc

trước cô không thèm để ý; Tông Triển Bạch nhìn cô

thế nào?

Nhưng bây giờ không được.

Nếu như đêm đó thật là anh, bọn họ có chung

đứa bé, dù sao cũng phải lưu lại ấn tượng tốt trong

lòng nhau.

“Cô thành khẩn như vậy, khiến tôi hận không

được, bóp không được, ngược lại là muốn cô bế

tắc.” Thấy cô xuất hiện cùng Hà Khiếu Thiên , anh

đúng là tức giận.

Hận không thể bóp chết cô cho rồi, luôn không

coi lời anh nói ra gì.

“Vào nhà.” Anh đứng thẳng người, bước vào trong

sân, Lâm Tử Lạp đi theo sau lưng anh tiến vào trong

nhà.

Má Vương đã nghỉ ngơi, phòng khách rộng rãi,

trống rỗng, thiếu mất hơi thở con người.

Anh tháo nút áo âu phục: “Tôi đói rồi.“

Lâm Tử Lạp nhận lấy áo khoác trong tay anh: “Đã

trễ thế này rồi, tôi nấu cho anh chút mì.”

Anh nhàn nhạt ừ một tiếng, đi tới trước ghế sofa

ngồi xuống, tư thế cả người buồng lỏng ngã ra sau,

đôi mắt anh khép lại, ngón tay thon dài kéo nút cổ

áo, tháo cà vạt ra.

Lâm Tử Lạp treo áo khoác lên giá áo, đến phòng

bếp nấu mì.

Cô tìm được rau cải và cà chua trong tủ lạnh, cà

chua trứng chiên, nước phía dưới, chỉ trong chốc lát

đã làm xong.

Trong phòng khách Tông Triển Bạch nhìn bóng

lưng bận rộn mảnh khảnh kia, tựa như có cảm giác

gia đình.

Lâm Tử Lạp bưng lên bàn ăn: “Được rồi.”

Cô đi rót hai ly nước tới, một ly đặt ở bên cạnh

Tông Triển Bạch, kéo ghế ra ngồi xuống đối diện

anh, cổ áo anh mở phanh, lộ ra xương quai xanh hấp

dẫn, ống tay áo xắn lên lộ ra nửa cánh tay rắn chắc,

không thể không nói, là đàn ông, nhưng anh rất

được tạo hóa ưu ái.

Dù là chỉ là một động tác cầm đũa, đã là cảnh đẹp.

ý vui.

Anh cúi đầu gắp mì bỏ vào trong miệng, rồi sau

đó hơi nhíu chân mày, bởi vì không có mùi vị gì.

Lâm Tử Lạp nhịn không được cười lên, cầm cái

muỗng bên cạnh lên, múc cà chua xào trứng hai

muỗng đặt ở phía trên: “Mì cà chua trứng gà, phải

như vậy ăn mới ngon.”

Tông Triển Bạch ngẩng đầu lên, nhìn thấy nét mặt

tươi cười cong cong mi mắt của Lâm Tử Lạp.

Trong ấn tượng, anh chưa bao giờ thấy cô cười

mà không hề che đậy như vậy, đôi mặt trong veo

giống như ngọc lan trắng nở rộ, trong suốt, thuần

khiết.

Lại nhìn đến xuất thần.

Lâm Tử Lạp ngẩng đầu lên, thấy người đàn ông

thất thần, thận trọng hỏi: “Ăn không ngon sao?”

Tông Triển Bạch lấy lại tinh thần, ho nhẹ một

tiếng, nhét mì sợi vào trong miệng, làu bàu một câu:

“Ngon”

Lâm Tử Lạp uống hai ngụm nước, một tay chống

má nhìn ngoài cửa sổ.

“Cô không đi ngủ?“ Tông Triển Bạch nhìn cô một

cái.

“Chờ anh ăn xong, tôi rửa chén đũa rồi đi ngủ sau,

để ở chỗ này buổi sáng má Vương còn phải dọn

dẹp.“ Cô nâng cằm.

Tông Triển Bạch cúi đầu, tiếp tục ăn mì, học cách

ăn của Lâm Tử Lạp, bỏ cà chua xào trứng kèm với

mì rồi cùng ăn.

Ùng ục…. ¬

Mặt Lâm Tử Lạp trong nháy mắt ửng đỏ.

Cô che bụng, tiếng ùng ục này không thích hợp,

khiến cô thấy quấn bách.

Tông Triển Bạch ngẩng đầu nhìn cô: “Cô cũng đói

rỗi?“

Lâm Tử Lạp chỉ cảm thấy mặt vô cùng nóng, tay

bấy vạt áo, rũ đầu: “Buổi tối chưa ăn cơm, thật ra thì

vừa rồi không hề đói.”

Cho nên cô mới không nấu cho mình.

Cô đứng lên: “Tôi lại đi nấu chút đồ ăn”

“Tôi không ăn hết, chia cô một ít, cầm cái chén tới

là được.” Tông Triển Bạch nói xong mới nhận ra

được có chỗ không ổn, mì này anh ăn rồi, anh giả bộ

lãnh đạm: “Tôi từng hôn cô, hành động thân mật

như vậy cũng đã có, ăn một tô mì cũng không có gì

đúng không?”

Lâm Tử Lạp há miệng, không nói được chữ nào,

trân quý trong lời nói? Hay là có ý vị thâm trường

đây?

Sao lúc này lại hơi giống “Vô lại cơ chứ?

“Tôi vẫn nên nấu một tô khác…

“Cô chê tôi?“ Lông mày anh giãn ra, dáng vẻ bớt

đi mấy phần tà mị, đuôi mắt nhướng lên, con ngươi

màu đen lóe lên tia sáng, mang theo nét xuân sắc,

như “Yêu tinh’ câu dẫn hồn người khác.

Tim Lâm Tử Lạp trong nháy mắt như ngừng đập

nửa nhịp.

“Tôi… Tôi đi lấy chén.“ Lâm Tử Lạp nhanh chóng

rời phòng ăn.

Nhìn bóng lưng cô hốt hoảng, Tông Triển Bạch

cong khóe môi.

Lâm Tử Lạp cầm chén tới, Tông Triển Bạch đưa

phần dưới chưa ăn qua cho cô, Lâm Tử Lạp cúi đầu,

cũng không dám nhìn anh.

Luôn cảm thấy đây là hành động rất thân mật.

Chỉ có vợ chồng lâu năm, mới có thể như vậy.

Ánh mắt Tông Triển Bạch dừng trên mặt cô một

lát, không nghĩ tới cô cũng sẽ xấu hổ. …

Lơ đãng cười, lan ra khóe môi.

Ăn xong Lâm Tử Lạp thu dọn chén đũa, Tông

Triển Bạch lên lầu rửa mặt.

Đây sợ rằng là lần đầu tiên Lâm Tử Lạp vào đây ở

có thể chung sống hòa bình như vậy với Tông Triển

Bạch. `

Buổi sáng Lâm Tử Lạp thức dậy, Tông Triển Bạch

cũng từ trên lầu đi xuống, ánh mắt giao nhau trong

không trung, Lâm Tử Lạp né tránh trước.

Tông Triển Bạch đi xuống, tiến vào phòng ăn.

Má Vương bưng bữa ăn sáng lên bàn, lúc đặt cà

phê bên cạnh, cố ý hỏi, “Bây giờ thịnh hành vợ

chồng mới cưới chia phòng ngủ sao?”

Động tác của Tông Triển Bạch ngừng một lát,

nhíu mày, nhìn chằm chằm Lâm Tử Lạp ở đối diện,.

dáng vẻ ngẩn ngơ, vô hình khiến cho bầu không khí

thêm mập mờ.

Lâm Tử Lạp bởi vì nghe thấy lời của má Vương,

sữa bò uống trong miệng thiếu chút nữa phun ra

ngoài, hai má cô không tự chủ được nóng lên, chóp

mũi không ngừng toát ra lớp mồ hôi mỏng, trong

đầu trống rỗng, có chút không biết làm sao.

..`

“Má Vương, bà chiên trứng gà sao rồi?“ Tông

Triển Bạch đúng lúc nhắc nhở.

Trong không khí ngập mùi khét nhàn nhạt.

Má Vương giật mình :“Trứng gà của tôi.”

Cuống quít xoay người chạy vào trong phòng bếp,

trứng chiên của bà cháy rồi.

Tông Triển Bạch cười nhạt, ánh mắt lơ đãng rơi

vào giọt sữa đọng lại bên khóe môi cô, anh đưa tới

một tờ khăn giấy: “Má Vương là người chăm sóc tôi,

đối với chuyện chung thân đại sự của tôi, cũng rất

để ý.“

Má Vương làm rõ ràng như vậy, cô biết, chỉ là

được má Vương làm trung gian quang minh chính

đại như vậy, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

Cô đưa tay nhận lấy khăn giấy Tông Triển Bạch

đưa tới, ngón tay vô tình đụng phải anh, như cá

dòng điện từ giữa ngón tay chạy ngược vào máu cô,

ngập tràn hai má cô, đỏ cả lên, cô vội vàng thu tay

về.

“Cái… Cái đó tôi tự mình lấy tờ khác.“ Lâm Tử Lạp

đưa tay rút một tờ, lau miệng.

Tông Triển Bạch cũng không lúng túng, tự nhiên thu lại.

Bữa ăn sáng Lâm Tử Lạp ăn không ngon miệng,

bầu không khí kỳ lạ, khiến cả người cô không được

tự nhiên.

Cơm nước xong, cô rời phòng ăn trước: “Hai

ngươi từ từ ăn, tôi đi trước“

Tông Triển Bạch không vội không vàng thả ly cà

phê trong tay xuống, ngước mắt lên: “Chờ chút…“


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.