Loạn Thế Thư

Chương 39 : Nhạc Hồng Linh trong lòng ta




"Đã nói với ngươi đừng chạy loạn. Nếu thật sự là tặc nhân, ngươi muốn chết như thế nào? Cũng may mấy cái hố này mới, phía dưới còn chưa kịp chôn gai, bằng không Tiềm Long đệ nhị Nhạc Hồng Linh chết ở đây liền khôi hài, Loạn Thế Thư không biết có nhanh chóng công nhận điều này hay không..."

Triệu Trường Hà vẫn là rất tỉnh, không để cho người vây xem bộ dáng Nhạc Hồng Linh ra khỏi hố, đuổi mọi người rời đi mới tìm cách kéo nàng lên, trở lại trong phòng chính là một trận giáo huấn.

"Các sơn trại thổ phỉ khác cũng sẽ hố đầy đất như vậy! Huống chi ngươi đây không phải là sơn trại thổ phỉ sao? Mà lúc nãy ngươi gọi ai là Áp Trại phu nhân? "Nhạc Hồng Linh cắn răng, mặc kệ kiếm khí trong cơ thể đau quặn, trợn mắt nhìn lại hắn.

"Bằng không nói như thế nào? Trong phòng ta bị trộm, chúng bay đem nữ nhân không biết sống chết này bắt lại?"Triệu Trường Hà tức giận nói: "Nhạc tỷ tỷ của ta, ngươi bị thương, không có lực phản kháng, một đám người cầm trường mâu chọc vào đều có thể giết chết ngươi, không nói ngươi thành người một nhà, ngươi nói ta nên nói thành cái gì bây giờ? -

Nhạc Hồng Linh bị kẹt ở đó, không biết làm thế nào để bác bỏ.

Quả thật không có cách nào bác bỏ, chỉ có thể nói là người một nhà. Mà người một nhà lại là nữ nhân, trong phòng của hắn, ngươi còn muốn nói rằng đây chỉ là bằng hữu bình thường? Nghe vào tai người khác không phải là muốn che đậy sao, còn không phải chỉ có thể đổi lấy một tiếng mập mờ "A ~", đó không phải vẫn là Áp Trại phu nhân sao...

"Ta cũng không nghĩ tới kiếm khí kia lại loạn quấy như thế, lúc trước ta lẻn vào còn không biết. Vốn không đến mức..." Ánh mắt Nhạc Hồng Linh có chút ngốc nghếch.

Xong rồi, lời vừa rồi ….

Liền không nên đến cái chỗ chết tiệt này.

Triệu Trường Hà liếc xéo nàng, ấn tượng vốn có của nữ nhân này cơ hồ trong vòng nháy mắt bị lật nghiêng trời lệch đất, nhưng kỳ lạ cũng không có cảm giác sụp đổ, ngược lại còn cảm thấy có chút manh.

"Được rồi được rồi, đừng có biểu tình sụp đổ kia." Triệu Trường Hà đưa qua một ly nước: "Dù sao hiện tại còn không có ai biết ngươi là Nhạc Hồng Linh, cái gọi là yến hội lửa trại kia ngươi không đi cũng được, bình thường liền trốn trong phòng, vài ngày sau đi, ai biết ngươi là ai a, nhiều nhất cho rằng ta từ lầu xanh trong thành mang theo nữ nhân trở về chơi vài ngày mà thôi.”

Nhạc Hồng Linh mặt không chút thay đổi: "Nếu không nói câu cuối cùng này, coi như còn tý an ủi.”

Bị người ta não bổ ta là nữ nhân trong lầu xanh, còn bị ngươi giấu ở trong phòng chơi mấy ngày?

Ngươi đi chết đi.

Triệu Trường Hà dở khóc dở cười: "Giấu cũng không được, vậy ngươi muốn thế nào đây? Hảo tỷ tỷ của ta?”

Liên tiếp hai lần "tỷ tỷ", ý chế nhạo tràn ngập trong lời nói, căn bản là đang trào phúng, giống như đang nói bản sự ngươi chỉ có như vậy, ta lúc trước sao lại mù mắt gọi ngươi làm tỷ tỷ đây?

Nhạc Hồng Linh tức giận cắn răng nói: "Tìm cho ta một bộ quần áo, ta trang điểm lại, quang minh chính đại đi ra ngoài cùng bọn hắn ăn cơm uống rượu thì làm sao? Thiên hạ bộ dạng giống nhau nhiều như thế, vì sao ta lại phải là Nhạc Hồng Linh? Ta là Lâm Hồng Nguyệt được không? -

(Tiếng Trung: Nhạc Hồng Linh đọc ngược lại thì hơi giống với Lâm Hồng Nguyệt)

Cái gì Lạc Thất...

"Thay quần áo trang điểm là khả thi, nhưng không phải vì ra ngoài uống rượu, ngươi bị thương, đừng sính cường." Triệu Trường Hà đứng dậy, vỗ vỗ bả vai nàng: "Trang điểm là để ngươi có thể dễ dàng hành động, nên ra ngoài liền ra ngoài, muốn đánh người thì đánh người, không cần trốn tránh, đó không phải là Nhạc Hồng Linh trong lòng ta. Cứ như vậy đi, ta tìm cho ngươi một bộ quần áo, có người từng mềm mềm không muốn đóng gói mang đi, mà hình thể của nàng cũng không khác ngươi nhiều lắm.”

Nhìn bộ dáng Triệu Trường Hà đi vào tủ cuối giường lật rửa sạch, thần sắc Nhạc Hồng Linh lại có vài phần cổ quái.

Nhạc Hồng Linh trong lòng hắn...

Cái gì vậy?

Rất nhanh một bộ quần áo bị ném tới, cư nhiên còn mang theo một chút mùi hương: "Ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi ra ngoài cùng bọn hắn uống rượu. Tốt xấu gì cũng là ăn tết, trại chủ bị người ta cho là không ra ngoài vui vẻ cùng mọi người, lại trốn trong nhà chơi nữ nhân cũng không phải quá tốt. "

Ngươi chơi nữ nhân cái rắm!

Thật thô bỉ.

Rõ ràng cái gì cũng không có, lại bị đám hỗn trướng này nói giống như chuyện gì cũng làm xong.

Chờ đã, bộ quần áo này là của ai, tại sao lại có mùi hương của phụ nữ?

Quả nhiên là sơn đại vương thô bỉ, thật sự từng chơi nữ nhân ở chỗ này đi!

Nhạc Hồng Linh ôm đầu, nhưng nhìn bóng lưng Triệu Trường Hà sải bước rời đi, lại tức giận không nổi.

Thật thú vị, trong lòng hắn giống như ẩn giấu một Nhạc Hồng Linh mà hắn tự tưởng tượng ra, khi Nhạc Hồng Linh chân chính không phù hợp với huyễn tưởng đó, hắn cư nhiên đang bảo vệ hình tượng trong tưởng tượng của hắn.

Quản nhiều như vậy làm gì, trước giải quyết tiểu vấn đề đã, nghẹn chết. Ánh mắt Nhạc Hồng Linh xoay tròn một vòng trong phòng, chạy về phía bồn cầu như gặp thân nhân.

............

Bóng đêm dần dần bao trùm, trong sơn trại xung quanh đống lửa, mọi người huyên náo rung trời.

Sơn trại tạp ngư không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có ba bốn trăm người, nhưng ba bốn trăm người tụ tập quây quần đối ẩm, vẫn như cũ rất là hoành tráng, ồn ào huyên náo một mảnh trời.

Phòng trại chủ cao hơn quảng trường không ít, Nhạc Hồng Linh khoác áo đi ra ngoài, từ trên cao nhìn xuống phía dưới ồn ào náo nhiệt.

Bên cạnh sân có một lá cờ lớn, trong bóng đêm đón gió tung bay, mơ hồ có thể nhìn được mấy chữ lớn trên lá cờ: "Thế thiên hành đạo".

Nhạc Hồng Linh có chút hứng thú đánh giá lá cờ này, thầm nghĩ bốn chữ này thường là cái cớ của rất nhiều đạo phỉ, nhưng mà hình như hắn không có ý định thế thiên hành đạo, hắn là tự mình hành đạo.

Ánh mắt của nàng dừng ở giữa sân nhìn qua nhìn lại, rất nhanh tìm được Triệu Trường Hà, hắn quá bắt mắt.

Triệu Trường Hà mang theo bầu rượu lớn, uống rượu chung quanh với một nhóm người, ai tới cũng không cự tuyệt, giọng nói vang dội vô cùng, trong một mảnh ồn ào này đều có thể phân biệt chính xác thanh âm của hắn.

"Lúc này mới mấy chén, có phải là đàn ông hay không! Uống đi, đừng đánh trống lảng!

Luận võ đấu tửu? Được! Chủ ý này ổn đấy, các ngươi phân nhóm, lão tử treo thưởng, thắng lấy tiền, thua uống rượu!

Lão đại không dễ nghe? Vậy ngươi cảm thấy phải gọi là cái gì? Đại vương? Đừng làm trò cười có được không? Uh... Đại đương gia? Ngươi còn không bằng gọi Chí Tôn Bảo.

Lúc nào huyền quan nhị trọng? Không biết, quản con mẹ nó.

Nhạc Hồng Linh còn nghe thấy những từ liên quan đến mình, hình như có người hỏi: "Lão đại, lúc trước Nhạc Hồng Linh đi ngang qua, có phải hay không còn ở phụ cận, ngươi nói nếu loại cường nhân này đến tập kích, trại chúng ta làm sao bây giờ?”

Triệu Trường Hà xua tay: "Không sao cả, ta sẽ ra tay!

Nhạc Hồng Linh: "..."

"À, lão đại, đại tẩu giấu trong phòng ngươi đâu? Ta lúc sau nghĩ lại càng nghĩ càng cảm thấy nàng có chút giống Nhạc Hồng Linh.”

"Mới uống có chút rượu mà ngươi đã thành như vậy? Thật sự là Nhạc Hồng Linh ở trong phòng ta, lão tử hiện tại còn cùng các ngươi nói chuyện phiếm, sớm vào chơi đi.

Nhạc Hồng Linh: "..."

"A, tiểu nhân đương nhiên cũng không phải nói đó chính là Nhạc Hồng Linh, chính là có chút giống, lão đại ngươi chọn đại tẩu không phải là dựa theo bộ dáng của Nhạc Hồng Linh mà chọn chứ?"

"Có chuyện gì à? Chính là dựa theo bộ dáng Nhạc Hồng Linh chọn không được sao?

"Thì ra lão đại thích loại này..."

Bên cạnh có người góp vui: "Nói nhảm, Nhạc Hồng Linh xinh đẹp như vậy, hỏi khắp giang hồ ai không muốn ở trên giường a!"

Nhạc Hồng Linh: "......"

"Ha ha ha đúng đúng!" Một đám người bắt đầu vỗ mông ngựa: "Ta thấy lão đại cũng xứng đôi với Nhạc Hồng Linh, sớm muộn gì cũng làm thật! -

Triệu Trường Hà vẫn thành thạo, lúc này ngược lại có chút chống đỡ không nổi: "Uống rượu, bớt con mẹ nó thanh du đại mộng a! Không thể uống thì đi ngồi cẩu bàn kia đi! -

Đương nhiên chống đỡ không nổi, có trời mới biết những lời này có thể bị Nhạc Hồng Linh nghe thấy hay không, ngũ quan của huyền quan bát trọng cũng không phải là đùa giỡn!

Kết quả còn có người càng không hiểu ý nói: "Lão đại nếu tìm Nhạc Hồng Linh, vậy Hạ thánh nữ như thế nào bây giờ... Ách..."

"Thao..." Triệu Trường Hà sắc mặt đỏ bừng, cũng không biết mấy phần là rượu, mấy phần là gấp gáp.

Liền có kẻ thông minh vội vàng đỡ lời: "Lão đại ngươi cũng uống ít một chút, tẩu tử còn đang khuê phòng lạnh lẽo a... Cái gì Nhạc Hồng Linh cái gì thánh nữ, mọi người nói bậy mà thôi, đừng coi là thật ha.”

Trong tiếng cười vang lên, Triệu Trường Hà chật vật rút lui: "Được rồi, lão tử trở về xem một chút, lười để ý tới các ngươi, vui vẻ tiếp đi.”

Vừa mới trở lại bên cạnh phòng, đã nhìn thấy Nhạc Hồng Linh đứng ở bên ngoài, đôi mắt đẹp kia liếc qua, cũng không biết ẩn chứa bao nhiêu xấu hổ.

Triệu Trường Hà thiếu chút nữa muốn quay đầu bỏ chạy, xem ra nàng nghe được hết rồi... Lại nói kiếm khí trong cơ thể nàng cũng không phải vẫn luôn có hiệu lực, thật thẹn quá hóa giận một kiếm bổ tới, chính mình cũng không phải là địch nhân của nàng...

Cũng may Nhạc Hồng Linh cũng không lạnh lùng nói một câu "Nhạc Hồng Linh thật sự ở trong phòng ngươi định chơi như thế nào", loại lời này làm cho người ta không có cách nào trả lời a, ngược lại đột nhiên cười: "Ao này quá nông, nhìn khắp sơn trại cư nhiên thật chỉ có một mình ngươi huyền quan nhất trọng. Thật nhìn không thấu, ngươi rõ ràng ngực có đại khí, chí hướng không nhỏ, vì sao lại an tâm thủ phận ở chỗ này. Huống chi đạo của ngươi cùng ma giáo cũng là thiên nam địa bắc, ngươi vì sao vẫn tiếp tục ở lại đây?”

Triệu Trường Hà thở dài một hơi, Nhạc Hồng Linh ở trạng thái này ngược lại mới là Nhạc Hồng Linh trong lòng hắn. Hắn cao hứng trở lại, nghiêm túc trả lời: "Trong ngắn hạn, nó vẫn phù hợp với ta ... Ân, đây coi như là một nơi khởi đầu an toàn? Người luyện tập nhất nhị trọng xung quanh thập phần thích hợp... Hiện giờ trình độ này, tùy tiện ra khỏi giang hồ, cũng không biết đụng phải ai liền chết ngang. Về phần Ma giáo mà nói..."

Hắn dừng một chút, bỗng nhiên cười nói: "Vẫn chỉ có chút cua sông cá đồng đến tìm phiền toái, mà không có nhân sĩ ma đạo chân chính đến khiêu khích, cũng không có thợ săn tiền thưởng tìm tới cửa, đó là bởi vì ta là người của Huyết Thần giáo a... Không phải ai cũng dám chọc Huyết Thần Giáo.

" Cũng đúng..." Nhạc Hồng Linh gật đầu: "Ngươi chung quy chỉ tập võ chưa tới hai tháng, có thể có thành tựu như bây giờ đã phi thường khó có được... Có lẽ khí thế của ngươi quá thịnh đi, luôn làm cho người ta cảm thấy ngươi giống như cao thủ thành danh đã lâu. Nói đến đây, nàng cũng nhíu mày: "Vận thế của ngươi cũng lạ... Hiện giờ quan phủ truy nã, có thể nói là không thể nhập chính đạo. Nếu tùy tiện thoát ly ma giáo, đến lúc đó ma giáo cũng không cho phép, đúng là không có chỗ dung thân.”

Triệu Trường Hà cười cười, con đường của hắn quả thật rất phiền toái. Hắn bị nghi ngờ là hoàng tử, Đường Thủ Tọa cho dù biết cũng không dám rút lệnh truy nã, nếu không rơi vào trong mắt người có tâm, ngược lại suy đoán ra được điều gì đó, hắn ngược lại sẽ càng nguy hiểm. Nói cách khác, trước khi hắn chính thức nhận lão hoàng đế kia làm cha, lệnh truy nã rất có thể vẫn sẽ tồn tại.

Nếu như không muốn đi con đường kia, giống như bây giờ, một khi phản giáo xuất giang hồ, còn thật sự là chính ma bất dung, từng bước chông gai. Đây cũng là một trong những nguyên nhân hắn thủy chung do dự không rời khỏi cái ao tù này.

Đương nhiên, nếu là có đủ thực lực, vậy cũng không phải là vấn đề.

"Cho nên..." Triệu Trường Hà bỗng nhiên nở nụ cười: "Ta có thể hướng tỷ tỷ học võ hay không? -

Ánh mắt Nhạc Hồng Linh chớp động.

Hai người thần sắc phức tạp nhìn nhau, dưới ánh trăng, trong tiếng ồn ào náo nhiệt, phảng phất như một bức tranh tĩnh lặng.

Nguyên lai quanh đi quẩn lại, vẫn như lần đầu gặp.

Qua một lúc lâu, Nhạc Hồng Linh cũng nở nụ cười: "Được. "


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.