Loạn Đào Hoa

Chương 1: C1: Chương 1




(Phần thượng)

Cuối xuân đầu hạ, chính là lúc mùa xuân sắp qua đi, mùa hạ chưa đến, thấy thời gian tốt đẹp trong năm sắp kết thúc, muôn hoa như chẳng còn gì để mất nở rộ nhất có thể dường như muốn dùng hết sức lực để tạo nên một mùa hoa rực rỡ.

Thịnh Nhan sinh vào lúc này, ngày 6 tháng 4.

Sinh nhật mỗi năm của nàng luôn là hoa nở rộn ràng, đất trời rạng rỡ – cho dù nàng cùng mẫu thân nương tựa lẫn nhau, từ nhỏ đã học cách lo toan việc nhà, thêu thùa nữ công; cho dù phụ thân mất sớm, hai mẹ con nàng bị tộc nhân khinh miệt, sống ở ngoại ô núi rừng thành thị, nhưng vẫn không thay đổi được ngày sinh nhật cẩm tú phồn hoa của nàng.

Năm này qua năm khác, luôn như vậy, cho đến khi nàng 17 tuổi.

Năm đó hoa đào nở đẹp lạ thường, giống như có tà thuật. Toàn thành chỉ thấy hoa nở như sương như tuyết, ngay cả trời quang đãng nhất, bầu trời cũng phủ một lớp sương mờ hồng nhạt, gần như quỷ mị.

Mọi người đều bảo, năm nay là loạn đào hoa.

Thịnh Nhan thức dậy từ sáng sớm, mẫu thân vẫn còn ngủ say, tối qua hai mẫu tử thức đêm thêu thùa, đến rạng sáng mới chợp mắt. Nàng rửa mặt xong, dọn dẹp trong nhà, lại cầm hàng thêu trên bàn ra nhẹ nhàng lặng lẽ mang theo ra cửa đi giao cho một cửa hiệu thêu thùa trong thành.

Không gian âm u, khắp thành hoa đào như mây hồng, táng hoa từng cụm, tất cả đều nở trắng xóa dưới bầu trời tờ mờ, tàn úa cũng chẳng ai thương tiếc, vô số cánh hoa đào hồng rơi trên phiến đá xanh lát đường, bị người qua lại giẫm nát thành bùn.

Bên tai thoáng nghe tiếng vật gì đó lướt nhẹ qua, nàng quay đầu nhìn, hóa ra là một đóa hoa đào theo gió rơi trên vai nàng. Nàng dịu dàng vén tay nhặt lên thoải mái cài lên búi tóc.

Giao xong hàng ở hiệu thêu trở về, nàng thong thả đi trên đường bỗng cảm thấy sống mũi hơi lạnh. Nàng ngước nhìn bầu trời, mưa lớn đã ào ào rơi xuống đánh vào những chiếc lá cỏ bên đường tạo ra âm thanh tạch tạch sắc nhọn..

Nàng che đầu lại, nghĩ tới gần đó có một ngôi miếu nhỏ của Hoa Thần, liền chạy tới đó.

Miếu Hoa Thần rất nhỏ, chỉ có ba gian, cột kèo cũ kỹ đã đen sạm. Thịnh Nhan chạy vào dưới mái hiên, vỗ vỗ y phục. Chỉ trong chốc lát, mưa đã đổ xuống như trút nước. Bên kia sông, hoa đào trải dài khắp triền núi nhìn xa như rải khắp nắng hồng.

Ngẩng đầu mới phát hiện bên cạnh đã có một nam tử đang tránh mưa, nàng nhìn thấy người đó trong nháy mắt, người đó cũng vừa quay đầu lại ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc.

Chỉ có cả bầu trời mưa rơi xa gần.

Chỉ là lúc đó không ai có thể nghĩ rằng một cơn mưa bình thường như vậy đã thay đổi cả cuộc đời hai người, cũng thay đổi cả thiên hạ.

Cho đến rất lâu về sau họ vẫn có thể nhớ rõ mọi thứ hôm nay. Cơn mưa xuân dịu dàng, vẻ thanh tao e lệ của Thịnh Nhan 17 tuổi, trong cơn mưa như vậy yên lặng nở rộ.

Còn hắn là nam tử tuấn tú, lông mày sâu sắc, nét mặt quyến rũ hoàn hảo như tác phẩm điêu khắc tinh xảo, là vẻ đẹp nam tính cuốn hút.

Hai người đứng cách nhau ba thước, mỗi người im lặng nhìn những sợi mưa xối xả ngang dọc.

Bên cạnh mái hiên có một gốc chuối, những chiếc lá rộng bị mưa đánh lách cách. Thịnh Nhan ngượng ngùng đứng đó, thầm duỗi tay đón những giọt nước nhỏ xuống từ phiến lá. Nước rơi trên lòng bàn tay nàng tan thành vạn vạn hạt ngọc nhỏ.

Hắn nhìn bóng dáng nghiêng nghiêng của nàng thật lâu, có vẻ hắn không để ý việc nhìn người như thế. Trong khi nàng rõ ràng biết nhưng chỉ là tim đập nhanh, chứ không cảm thấy tức giận.

Chỉ là kỳ lạ, với dáng vẻ quý phái, khí chất phi thường của hắn sao lại xuất hiện một mình ở ngoại ô như vậy?

Chỉ nghe hắn bất chợt nói: “Cơn mưa lớn này đến thật đột ngột cô nương cũng quên mang dù sao?”

Nàng nhẹ gật đầu, nói chậm rãi: “Trời có gió bất thình lình, lúc đó không lường trước được.”

“Ban đầu ta nghe nói nơi này bói quẻ linh ứng muốn đến hỏi một vài điều, không ngờ đạo nhân đã đi rồi, thật là đến vô ích.” hắn cười nói.

Thịnh Nhan liền quay đầu nhìn hắn, nói: “Tất nhiên chỗ này không phải đạo nhân linh nghiệm mà là thần tiên được thờ cúng linh nghiệm, đạo nhân chỉ giải quẻ mà thôi.”

Hắn thấy mưa cứ rả rích không dứt, bèn nói: “Nói vậy, nơi đây vẫn còn lưu lại quẻ xăm, ta có thể tự thử chăng?”

Nàng cũng chỉ là thiếu nữ 17 tuổi, tự nhiên có tâm trạng ham chơi, liền cùng hắn lấy ống xăm tới, đứng trước tượng Hoa Thần, lắc một lúc, rút ra một cây, số 110.

Nàng lật xem phần giải quẻ bên cạnh, hỏi: “Công tử muốn hỏi điều gì?”

Hắn do dự một lúc, nói: “Ta đời này mọi thứ đều thuận lý thành chương, bỗng chốc không biết nên hỏi điều gì... Hay hỏi duyên phận vậy.”

Mặt nàng hơi ửng hồng, nghĩ thầm, ra là hắn vẫn chưa có phu nhân.

Quẻ 110, sách giải viết: “Đánh mất cả đời tàn tạ, chỉ trong vài buổi hoàng hôn”.

Nàng đọc phần giải này trong lòng giật mình, nghĩ, người này nói cả đời đã ổn định, nhưng duyên phận lại đáng thương như vậy.

Hắn bên cạnh cười hỏi: “Quẻ nói sao?”

Nàng liền nhẹ che phần giải lại, nói: “Cầu vi song hồng hạc, chấn dương khởi cao phi. Là xăm Thượng. Hỏi duyên phận, chính là phu thê bạc đầu giai lão, rất tốt.”

Hắn cười nhẹ, cảm thấy việc này vốn là đương nhiên, không để ý.

Thịnh Nhan tự rút một quẻ, nhìn xem là quẻ 16. Lấy lên hỏi hắn.

Hắn lật đến phần giải quẻ 16, Thịnh Nhan sợ hắn cũng nói dối giống mình, liền tới gần nhìn. Hắn chỉ vào phần giải quẻ nói: “Quẻ này nói ‘Tà dương lộ qua hàng liễu, thổi sáo đến rạng đông’, nếu hỏi duyên phận, chinh là phu thê ân ái, đại cát.”

Trong lòng nàng hơi an tâm ngước nhìn hắn mỉm cười mới phát hiện mình đứng gần hắn như vậy, vội lùi lại một bước. Nhưng suy nghĩ kỹ theo phần giải, câu thơ “Lâm Giang Tiên” này tuy nói là cát, nhưng đoạn sau của bài thơ, dường như là “Hai mươi năm như một giấc mơ, thân này tuy còn nhưng kinh hãi”. Lập tức có cảm giác hơi rợn người.

Nhưng dù là cát hay hung, kiếp người vốn là như vậy.

Một cơn mưa lớn khiến hai người xa lạ gặp gỡ trong một ngôi miếu nhỏ, họ thay nhau xem quẻ vận mệnh sau này của đối phương, nhưng chẳng hề biết tương lai sẽ đến thế nào.

Mưa càng lúc càng lớn, núi xa xa bắt đầu mờ ảo.

Bên ngoài bỗng có tiếng ngựa hí, vài người cưỡi ngựa đến trước cửa miếu vội vã chạy vào tránh mưa dưới mái hiên, đối mặt với họ.

Người đứng đầu thân hình cao lớn khỏe mạnh thấy họ liền nhíu mày đứng lại, cười lạnh với nam tử bên cạnh Thịnh Nhan: “Thật là trùng hợp... Không ngờ người luôn gây bão tố khắp thiên hạ cũng bị mưa cản đường, một mình kẹt lại ở đây… à không, không hề một mình, còn có một cô nương nữa.”

Nam tử đứng cạnh Thịnh Nhan vẻ mặt bình thường thậm chí còn không làm rõ mối quan hệ của hai người, chỉ nói: “Vân Hoàn, ngày mai ngươi và phụ thân sẽ rời khỏi kinh thành, ngươi vốn nên ở nhà, sao lại ép mình ra nông nỗi này.”

Hạng Vân Hoàn hạ mắt nhìn bộ y phục ẩm ướt của mình hơi tức giận: “Tất cả là nhờ công của người.”

“Không dám nhận, mỗi người tự chọn lựa mà thôi.” Hắn nói lạnh lùng, quay đầu nhìn Thịnh Nhan, lại nói, “Cô nương, có vẻ nàng không thể ở đây tránh mưa được nữa, thiết nghĩ nàng nên đội mưa mà về sớm hơn.”

Nói rồi, hắn bước đến cửa ra hiệu cho Thịnh Nhan rời đi.

Thịnh Nhan vội che lòng bàn tay run rẩy, lao ra ngoài trời mưa lớn.

Hạng Vân Hoàn lạnh lùng nhìn nàng chạy được vài chục bước, bỗng gọi: “Này, muốn sống thì dừng lại!”

Thịnh Nhan đứng trong mưa, vội quay đầu nhìn lại một cái, lập tức sợ đến nỗi đứng bất động tại chỗ.

Người tên Hạng Vân Hoàn kia giương cung bắn tên nhắm vào nàng, vừa quay đầu cười với nam tử kia: “Ta chưa từng có vinh hạnh được chứng kiến tài nghệ của Vương gia, nghe nói Vương gia ở ngoài biên cương được ví như bách bộ thấu dương, không bằng hôm nay cùng thưởng thức... Ngài và ta dùng đóa hoa đào trên mái tóc nàng ấy làm mục tiêu thế nào?”

Trời tối sầm, Thịnh Nhan đứng trong mưa lớn cách họ ba mươi bước, mưa xối xả, trong tai nàng chỉ nghe tiếng ào ào hoàn toàn không nghe thấy họ nói gì nhưng chỉ thấy động tác của Hạng Vân Hoàn, cũng đã biết nguy hiểm. Có‎ gì‎ ho𝘵?‎ Chọ𝘵‎ 𝘵hử‎ 𝘵𝑟ang‎ —‎ T‎ 𝑟𝖴mT𝑟uyen.V𝙽‎ —

Vì sợ hãi, thân thể nàng run rẩy nhẹ, mái tóc ướt đen như mực, đóa hoa đào trên tóc càng nổi bật.

Nam tử kia nhìn nàng một cái, lạnh lùng nói: “Có gì vui, ngay cả khi ngươi thắng, cũng không thể trốn khỏi số phận đi Thuận Thành.”

“Ta chỉ hâm mộ tài nghệ của Vương gia từ lâu, giờ phải rời khỏi kinh thành, muốn chiêm ngưỡng một lần mà thôi.” Hắn ta cười nói.

Hắn không nói gì, giơ tay nhận cung tên từ tay chân của Hạng Vân Hoàn, giương cung nhắm vào nàng, từ từ kéo dây cung.

Hai người này, nhìn đóa hoa trên đầu nàng, xuyên qua một trời mưa xuân, thậm chí, không chớp mắt.

Trong mưa lớn như vậy ánh sáng mờ ảo tầm nhìn mơ hồ chỉ cần lơ là chút nàng sẽ mất mạng dưới mũi tên.

Nàng sợ đến nỗi đứng bất động tại chỗ, bị mưa thấm ướt toàn thân. Chỉ có đôi môi tái nhợt run rẩy nhẹ giống như đóa hoa đào tàn úa.

Chỉ nghe tiếng “xoẹt” rất nhẹ, họ gần như cùng lúc thả tay.

Thịnh Nhan không dám nhìn hướng bay của mũi tên, chỉ có thể nhắm chặt mắt lại.

Nhưng không có tiếng động như dự đoán mũi tên lao qua bên tai nàng, rơi sau lưng.

Nàng nôn nóng quay đầu nhìn lại, hóa ra một mũi tên trên không bị mũi tên khác bắn trúng thân, lệch khỏi người nàng, tất cả đều bắn trượt.

Hạng Vân Hoàn tức giận quay đầu nhìn nam tử kia, Thịnh Nhan nghĩ thầm, chắc chắn là mũi tên của người đó bắn sau nhưng vượt lên trước đuổi theo mũi tên của Hạng Vân Hoàn cứu mạng nàng.

Chưa kịp cảm kích trong lòng với người đó, chỉ thấy hắn lại giương cung bắn thẳng về phía nàng. Chỉ nghe tiếng “sột sót” rất nhỏ, mái tóc đen ướt nhẹp của Thịnh Nhan bỗng tung bay xuống như một đám mây đen giữa trời mưa, bừa bãi khốn khổ bao trùm lấy nàng.

Mũi tên xuyên qua tóc nàng, mang theo đóa hoa đào, c ắm vào thân cây bách phía sau.

Thịnh Nhan mơ màng đứng đó với mái tóc rũ xuống, chỉ cảm nhận được một sợi tóc bị cắt đứt trượt dài trên má nàng rơi xuống đất trong im lặng chìm vào bùn dưới mưa.

Hắn nhìn nàng đứng trong mưa với mái tóc rối bời, người ướt sũng, dáng vẻ khốn khổ nhưng bỗng nhiên cong khóe miệng mỉm cười với nàng. Năm giác sâu sắc của hắn tạo nên sức cuốn hút đáng sợ nhưng khi đột nhiên mỉm cười, lại khiến người cảm thấy ấm áp dịu dàng còn thoáng chút đáng yêu trẻ con.

Hắn giơ tay đưa cung tên trả lại tay chân của Hạng Vân Hoàn, đôi bàn tay dài thon trắng ngần như ngọc không vết bẩn.

Lúc này Thịnh Nhan mới tỉnh lại nàng vươn tay sờ lên thái dương khuôn mặt tái nhợt.

Những người này dường như không cùng sống chung một thế giới với nàng. Nàng bé nhỏ như cỏ rác cho dù bị họ giết nhầm cũng chẳng ai để tâm đ ến sinh tử của nàng.

Nhìn nụ cười lạnh lùng của nam tử kia trong lòng nàng bỗng dâng lên cơn giận lạnh, quay người nhanh chóng chạy trốn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.