Kiếm Linh Không Có Chí Tiến Thủ

Chương 54




Mua cũng mua rồi, đâu thể đòi tiền lại được.

Trường Ly đành đọc tiếp với Yên Cửu.

Nhưng nội dung cuốn Truyện thỏ tiên này lại khác thầy kể chuyện kể, nghe nói tiệm đồ kho Trần thị giết nhiều thỏ quá nên hồn phách chúng đã tụ lại, thu hút thỏ đại tiên đi ngang qua.

Thỏ đại tiên siêu độ cho chúng xong bèn yêu cầu tiệm đồ kho Trần thị phải chuộc tội vì đã giết quá nhiều thỏ.

Tuy ngoài mặt, nhà họ Trần đã đồng ý nhưng trên thực tế lại không ưng lòng.

Bởi vậy mà con trai cả nhà họ mới gặp báo ứng bị bệnh liệt giường.

Vì mạng sống, nhà họ Trần phải bấm bụng chi một khoản tiền lớn để xây miếu thỏ tiên.

Sau khi miếu xây xong, con trai cả nhà họ Trần mới từ từ khỏe lại, giữ được mạng sống.

Trường Ly không khỏi cảm thán: “Cuốn truyện này và thầy kể chuyện trong quán trà mỗi bên kể một kiểu, chẳng biết rốt cuộc ai nói thật nữa.”

Yên Cửu sờ cằm, lâm vào trầm tư: “Điểm giống nhau duy nhất là về tiệm đồ kho Trần thị.”

Chàng ngoái đầu hỏi tiểu nhị: “Tiệm đồ kho Trần thị trong truyện nhắc đến rốt cuộc ở đâu vậy?”

Tiểu nhị hiệu sách vừa sắp lại kệ sách và quét sạch bụi bặm trong ngóc ngách, vừa tiện thể đáp: “Tiệm đồ kho Trần thị lúc trước giờ là miếu thỏ tiên đấy.”

Yên Cửu vô thức nhíu mày, “Thế con cháu Trần thị đâu?”

Tiểu nhị lắc đầu: “Chuyện này thì ta không biết, chắc là dọn đi rồi, dù sao cũng không nghe ai nhắc đến tung tích nhà họ Trần nữa.”

Trường Ly lấy làm lạ, nàng tưởng nếu miếu thỏ tiên do Trần thị xây thì nhà họ Trần sẽ phụ trách việc trông coi nó luôn.

Nếu Trần thị bặt vô âm tín thì người coi sóc miếu thỏ tiên và nhận thờ cúng chẳng lẽ lại là thỏ tiên?

Yên Cửu chỉ vào trang sách, nghiêm túc nói: “Chuyện này lạ lắm.”

Bọn họ cất cuốn Truyện thỏ tiên đi, tính về quán trọ bàn bạc với Dư sư huynh rồi mới quyết định xem phải làm gì.

Lúc vào quán trọ, vì chuyện hôm qua mà gã tiểu nhị vừa thấy Yên Cửu đã bắt đầu mặt sưng mày xỉa, nhưng khi trông thấy cuốn Truyện thỏ tiên trong tay chàng, hắn đổi thái độ ngay.

Hắn rảo bước lại gần, hỏi: “Quý khách mua Truyện thỏ tiên ở đâu thế?”

Yên Cửu trỏ tay ra ngoài, “Ở hiệu sách phố kế bên ấy.”

Chàng còn chưa dứt lời, gã tiểu nhị quán trọ đã phất tay áo chạy vội ra ngoài.

Chưởng quầy đang tính tiền không quên nhín chút thời gian gào với theo: “Thằng ranh kia, nhớ mang một cuốn về cho ta đấy!”

Tiểu nhị dạ một tiếng đáp lại.

Mới đó đã mất hút.

Trường Ly và Yên Cửu trợn mắt há miệng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Hình như chưởng quầy nhận ra sự thảng thốt của họ, bèn giải thích: “Cậu may lắm mới đi ngang hiệu sách ngay lúc họ mới nhập hàng đấy, nếu chậm chân thì chắc chắn là truyện bán hết sạch rồi.”

Trường Ly nhìn cuốn Truyện thỏ tiên trong tay Yên Cửu, đột nhiên nảy ra một ý.

“Dù bọn mình hét giá cao để bán cuốn truyện này thì chắc vẫn có người chịu mua nhỉ?”

Yên Cửu bất đắc dĩ nói: “Giờ đâu thể bán được, chí ít phải để Dư sư huynh đọc đã, nhỡ nó còn có ích thì sao.”

Trường Ly thấy tiếc hùi hụi, “Đáng lẽ lúc nãy nên mua hai cuốn mới phải, có khi giờ bọn mình bán sang tay một cuốn lại bù nổi khoản tiền mua vé tham quan miếu thỏ tiên lúc trước cũng nên.”

Yên Cửu lặng thinh một lát. Không thể không thừa nhận là trong chuyện kiếm tiền, đầu óc chàng còn chẳng nhanh nhạy bằng một thanh kiếm.

Về đến phòng, Yên Cửu gửi bùa đưa tin cho Dư sư huynh rồibđợi hắn về quán trọ trao đổi tin tức.

Lúc Dư sư huynh về đến nơi, trời đã sẩm tối.

Hắn thở hồng hộc đi vào phòng, tay cầm một bịch cà rốt.

Trường Ly nhìn bịch cà rốt tươi ngon kia, lặng lẽ nói: “Yên Tiểu Cửu, ta cảm thấy chắc chắn hôm nay Dư sư huynh ra ngoài đã bị lừa rồi, chứ làm gì có Kiếm tu nào mua cà rốt chứ.”

Yên Cửu nhìn Dư sư huynh, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Dư sư huynh nhiệt tình móc một củ cà rốt trong bịch ra giúi cho Yên Cửu.

“Yên sư đệ, đệ nếm thử đi. Nghe nói đây là đặc sản của trấn Lưu Vân đấy, người ta bảo ngay cả thỏ tiên cũng thích ăn thứ này.”

Yên Cửu nhẹ nhàng từ chối củ cà rốt.

Chàng không phải thỏ nên không thích ăn.

Yên Cửu không kìm được mà mở miệng hỏi: “Sư huynh, huynh mua một bịch cà rốt làm gì thế?”

Dư sư huynh gãi đầu, bỏ cà rốt xuống.

“Ta vốn đi nghe ngóng tin tức về thỏ tiên, sau đó nghe người ta bảo nếu mua loại cà rốt này về cúng thỏ tiên sẽ linh lắm nên ta mua thử xem sao.”

Trường Ly và Yên Cửu đồng loạt dùng ánh mắt như nhìn đứa dở hơi để nhìn Dư sư huynh.

Trường Ly: “Lúc trước Dư sư huynh nghèo thế là có lý do hết. Hắn không biết giữ tiền, sớm muộn gì cũng bị người ta đào sạch.”

Yên Cửu tính nhắc khéo Dư sư huynh chuyện hắn đã bị người ta lừa.

“Sư huynh à, theo như huynh kể thì tất cả mọi người trong trấn Lưu Vân đều dùng loại cà rốt này để cúng thỏ tiên hả?”

Dư sư huynh gục gặc đầu, “Tất nhiên rồi.”

Yên Cửu hỏi tiếp: “Nếu nhà nào cũng dùng loại cà rốt này thì thỏ tiên làm sao quyết định được hôm nay sẽ hiển linh ở nhà ai chứ?”

Trường Ly vô cùng đồng ý với chàng: “Thứ ai cũng có chẳng khác nào chẳng ai có gì.”

Dư sư huynh ngu người, hình như hắn đã phát hiện có gì đó sai sai.

“Chắc phải xem tâm trạng thỏ tiên thế nào?”

Yên Cửu thở dài một hơi, lại hỏi: “Sư huynh, huynh thích ăn gì nhất?”

Dư sư huynh thốt ra một đáp án cực chân chất: “Bánh nhân thịt.”

Yên Cửu dẫn dắt: “Nếu ngày nào cũng bắt huynh ăn bánh nhân thịt thì huynh còn thích nữa không?”

Dư sư huynh ngẫm nghĩ rồi lâm vào rối rắm: “Chắc không thích thế nữa...”

Yên Cửu: “Thế thỏ tiên gặm cà rốt mỗi ngày không ngán sao?”

Dư sư huynh vỡ lẽ, tức đến nhăn dúm mày.

“Gã bán cà rốt đã lừa ta!”

Yên Cửu khẩy củ cà rốt, “Bịch cà rốt này bao nhiêu thế?”

Dư sư huynh thành thật khai: “50 lạng.”

Trường Ly bỗng thấy phí tham quan mình trả cũng không đắt lắm.

Chí ít nàng và Yên Tiểu Cửu mất 50 lạng còn hóng hớt được tí.

Chứ bịch cà rốt giá 50 lạng của Dư sư huynh đến chó cũng chê.

Dư sư huynh đau lòng nhìn bịch cà rốt lẩm bẩm: “Chắc lúc đó ta đã bị quỷ ám, đám dân buôn trấn Lưu Vân giảo hoạt quá đi mất!”

Yên Cửu vỗ vai Dư sư huynh, “Thôi, coi như chi tiền mua một bài học đi. Hôm nay sư huynh có tìm hiểu được tin tức hữu ích nào không?”

Dư sư huynh lập tức vứt chuyện cà rốt sang một bên, khẽ nói: “Hôm nay ta đã hóng được một tin rất khó tin.”

“Yên sư đệ, đệ có biết hội đèn lồng dùng để làm gì không?”

Yên Cửu thoáng ngẩn ra, rồi hỏi lại với giọng không chắc chắn: “Thả đèn? Cúng thỏ tiên?”

Dư sư huynh thần bí lắc ngón tay, “Không chỉ có thế thôi đâu, phần chính của hội đèn lồng đúng là thả đèn thật, nhưng mấu chốt không ở đèn mà ở người trong đèn.”

Yên Cửu nhíu mày, “Người trong đèn?”

Dư sư huynh nói chắc nịch: “Đúng thế! Đến hội đèn lồng, người dân trấn Lưu Vân sẽ làm hai chiếc đèn lồng khổng lồ rồi nhốt một cô gái trẻ vào trong mỗi chiếc đèn. Sau đó người dân sẽ thả chúng lên trời, xin thỏ tiên trên cung trăng nhận lấy người trong đèn.”

Trường Ly bất giác hít hà, “Thế khác gì tế sống người ta đâu?”

Yên Cửu càng nhíu mày dữ hơn, “Chả trách lại bảo thỏ yêu làm loạn, quan phủ địa phương mặc kệ chuyện này sao?”

Dư sư huynh bất đắc dĩ nói: “Chỉ cần hiến hai cô gái một năm mà đảm bảo người dân trong trấn khỏe mạnh bình an, trừ gia đình người bị hại thì ai cũng cảm thấy vụ làm ăn này quá hời.”

Yên Cửu ngẫm nghĩ rồi thắc mắc: “Sư huynh, huynh nghe tin này ở đâu thế? Hôm nay ta lang thang trong trấn cả ngày mà chỉ nghe phong thanh vài lời đồn không rõ thực hư thôi.”

Dư sư huynh cười ngu mấy tiếng, “Thì ta nghe gã bán cà rốt kể đó. Chắc lần đầu tiên hắn gặp người nhẹ dạ như ta nên chẳng đề phòng gì cả. Lúc hắn bán cà rốt xong đứng tán gẫu với hàng xóm, ta đã nghe lỏm được.”

Trường Ly: Hóa ra đây là người ngu có phúc của người ngu trong truyền thuyết à?

Nàng quyết định rút lại câu nói ban nãy của mình, nếu dùng 50 lạng bạc mua được tin nóng như vậy thì đáng giá hơn tấm vé tham quan tượng ngọc của họ nhiều!

Yên Cửu gặng hỏi: “Năm nay họ đã chọn ra người bỏ vào trong đèn chưa?”

Dư sư huynh lắc đầu, “Một đêm trước hội đèn lồng, trong trấn sẽ tổ chức hội trăm hoa nhằm chọn ra hai cô gái trẻ phù hợp nhất.”

Trường Ly ngẫm ngợi gì đó, định nghĩa “phù hợp nhất” rất vô chừng.

Dư sư huynh: “Mỗi người dân sẽ cầm một bông hoa trên tay để vứt vào sọt tre trước mặt cô gái, hai người có sọt tre đựng nhiều hoa nhất sẽ thành vật tế năm đó.”

Nói đến đây, Dư sư huynh thở dài nói: “Tiếc là cả ta và sư đệ đều là nam, nếu không bọn mình có thể đi làm vật tế để tra xét tung tích thỏ tiên, vừa đỡ khiến hai cô gái vô tội gặp tránh được kiếp nạn.”

Trong đầu Trường Ly chợt nảy ra một ý, nàng lia mắt nhìn Dư sư huynh rồi dừng trên người Yên Cửu.

Vóc dáng trẻ trung thanh tú, tay chân mảnh khảnh, mặt mũi đẹp đẽ, tóc đen như mực.

Chỉ cần làm nhòa bớt đường nét sắc bén của khuôn mặt, mặc một bộ váy vào thì làm gì có ai nhận ra chàng là nam hay nữ vào ban đêm chứ?

Trường Ly lập tức nói: “Yên Tiểu Cửu, Dư sư huynh cường tráng quá nên không giả nữ được, nhưng huynh thì được mà!”

Mặt Yên Tiểu Cửu lập tức đen kịt lại.

Chàng từ chối thẳng thừng: “Không đời nào, nàng đừng có mơ.”

Dư sư huynh không biết ngọn nguồn, mặt lộ vẻ ngơ ngác.

Trường Ly vội bảo Kiếm huynh: “Huynh mau phiên dịch cho Dư sư huynh đi, có cứu được thiếu nữ vô tội hay không là nhờ Yên Tiểu Cửu hết đấy!”

Kiếm huynh vội giải thích cho Dư sư huynh nghe.

Mắt Dư sư huynh sáng rực lên.

Hắn nhìn Yên Cửu với ánh mắt sáng rỡ, lộ vẻ khẩn thiết: “Yên sư đệ.”

Mặt Yên Cửu tức khắc đen như đít nồi.

Chàng quả quyết nói: “Ta khuyên mọi người nên bỏ ý định hão huyền đó đi thì hơn!”

Trường Ly bám vào vai Yên Cửu, nũng nịu nói.

“Yên Tiểu Cửu, khó khăn lắm Dư sư huynh mới dò la được tin tình báo này, chỉ cần huynh chịu hy sinh một chút là bọn mình hoàn toàn có thể lẻn vào sào huyệt của thỏ yêu, chẳng phải sẽ hoàn thành nhiệm vụ dễ như trở bàn tay sao?”

Dư sư huynh bước tới bên còn lại của Yên Cửu, ôn tồn nói: “Yên sư đệ, người tu đạo không câu nệ tiểu tiết. Vì chính nghĩa, có gì mà bọn mình không thể hy sinh chứ?”

Trường Ly gật đầu lia lịa, “Dư sư huynh nói phải lắm, Yên Tiểu Cửu, huynh là Kiếm tu mà! Kiếm tu là sao? Là người ghét ác như thù, luôn bừng bừng chí khí, nhiệm vụ lần này chính là một khảo nghiệm trên bước đường tu hành của huynh đấy.”

Mặt Yên Cửu chẳng có biểu cảm gì hết.

Kiếm tu?

Chàng đâu phải.

Bừng bừng chí khí?

Không tồn tại.

Trên người chàng chỉ có yêu khí thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.