Không Đoán Được

Chương 8: Có cảm giác gì đó rất rộn ràng




Phạm Thanh Khê dìu Lam Thư Dung ra tới cửa lớn khách sạn thì dừng lại gọi cho Lâm Tiểu Linh. Một lát sau Tiểu Linh túi lớn túi nhỏ xuất hiện, trông bộ dạng là vội vàng chạy tới.

Phạm Thanh Khê hỏi tiểu trợ lý: "Lúc nãy hai người đến đây bằng cách nào? Bây giờ có thể tự trở về được không?"

Tiểu Linh gãi gãi đầu: "Lúc nãy cùng mọi người đến đây, bây giờ về trước..."

Phạm Thanh Khê hiểu ý đáp lời: "Được rồi, để tôi đưa hai người về."

Vừa lúc này thì Mạnh Nguyệt Chi cũng chậm rãi lái xe tới, Tiểu Linh tay nhanh hơn não mở cửa ngồi vào ghế phó lái. Phạm Thanh Khê đành bất đắc dĩ dìu Lam Thư Dung đến ngồi ở phía sau.

Sau khi xác định mọi người đều đã ổn định chỗ ngồi, Mạnh Nguyệt Chi bắt đầu lái xe đi. Lam Thư Dung nãy giờ bất tỉnh nhân sự thì đột nhiên có phản ứng, ôm lấy cánh tay của Phạm Thanh Khê dựa vào.

Phạm Thanh Khê hơi nhíu mày, vừa định kéo ra khoảng cách thì nghe người kia lầm bầm: "Ngoan, để tôi dựa một chút."

Phạm Thanh Khê bất tri bất giác liếc nhìn hai người đang ngồi phía trước, thấy bọn họ dường như không nghe thấy thì mới thả lỏng, mặc kệ Lam Thư Dung muốn làm gì thì làm.

Cảnh đêm tĩnh lặng, bên ngoài có mấy chiếc xe nối đuôi nhau lướt qua. Phạm Thanh Khê chống tay lên cửa sổ, ánh mắt mông lông, dường như không có tiêu cự.

Qua một hồi lâu, cảm giác người bên cạnh lại không chịu ngồi yên, Phạm Thanh Khê quay sang thì thấy nàng đang ôm hai tay trước ngực, đầu vẫn tựa vào vai cô. Có lẽ là bị lạnh.

Phạm Thanh Khê nhích người, đem áo vest cởi ra rồi nhẹ nhàng phủ lên người nàng, sau đó thấp giọng dặn Mạnh Nguyệt Chi tăng nhiệt độ.

Lâm Tiểu Linh nãy giờ ngồi ở phía trên vẫn đang cố gắng hạn chế thấp nhất sự tồn tại của mình. Bởi vì cô nhận ra bản thân vậy mà để Phạm Thanh Khê đi chăm sóc Lam Thư Dung. Ngược lại người làm trợ lý lại thong thả ngồi phía trên ngắm dòng người qua lại.

Chỉ là kế hoạch của Tiểu Linh cũng không được thành công cho lắm, bởi vì lúc này âm thanh của Phạm Thanh Khê từ dưới vọng lên: "Bình thường cô ấy đều thích uống say như vậy sao?"

Tiểu Linh giật thót, quay đầu lại, má tựa vào thành ghế, lên tiếng giải thích: "Không có nha, chỉ khi nào cảm thấy bản thân an toàn chị ấy mới uống say. Sẽ không tùy tiện."

Phạm Thanh Khê lại nhớ về hình ảnh của nàng ở quán bar Tinh Lạc hôm đó và cả dáng vẻ chật vật ở hành lang hôm nay, lắc đầu không nói gì.

Về đến khách sạn nơi đoàn làm phim lưu trú, Lam Thư Dung cuối cùng đã tỉnh táo hơn đôi chút. Nàng xoa xoa giữa trán, mơ hồ mở mắt ra.

"Tiểu Linh, tới rồi sao?"

Tiểu Linh xoay người, nhanh chóng xuống xe giúp nàng mở cửa: "Chị Dung, tới rồi ah."

Lúc này Lam Thư Dung mới nhớ ra bên cạnh còn có người. Nàng động đậy cơ thể, ngước mắt nhìn đến khuôn mặt lạnh lùng của Phạm Thanh Khê, không hiểu sao ngược lại cảm thấy có chút ấm áp.

Lam Thư Dung lại nổi lên hứng thú đùa giỡn, nàng dùng bàn tay của mình phủ lên gương mặt Phạm Thanh Khê, vừa cười vừa nói: "Đêm nay, thật cảm ơn Phạm tổng. Lần sau nhất định sẽ phục vụ ngài tận tình."

Phạm Thanh Khê bỏ qua cảm giác vừa lạnh vừa nóng trên gương mặt, mím môi không nói gì.

"Chị Dung nhanh lên, bên ngoài rất lạnh ah."

Tiểu Linh nhỏ giọng thúc giục.

Lam Thư Dung nghe vậy thì không đùa giỡn nữa, nàng đưa cánh tay ra để Tiểu Linh đỡ lấy, sau đó nhấc chân bước ra khỏi xe.

Chiếc áo vest của Phạm Thanh Khê theo động tác của nàng mà rơi xuống. Phạm Thanh Khê vừa định đưa tay nhặt lên thì đã thấy Lam Thư Dung nhanh hơn một bước tóm lấy.

"Phạm tổng, ngoài này lạnh quá, có thể cho tôi mượn thêm một lát không?"

Phạm Thanh Khê xuyên qua cửa xe nhìn đến gương mặt yêu nghiệt của Lam Thư Dung. Ánh đèn đường từ phía sau rọi tới làm cho gương mặt ấy nhu hòa thêm đôi chút. Lam Thư Dung đang cười, hai gò má ửng đỏ, đôi mắt chứa muôn vạn phong tình. Không hiểu sao lúc này đây cô cũng rất muốn cười.

Thấy Phạm Thanh Khê im lặng không trả lời, Lam Thư Dung có chút nóng vội thúc giục: "Phạm tổng, không được sao?"

Phạm Thanh Khê lúc này mới phản ứng lại, khẽ gật đầu: "Tùy tiện."

Lam Thư Dung nghe vậy thì cười càng thêm quyến rũ hơn: "Vậy cảm ơn Phạm tổng trước nha, lần sau gặp tôi sẽ trả lại.."

Phạm Thanh Khê gật đầu: "Được."

Sau đó thì đóng cửa lại.

Trước khi âm thanh bị khóa chặt bên ngoài cửa kính, Phạm Thanh Khê còn nghe thấy Lam Thư Dung thốt ra ba chữ: Về cẩn thận.

...

Sau khi được Tiểu Linh dìu trở lại phòng, Lam Thư Dung liền ôm áo vest nằm trên giường không chịu nhúc nhích.

Thật ra trên người nàng có phủ áo lông, cũng không thể vì đi một đoạn đường mà lạnh chết. Nàng chính là cố tình cùng Phạm Thanh Khê có một chút dây dưa.

Tiểu Linh ôm một chậu nước nóng từ phòng tắm đi ra, khều khều Lam Thư Dung: "Chị Dung, rửa mặt cho tỉnh cái đã."

Lam Thư Dung xoay người nằm nghiêng lại, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chị tự làm được rồi, em về nghỉ ngơi trước đi."

Tiểu Linh vẫn kiên quyết: "Không được, ít nhất cũng để em giúp chị thay quần áo ra đã."

Lam Thư Dung nghe vậy thì nhìn Tiểu Linh không chớp mắt: "Nè trợ lý nhỏ, không phải em có ý đồ với chị đó chứ? Nói cho em biết..."

Tiểu Linh nghe đến đây thì hốt hoảng vội lắc đầu lia lịa: "Có cho em tiền em cũng không dám. Chị Dung, chị đừng đùa em huhu."

Thấy tiểu trợ lý sợ đến rối tinh rối mù, Lam Thư Dung liền vui vẻ ngồi dậy vỗ vai cô nàng: "Được rồi, không đùa em nữa. Bây giờ chị đi tắm, em có thể trở về phòng."

Tiểu Linh liếc nhìn bộ dáng Lam Thư Dung từ trên xuống dưới, có chút không chắc chắn mà hỏi lại: "Chị có chắc là ổn không?"

Lam Thư Dung gật đầu: "Em còn dám nghi ngờ chị sao?"

Tiểu Linh nghe vậy thì không nói nữa, giúp nàng chuẩn bị bộ quần áo rồi đi ra ngoài.

Tiễn người đi rồi, Lam Thư Dung lê thân mình đến phòng tắm. Nàng đem chiếc đầm cởi ra, vặn nước nóng bắt đầu tắm rửa.

Từng ngón tay tinh tế lướt trên da thịt trắng nõn, hơi nước mông lung làm nhòe đi tấm gương trước mắt. Ẩn ẩn đâu đó, Lam Thư Dung giống như đang cảm thấy mùi hương tuyết tùng đang quấn lấy mình.

Sau khi trở lại giường, nàng bắt đầu tìm máy sấy sấy khô tóc. Nhờ tác dụng của nước nóng mà hơi rượu cũng đã tan đi được tám, chín phần. Lam Thư Dung nghiêng người, âm điệu khẽ cất lên, hòa cùng tiếng ong ong của máy sấy tóc. Có chút lộn xộn, lại có chút đồng điệu.

Xong xuôi hết thảy, đồng hồ cũng chỉ 11 giờ. Lam Thư Dung nằm gác tay lên trán như đang suy nghĩ gì đó.

Được một lúc nàng lại tìm điện thoại, sau đó nhìn chằm chằm vào số điện thoại của Phạm Thanh Khê.

Nếu như là lúc nãy, nàng sẽ không ngần ngại mà gọi cho người kia đùa giỡn mấy câu. Nhưng mà bây giờ đầu óc tỉnh táo, không hiểu sao lại có chút ngượng ngùng.

Chiếc áo vest màu xanh dương vẫn đang lẳng lặng nằm đó, mang theo mùi hương tuyết tùng lạnh nhạt du tẩu khắp căn phòng.

Lam Thư Dung đưa tay đặt lên ngực trái, nơi đó dường như không còn giống với ngày thường. Có cảm giác gì đó rất rộn ràng, cũng rất ngọt ngào.

Nàng tự nhận bản thân là một người tùy tiện nhưng lại không hề tùy tiện. Bình thường nàng có thể thoải mái chơi đùa, trêu hoa ghẹo nguyệt chẳng qua là bởi vì bản thân đối với những người kia không tồn tại bất kỳ ý nghĩ nào. Cũng không sợ thiên hạ bàn ra tán vào.

Nhưng mà đối với Phạm Thanh Khê lại khác, Lam Thư Dung nghĩ nghĩ, chắc là do duyên phận đi.

Sống 25 năm trên cuộc đời, đó không phải là lần đầu tiên nàng say rượu. Nhưng mà say đến mức cùng người khác qua đêm lại là chuyện mà nàng chưa từng dám nghĩ tới.

Lam Thư Dung cũng tự ý thức được rằng, lần này bản thân xong rồi. Nhưng mà nhìn thái độ không mặn không nhạt của Phạm Thanh Khê, nàng lại có chút nản lòng thoái chí.

Ôm suy nghĩ đó chìm vào giấc ngủ, chờ đến khi tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau.

Tiểu Linh từ phòng bên dưới chạy lên gõ cửa, một lúc lâu mới thấy Lam Thư Dung từ từ bước ra, tóc dài buông xõa.

"Chị Dung, sao rồi? Sắp tới giờ lên máy bay rồi ah."

Lam Thư Dung đưa tay gõ gõ trán, nói với Tiểu Linh: "Đợi chị một lát."

Tiểu Linh nghe vậy thì chạy vào trong, ngồi trên ghế nghiêm túc chờ đợi.

Lần này trở về Lạc Dương, nàng chỉ cần đến tham dự mấy sự kiện quảng bá nữa là có thể nghỉ ngơi. Lịch trình sau Tết tất cả đều giao lại cho Đàm Nhiên và công ty sắp xếp. Bản thân nàng thì đang tính toán làm sao trong khoảng thời gian thong thả này cùng Phạm Thanh Khê kéo gần quan hệ.

Lúc này đang ngồi trên xe bảo mẫu ra sân bay, Lam Thư Dung chợt nhớ ra gì đó quay sang hỏi Tiểu Linh: "Đêm qua có tin tức gì không, chị có lên hot search không?"

Tiểu Linh bị câu hỏi này làm cho ngây ngốc, cô nàng gãi gãi đầu: "Chị Dung, chị lên hot search đến nghiện rồi sao?"

Vậy là không có.

Lam Thư Dung tiếc nuối thở ra một hơi.

Đêm qua cùng Phạm Thanh Khê náo loạn như vậy, cuối cùng lại không có tên phóng viên nào giúp chụp lại mấy tấm ảnh. Bình thường không phải siêng năng lắm sao?

Lam Thư Dung càng nghĩ càng có chút không vui.

Nàng lại hỏi Tiểu Linh: "Phạm tổng cô ấy về chưa? Có đi cùng chuyến bay với chúng ta không?"

Tiểu Linh nhanh nhẹn trả lời: "Em nghe chị Đàm nói Phạm tổng đã trở về Lạc Dương ngay trong đêm rồi."

Lam Thư Dung khoanh tay trước ngực, dùng ngón trỏ gõ gõ: "Vậy ah."

Cất công chạy đến đây rồi trở về ngay trong đêm, chắc chắn là quan tâm mình. Lam Thư Dung thầm nghĩ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.