Hóa Ra Bản Vương Mới Là Thế Thân

Chương 22: 22: Tâm Tư Khó Tả




Sơ Trúc và Ánh Lan đều là tỳ nữ Nguyễn Nguyệt Vi mang đến từ hầu phủ, từ nhỏ đã hầu hạ nàng, cũng chỉ nghe lời một mình nàng.

Dù nàng làm chuyện gì, bọn họ đương nhiên đều đứng về phía nàng.

Các cung nhân sẽ không vì việc chờ đợi nhỏ nhoi này mà làm trái ý Thái Tử Phi.

Nguyễn Nguyệt Vi mang theo hai tỳ nữ đi vào phía vườn.

Trong rừng phong chỉ có một con đường mòn quanh co khúc khuỷu, hai bên điểm xuyến lưa thưa đèn lồng lưu ly, như ngân hà treo ngược.

Nguyễn Nguyệt Vi theo đường mòn kia vào sâu trong rừng mai, mỗi một bước đi, tim liền đập nhanh hơn một chút, chờ đến khi nhìn thấy hình bóng quen thuộc kia, trái tim nàng đã như nổi trống.

Hoàn Huyên mặc kim bào dệt hoa văn Vân Hạc màu tím, đội Tử Ngọc quan, bên hông là đai lưng ngọc Bảo Điền khảm vàng, màu tím này rất kén người, lại dệt cùng tơ vàng, nếu đổi người mặc, cho dù không khó coi cũng lộ vẻ thô tục, nhưng mặc trên người hắn, lại càng lộ ra hắn như đang đi trên Ngọc Sơn, ánh sáng chiếu rọi lên người khác.

Nguyễn Nguyệt Vi bất giác nhẹ nhàng đặt tay lên trái tim, như thể sợ rằng nhịp tim như nổi trống của nàng sẽ khiến người khác nghe thấy.

Hoàn Huyên có chút kinh ngạc, hắn vừa rồi không tiếc tranh luận đúng sai với Hoàn Minh Khuê trong yến tiệc, cảm thấy rất vô nghĩa, cũng không muốn nghe hắn kể lể bản thân thèm muốn nữ thợ săn kia thế nào, nên ra ngoài đi dạo một chút, không ngờ tới lại gặp được Nguyễn Nguyệt Vi ở đây.

Bọn họ chỉ cách nhóm khách nữ một tấm bình phong, lúc nãy hắn rời tiệc, bên kia cũng nghe được động tĩnh, lấy tính cách cẩn thận dè dặt của Nguyễn Nguyệt Vi, phải tránh nghi ngờ mới đúng chứ.

Hắn nhìn lướt qua hai tỳ nữ phía sau nàng, đều là người hầu hạ bên cạnh nàng từ nhỏ, trong lòng càng thêm khó hiểu, cố ý điều cung nhân đi, mạo hiểm vào trong rừng này để "Ngẫu nhiên gặp được", chẳng lẽ xảy ra chuyện gì sao?

Gặp được người trong lòng ngày đêm thương nhớ, vốn nên là vui vẻ ngoài ý muốn, nhưng có lẽ sự hoài nghi cùng lo lắng đã làm giảm bớt đi, trong mắt hắn cũng không vui sướng bao nhiêu.

"Gặp qua tẩu tẩu." Hắn hành lễ gia đình.

Tiếng "Tẩu tẩu" này, như thể một cây châm, đâm một chút vào lòng Nguyễn Nguyệt Vi, sắc mặt nàng nhợt nhạt vài phần, miễn cưỡng mỉm cười nói: "Phía Tam đệ có tốt không?"

Hoàn Huyên nhớ tới chuyện hắn đã làm từ trước đến nay, có chút khó mà diễn tả.

Ba năm trước đây Nguyễn Nguyệt Vi đã chính miệng đập tan vọng tưởng này của hắn, nay nàng cũng đã gả cho người, hắn cũng không nợ nàng điều gì, thu nhận nữ thợ săn kia, chỉ là chuyện của bản thân hắn, không có nửa điểm liên can tới Nguyễn Nguyệt Vi.

Nhưng trong lòng hắn vẫn có chút bực bội, trầm mặc một lát mới nói: "Đa tạ tẩu tẩu hạ cố hỏi thăm, ta rất tốt."

Nguyễn Nguyệt Vi cười chua xót: "Vậy ta yên tâm rồi."

Thì quá cảnh thiên* lại nói đến loại chuyện này, không khỏi có chút quái lạ.

(Ji: *Thì Quá Cảnh Thiên - 时过境迁 - mọi thứ dần thay đổi theo thời gian)

Hoàn Huyên nhàn nhạt nói: "Tẩu tẩu thế nào? Ở Đông Cung có quen không?"

Ánh mắt hắn dừng trên áo khoác lông Huyền Hồ của nàng.

Lông Huyền Hồ này cực kỳ hiếm có, lúc đầu Hoàng đế chỉ được bốn bộ, bản thân để lại một bộ, một bộ cho thê tử, dư lại hai bộ cho trưởng tử cùng thứ tử.

Cho đến khi hắn bình định phản loạn An Tây, phụ thân mới đưa bộ của bản thân ban cho hắn.

Bộ trên người Nguyễn Nguyệt Vi này, chính là bộ của Thái Tử đã sửa nhỏ hơn, tình ý của Hoàn Dung đối với nàng có thể thấy rõ từng chút một.

"Thái Tử điện hạ đối với ta rất tốt." Nguyễn Nguyệt Vi nhẹ giọng nói.

Nàng mím môi, rũ mi mắt xuống, lông mi khẽ run, đèn Lưu Ly lay động theo gió, ánh đèn và bóng đêm trên mặt nàng như dòng nước nhẹ nhàng lưu chuyển, cơ hồ khiến người khác cho rằng nàng đang rơi lệ.

Nét mặt của nàng cũng thật sự có chút ý vị nước mắt sắp tuôn rơi.

Hoàn Huyên nhìn thoáng qua phía cuối đường mòn, có thể thấy thấp thoáng cung nhân cùng nội thị đi tới đi lui.

Hiện tại Nguyễn Nguyệt Vi là Thái Tử Phi, dù cho hắn không để ý đến thanh danh, nhưng không thể để nàng bị người ta nói xấu, nhiều năm như vậy, bảo vệ nàng đã thành thói quen vô thức hắn.

"Tẩu tẩu bảo trọng, thứ lỗi ta không tiếp được." Hắn vái chào, lập tức đi thẳng qua người nàng, bước nhanh hướng ra ngoài cánh rừng.

Nguyễn Nguyệt Vi xoay người, thất thần nhìn bóng dáng đi xa của hắn, trong lòng không thể nói là tư vị gì.

Làm phu quân, Thái Tử xác thực đối với nàng rất tốt, từ nhỏ nàng đã nỗ lực vì vị trí Thái Tử Phi, hiện giờ cũng là cầu gì được nấy, nhưng đây thật sự là điều nàng muốn sao?

Khi nàng tiến cung, bên cạnh Thái Tử đã có vài thị thiếp, tư dung mỗi người đều mỹ lệ, lúc Thái Tử nạp phi còn đồng thời nạp thêm hai lương đệ.

Nào có người nguyện ý vừa thành hôn, liền chia sẻ phu quân của mình với nhiều người như vậy?

Nhưng phu quân nàng là Thái Tử, nên nàng ngay cả ủy khuất cũng không thể nói ra.

Mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, nàng luôn nhịn không được nhớ tới lời của Hoàn Huyên bên cây cầu sông Bá ba năm trước đây: "Nếu được A Đường làm thê, cuộc đời này của ta chỉ có một mình nàng, tuyệt đối không nhìn nữ tử khác lấy một cái."

Nàng biết, không phải hắn dùng lời này để dỗ dành nàng, hắn thực sự có thể làm được.

Cho tới hôm nay, nàng mới biết được bản thân đã mất đi thứ gì.

......

Hoàn Huyên trở lại yến tiệc, Thái Tử chăm chú nhìn hắn một lúc, nở nụ cười thân thiết: "Đi dạo nơi nào? Sao đi lâu như vậy?"

"Chỉ là đi dạo phía sau hậu viện thôi." Hoàn Huyên nói.

Thái Tử liền không nói gì nữa, chỉ bảo nội thị giúp hắn rót rượu.

Đêm khuya, Hoàn Huyên đứng dậy cáo từ, Dự Chương Vương say khướt khoác cánh tay lên vai hắn, kêu gào muốn cùng hắn đốt đèn chơi đêm.

Mặt Hoàn Huyên vô cảm phủi cánh tay trên vai, thi lễ với Thái Tử, rồi rời khỏi yến đường.

Cao Mại xin chỉ thị: "Điện hạ hồi phủ hay là..."

Không đợi hắn nói xong, Hoàn Huyên liền mất kiên nhẫn nói: "Đến Thường An phường."

Tiệc tan, các tân khách lục tục rời đi, Thái Tử phân phó nội thị đưa mấy khách nhân say mèm an trí thỏa đáng, rồi đến tẩm điện của Thái Tử Phi —— từ lúc thú nàng qua cửa, mười ngày thì cứ bảy tám ngày, hắn ở chỗ của nàng.

Các nữ quyến tan tiệc sớm, Thái Tử sợ thê tử đã ngủ, không để cung nhân thông truyền, lập tức đi vào trong điện.

Tẩm điện đặt giá đèn chín nhánh, Nguyễn Nguyệt Vi đã tắm gội xong, mặc một bộ tẩm y ngọc bạch, khoác áo ngắn* bằng gấm màu thiên thanh, khuôn mặt nhỏ như cánh sen bị men say nhuộm màu đỏ gay.

Nàng đang ngồi trước giá thêu, giống như đang thêu thùa, nhưng chỉ là cầm kim xuất thần, sau một lúc lâu vẫn chưa hạ kim đâm xuống.

"Đang nghĩ gì thế?" Thái Tử cười nói.

Lúc này Nguyễn Nguyệt Vi mới phát hiện có người, trong mắt lướt qua vẻ kinh hoàng, ngay sau đó khôi phục dáng vẻ ôn nhu thanh nhã thường ngày, đặt kim chỉ xuống, đứng lên hành lễ nghênh tiếp.

Thái Tử đỡ nàng: "Sớm nói giữa ta và nàng không cần xa cách như thế."

Nguyễn Nguyệt Vi rũ mắt nói một tiếng "Vâng", rồi đến giúp hắn cởi áo khoác ngoài.

Không đợi nàng cởi ra, Thái Tử bỗng nắm lấy tay nàng.

Nguyễn Nguyệt Vi cả kinh, vô thức rút tay ra.

Thái Tử ngẩn ra, ngay sau đó như thể không phát hiện điều gì, nâng tay xoa gương mặt ửng đỏ của nàng: "Trong yến tiệc uống rượu sao? Có phải tỷ tỷ ép nàng uống hay không? Tính tình đó của tỷ tỷ, nàng đừng để trong lòng."

Dây cung đang căng cứng trong lòng Nguyễn Nguyệt Vi buông lỏng: "Thiếp hiểu rõ, tỷ tỷ chỉ là nghĩ sao nói vậy, rất dễ ở chung."

"Vậy là tốt rồi." Thái Tử nhẹ gật đầu.

Hai người cởi xiêm y, tắt đèn đi ngủ.

Sau một trận mây mưa, Thái Tử yên tĩnh chờ hô hấp của người bên gối trở nên sâu, đứng lên khoác áo ra ngoài điện, gọi nội thị tới hỏi: "Hôm nay trong yến hội, Thái Tử Phi từng rời đi không?"

Ánh mắt nội thị chớp nháy, chần chờ một chút, thấp giọng báo cáo mọi hành tung của Thái Tử Phi.

Sắc mặt Thái Tử dần dần trầm xuống.

......

Tùy Tùy đã quen canh ba nửa đêm bị gọi tỉnh giấc, nhưng hôm nay thái độ Hoàn Huyên rất khác thường, không để nội thị tới truyền lời,đi thẳng vào viện của nàng.

Tê Hà quán cách Thanh Hàm viện rất gần, nhưng mỗi lần đều là Tùy Tùy tắm gội thay y phục trang điểm chưng diện xong xuôi mới qua bên kia thị tẩm, đây là lần đầu tiên Hoàn Huyên đặt chân đến nơi này.

Hai tiểu viện ẩn núp trong rừng phong, lá phong đã tàn úa, trong rừng không đốt đèn, là một đêm mây mù che kín trời, không có ánh sáng của trăng, nơi nơi đều tối như bưng.

Trong phòng thắp vài ngọn đèn dầu, ánh lên cửa sổ, phòng nhỏ kia liền tựa như một chiếc thuyền con trôi nổi trong trời đêm, nhìn có chút cô tịch quạnh quẽ.

Một tòa tiểu viện như thế, tất nhiên sẽ cách rất xa cao ốc hoa đường, lan phòng quế thất.

Cũng không thấy hạ nhân trực hầu ngoài hành lang, Hoàn Huyên chau mày, vén mành vào phòng, chỉ thấy nữ thợ săn kia mặc trung y, khoác áo vải xanh bên ngoài, chân trần lê giày vải, đang ngồi trước bàn trang điểm, mặc cho Cao ma ma chải búi tóc.

Trong phòng đốt chậu than, nhưng so với bên ngoài cũng không ấm áp hơn bao nhiêu, than đó là than thô, không giữ lâu bằng than Ngân Ty trong viện của hắn, khói có chút dày, nhưng lại có ấm áp của hương vị trần thế khó tả.

Cao ma ma vừa thấy hắn, giật mình không nhẹ, bà buông tay, lược gỗ từ cây dương theo mái tóc dài của Tùy Tùy trượt xuống đất.

Tùy Tùy đứng lên hành lễ, nhặt cây lược lên.

Cao ma ma nói: "Sao điện hạ lại đến nơi này?"

Hoàn Huyên liếc Tùy Tùy một cái, "Ừm" một tiếng, dù sao hắn cũng không thể nói là bản thân chờ đến sốt ruột rồi.

Cao ma ma lại nói: "Điện hạ đợi một lát, lão nô thay xiêm y cho Lộc cô nương."

"Không cần." Hoàn Huyên nói.

Dù sao cũng chẳng mặc được bao lâu.

"Các ngươi lui ra đi." Hắn nhìn lướt qua mấy tỳ nữ trong phòng.

Cao ma ma chần chờ nói: "Nhưng phòng này..."

Tề Vương điện hạ khó tính bao nhiêu, không ai hiểu rõ hơn bà, phòng này của Lộc Tùy Tùy tuy rằng cũng coi như sạch sẽ ngăn nắp, nhưng dựa vào tiêu chuẩn của hắn, chỉ sợ là không thể cho người ở.

Hoàn Huyên nói: "Không sao, lúc ở biên quan nơi hoang dã còn sống được."

Lời này trái lại không phải giả, thật sự khi hành quân bên ngoài, hoàn cảnh tồi tệ hơn hắn cũng có thể chịu đựng.

Cao ma ma vừa nghe liền mũi chua xót mắt đỏ lên, trong lòng lại oán trách Nguyễn tam nương kia một hồi, nếu không phải bởi vì nàng, điện hạ nhà bọn họ làm gì đến nỗi chịu tội tình này.

Trước mắt hắn không thú chính phi, nuôi dưỡng Ngoại Trạch, suốt ngày ở cùng với nữ tử thôn quê này, chẳng phải là Nguyễn Nguyệt Vi tạo nghiệp sao!

Lão ma ma tức tối lệnh cho mấy tỳ nữ thối lui xuống hành lang, khép cửa phòng.

Trong phòng ngay lập tức an tĩnh.

Hoàn Huyên nhìn thoáng qua áo khoác vải xanh trên người Tùy Tùy cũ đi phân nửa, nhíu mày: "Khó coi."

Nói liền một kéo xuống: "Thiếu xiêm y để mặc sao?"

Tùy Tùy lắc đầu.

Chỉ là y phục cũ thoải mái, nàng cũng mặc quen rồi, một đám y phục Cao ma ma cho người may mới kia, đẹp thì đẹp thật, nhưng đều là vải sa mỏng nhẹ, tay áo rộng đai lưng cũng rộng, tầng tầng lớp lớp rất phiền toái, mặc vào chỉ có thể ngồi chơi, làm việc một chút thì đụng chỗ nào vướng chỗ đó.

Chỉ còn lại trung y trông thuận mắt hơn nhiều, Hoàn Huyên cũng không khách khí, ôm ngang nàng lên đi về phía giường.

Giường rất nhỏ, chỉ đủ cho một người ngủ, hai người thì hơi chật, buông màn trướng xuống, liền không có chỗ trống để di chuyển.

Hai người như bị nhét vào một cái rương chật chội.

Nhưng nhỏ hẹp cũng có chỗ tốt của nhỏ hẹp, chút động tĩnh hay chút âm thanh đều bị phóng đến vô tận.

Nơi này tất nhiên không có loại huân hương trong phòng hắn, màn trướng chăn đệm quanh quẩn một mùi hương nhàn nhạt, không thể nói rõ là hương gì, lại giống như mê hương đốt lên ngọn lửa trong lòng hắn, vọt thẳng vào máu huyết.

Chiếc giường đó cũng không giống giường tử đàn lớn trong Thanh Hàm viện, chất liệu gỗ nhẹ, khớp nối cũng không đủ chắc chắn, lực hơi lớn một chút liền rung lắc phát ra tiếng cọt kẹt, vừa nghe liền khiến người mặt đỏ tim đập.

Hoàn Huyên không phải người sẽ ủy khuất bản thân, như cũ ra ra vào vào, còn tàn nhẫn hơn bình thường.

Thân thể hai bên đã sớm quen thuộc, chẳng mấy chốc, hắn đã ném nàng lên mây xanh dễ như trở bàn tay.

Nhân lúc nàng bình phục hô hấp, hắn ôm lấy nàng từ phía sau, vén mái tóc dài của nàng lên, vùi mặt vào cổ nàng, ngửi hương thơm ấm áp của nàng: "Hôm nay đi chợ phía Đông sao?"

Tùy Tùy hơi giật mình, giọng nói của nàng không giống Nguyễn Nguyệt Vi, cho nên lúc làm chuyện này hắn không thích nàng phát ra tiếng, hắn cũng không nói chuyện cùng nàng, đây vẫn là lần đầu tiên.

Tùy Tùy nghe giọng hắn mang chút men say, nhưng ngữ điệu lại tỉnh táo, nhất thời không rõ hắn có ý gì, liền mơ màng "Ừm" một tiếng.

Đôi tay hắn bóp chặt hơn: "Đã gặp ai?"

Trái tim Tùy Tùy lạnh đi, thân mình cứng đờ, chẳng lẽ hành tung của mình bị phát hiện sao?

Hơi thở của Hoàn Huyên lập tức không ổn định, thanh âm mang chút run rẩy: "Thả lỏng......"

Tùy Tùy nói: "Không gặp ai."

"Nói dối." Trong giọng Hoàn Huyên mang chút lạnh lẽo, ngón tay dài vừa xoa vừa bóp vừa niết, phảng phất như tra tấn bức cung.

Hô hấp Tùy Tùy tắc nghẽn, cắn chặt môi.

"Cho ngươi cơ hội nói lại một lần." Nam nhân dừng lại, đôi tay siết chặt, dùng môi tìm được vết thương do trúng tên trên đầu vai nàng.

Hắn xem nàng như thế thân của Nguyễn Nguyệt Vi, ngày thường chỉ cần thoáng nhìn thấy vết thương kia, liền khó tránh khỏi bị kéo về hiện thực, tâm sinh ác cảm.

Nhưng tỉ mỉ nhìn, lại thấy miệng vết thương đã dưỡng nửa năm kia vẫn ửng đỏ, chợt trông giống đóa hoa mai nho nhỏ, làm nổi bật da thịt tuyết trắng, chẳng những không xấu xí, mà còn tăng thêm một vẻ diễm lệ không nói nên lời.

Hắn biết chạm vào vết thương nửa mới nửa cũ như vậy sẽ gây ngứa, cố ý dùng răng chậm rãi cà nhẹ, cảm giác được nàng co rúm lại, bỗng nhiên cắn thật mạnh, "Lạc tương ngon không?"

Sợi dây căng chặt trong tim Tùy Tùy tức khắc buông lỏng, thì ra chỉ là chuyện này.

Hoàn Huyên thấy nàng trầm mặc, lật nàng lại, từ trên cao nhìn chằm chằm vào đôi mắt của nàng, giữ cằm nàng, ngón cái nặng nề vuốt ve môi nàng: "Thật sự xem bản thân thành người câm rồi sao?"

Hắn đối với nàng không tính là tốt, khi làm chuyện đó không kiêng dè gì, nhưng hiếm khi có giọng điệu ác liệt như vậy.

Nữ thợ săn kia lại cứ ôn nhu nhìn hắn chăm chú, làn nước trong mắt dập dềnh, phân không rõ là nước mắt hay là thứ khác.

Mặc cho hắn đối đãi nàng thế nào, cho dù nói lời ác độc, nàng cũng không để tâm.

Nàng bình tĩnh giải thích: "Dân nữ không biết vị công tử kia..."

Lời còn chưa hết, giọng nói đã vỡ đến biến dạng.

"Bổn vương chưa đề cập đến công tử gì," Hoàn Huyên hung tợn dày vò nàng, khàn giọng nói bên tai nàng, "Ngươi lại đã biết rồi?"

Hắn đây là muốn gán tội thì sợ gì không có lí do, Tùy Tùy không hề biện giải, chỉ bình tĩnh nói: "Điện hạ không cho dân nữ ra cửa, dân nữ liền không ra khỏi cửa."

Dù sao không ra khỏi cửa người của nàng cũng có biện pháp truyền tin tức vào.

"Bổn vương khi nào thì nói không cho ngươi ra cửa?" Mặt hắn trầm xuống.

Tùy Tùy thấy được hôm nay hắn chính là muốn tìm ra gốc rễ, dứt khoát ngậm miệng, không tranh cãi cùng hắn.

Nhưng nàng nói như vậy, Hoàn Huyên ngược lại có chút thanh tỉnh, lửa giận vô danh này của hắn thật sự không có đạo lý, nói đến cùng, hắn chỉ muốn một thế thân, khi hắn tới thì tận tâm tận lực hầu hạ là hoàn thành bổn phận, hắn vừa đi, nàng không còn liên quan gì đến hắn, nàng đi đâu, gặp người nào, hắn căn bản không nên quan tâm.

Nhưng vừa rồi ở Đông Cung, biết Hoàn Minh Khuê thèm muốn nàng, trong lòng hắn vẫn bực bội không nói nên lời.

Hoàn Huyên hung hăng nhìn chằm chằm vào hai má ửng đỏ của nàng, đôi môi đỏ tươi hơi mở ra vì hô hấp khó khăn.

Có lẽ là do gương mặt này, hắn thầm nghĩ, hắn chính là không quen nhìn nữ thợ săn mang gương mặt này ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt —— đến mức chuyện Hoàn Minh Khuê căn bản không thấy được mặt của nàng, cũng bị hắn thuận tiện bỏ qua.

Nếu hắn đã có đủ lý do để tức giận, Hoàn Huyên càng đường đường chính chính mà dày vò nàng, lăn qua lăn lại bốn lần, làm đến khi hai người đều kiệt sức.

Cũng không biết mấy điều cổ quái kia của hắn đến từ đâu, trong lòng khó chịu liền vừa cắn vừa gặm, còn cố tình dùng hai răng nanh đặc biệt sắc nhọn, Tùy Tùy có mấy chỗ bị hắn gặm rách da, đau rát.

Nàng buồn ngủ đến mức mí mắt không ngừng đánh nhau, không mở nổi mắt, không nhìn thấy gương mặt kia, tất nhiên cũng không kiên nhẫn chịu thiệt gì.

Chỉ mong hắn mau về Thanh Hàm viện của mình, nhường giường lại, để nàng ngủ một giấc thật thoải mái dễ chịu.

Nhưng Tề Vương lại chẳng có nửa điểm ý tứ nào là muốn đi.

Hắn đợi một lúc lâu, không thấy nữ thợ săn này tự giác đứng dậy hầu hạ hắn, đành phải phân phó người đưa nước vào, ghét bỏ nói: "Nơi này của ngươi thực sự không tiện, tắm gội còn phải vòng ra ngoài phòng."

Thanh Hàm viện của hắn, tịnh phòng được xây sát bên phòng ngủ, bên trong xây hai dục trì* rộng hai trượng, có đường ống bằng đá đưa nước nóng trực tiếp vào trong hồ, chỉ cần phân phó một tiếng, chốc lát liền có thể tắm trong nước ấm rồi.

(Ji: *Dục Trì - 浴池 - Bể tắm, ao tắm, hồ nước để tắm)

Nếu không tiện, vì sao không về viện của mình đi, Tùy Tùy thầm nghĩ.

Chỉ là lời này tuyệt đối không thể nói ra, nếu chọc giận hắn, người chịu hành hạ vẫn là bản thân nàng.

Hoàn Huyên có chút khiết phích*, xong việc luôn phải tắm gội thay y phục, lúc này lại chỉ tự mình đến tịnh phòng lau qua loa một chút, thay tiết y cho xong chuyện.

(Yu: Khiết phích 洁癖 - mắc bệnh sạch sẽ quá mức)

Trở về phòng, lại thấy nữ thợ săn kia đang lau thân thể bên giường, khắp thân thể đều là dấu vết hắn cố ý lưu lại.

Không thể không thừa nhận, ánh mắt của Hoàn Minh Khuê rất độc.

Nữ tử này thật sự rất đẹp, chỉ là một bóng dáng, đứng trong căn phòng sơ sài này, liền có loại cảm giác thắp sáng mọi nơi.

Nàng biết bản thân khiến người khác thèm muốn không?

Có lẽ là biết, dù là dân thôn quê, cũng có thể phân biệt xấu đẹp, nàng nhất định biết bản thân sinh ra rất đẹp.

Nhưng nhìn biểu tình thái độ của nàng, lại tựa như hoàn toàn không quá coi trọng mỹ mạo, như thể đó chỉ là chỗ tốt nhỏ nhặt nhất của nàng.

Cũng khó trách tên đăng đồ tử Hoàn Minh Khuê kia quen nhìn mỹ nhân, cũng phải lau mắt mà nhìn nàng.

Vưu vật như vậy đương nhiên không thiếu người mơ ước.

Nhưng nàng chỉ toàn tâm toàn ý khuynh mộ với hắn, dù là thân thể hay trái tim, đều in đầy dấu vết của một mình hắn.

Nữ nhân này là của hắn.

Là hắn cứu nàng từ trong núi sâu rừng già, đưa tới nơi này.

Từ thân thể đến trái tim, từ đầu chí cuối của nàng, hoàn hoàn chỉ thuộc về một mình hắn.

Hắn tự đáy lòng sinh ra một loại cảm giác thỏa mãn.

Tùy Tùy ngoái đầu nhìn hắn, chỉ thấy hắn đã tắm rửa xong, thay xiêm y sạch sẽ, lại không về ngủ ở viện của mình, đứng ở đây nhìn nàng xuất thần, không biết trong hồ lô bán thuốc gì*.

(Ji: *Không biết trong hồ lô bán thuốc gì - 不知道葫芦里卖的什么药 - câu nói dân gian, ý chỉ không biết người kia đang có ý định gì)

Hoàn Huyên vơ lấy trung y sạch sẽ xếp gọn bên cạnh giường, bọc nàng lại chà lau, sau đó ném xiêm y, bế nàng lên giường.

Thân mình Tùy Tùy bỗng cứng đờ, thân thể cùng tinh thần của nàng đều đã mệt tới cực điểm, nếu hắn còn muốn ngóc đầu, không chừng nàng sẽ nhịn không được mà đạp hắn xuống giường.

Nhưng Hoàn Huyên cũng không có tiến thêm một bước, chỉ kéo chăn xong, ôm nàng từ phía sau, dùng đầu gối gác lên đầu gối nàng, vo tròn nàng lại, như một vị thần giữ của đang ôm cục vàng của hắn.

Hắn dùng chóp mũi cọ cọ sau tai nàng, lại hít hai hơi sâu ở cần cổ nàng, thỏa mãn hừ nhẹ một tiếng, cũng không động nữa.

Tùy Tùy cảnh giác nằm một hồi, cảm thấy hô hấp phía sau cổ dần trở nên chầm chậm sâu lắng, biết nam nhân đã ngủ rồi, lúc này mới nhắm mắt.

......

Lúc Tùy Tùy tỉnh lại đã giữa trưa, nắng mùa đông chiếu sáng một mảng trong phòng.

Nàng mở mắt ra, ngạc nhiên phát hiện mình còn trong lồng ngực của Hoàn Huyên.

Nàng động đậy, nam nhân cũng tỉnh, cau mày, cánh tay siết chặt: "Đừng loạn."

Tùy Tùy mới vừa tỉnh ngủ, nói chuyện không chút kiêng dè: "Điện hạ không vào cung sao?"

Tuy Hoàn Huyên là thân vương, trên người có chức quan đàng hoàng, theo lệ thì sáng tinh mơ phải vào cung tham gia thượng triều.

Hiển nhiên Tùy Tùy sẽ không cho rằng hắn vì sắc mà đánh mất lý trí, bị mê hoặc đến mức chậm trễ thượng triều —— trước kia cũng có lúc thâu đêm, hắn luôn thượng triều đúng giờ, trở về lại ngủ bù.

"Ta đã xin nghỉ, mấy ngày này sẽ không vào cung." Hoàn Huyên nói.

Tùy Tùy nghe huyền ca mà biết nhã ý, vậy là trong triều có việc rồi.

Nàng hơi suy tư, liền biết trong triều tám phần lại vì binh quyền của hắn mà cãi nhau đến túi bụi.

Thần Dực Quân là binh lực quan trọng nhất của triều đình, trước kia đều là hoạn quan thân tín của Hoàng đế chấp chưởng, ba năm trước đây Hoàn Huyên chỉ là thiếu niên lang non nớt, chưa từng dẫn binh đánh giặc, nhưng vì thân phận cao, nên chưởng soái ấn trên danh nghĩa, kỳ thật thực quyền còn trong tay Trung quan Mạnh Bình An.

Hai năm trước ở biên quan, hắn hoàn toàn không làm gì, thoạt nhìn chính là một thân vương an nhàn, hoàn toàn không biết gì về quân vụ, đến biên quan với tư cách bù nhìn.

Thẳng đến một năm trước, phản quân An Tây ngóc đầu trở lại, cấu kết với người Thổ Phiên càn quét Tứ trấn, quân tiên phong không thể ngăn cản, hoạn quan kia chỉ biết lộng quyền vơ vét của cải, vừa thấy đại quân tiến sát vào, nghe tin liền sợ vỡ mật, thế nhưng bỏ thành mà chạy.

Trên dưới trong quân oán thán khắp nơi, Hoàn Huyên nắm thời cơ đoạt binh quyền, chém hoạn quan Mạnh Bình An, chỉnh đốn tàn quân, chuyển bại thành thắng, liên tục đại thắng, vậy mà xoay chuyển tình thế.

Tuy rằng Mạnh Bình An lâm trận bỏ chạy, theo luật pháp phải chém, nhưng một thân vương như Hoàn Huyên chém hoạn quan, lại khiến đám Trung quan tức giận.

Trừ bỏ đắc tội hoạn quan, hắn ủng binh tự trọng* tất nhiên cũng sẽ dẫn đến Thái Tử kiêng kị —— tuy huynh đệ bọn họ là vì Nguyễn Nguyệt Vi mà bất hoà, nhưng thứ mà bọn họ phải tranh đoạt có rất nhiều chứ không chỉ là Nguyễn Nguyệt Vi.

(Ji: *Ủng Binh Tự Trọng - 拥兵自重 - tập hợp quân đội cá nhân, từ đó không tuân theo triều đình và đưa ra thách thức đối với chính quyền trung ương)

Tùy Tùy không biết Hoàn Huyên có suy nghĩ đối với vị trí trữ quân hay không, nhưng phản loạn An Tây đã bình, hắn lại không chịu giao ra hổ phù để Thái Tử an tâm, cũng có thể có dòm ngó.

Ngoài ra còn có thái độ của Hoàng đế, hắn lập con trai thứ hai làm trữ quân, nhưng lại khiến con trai thứ ba từ một nhàn vương không hề có thực quyền biến thành thống soái Thần Dực Quân, thực sự ý vị sâu xa.

Suy nghĩ của Tùy Tùy dần dần bay xa, nhớ tới lời nói của Hoàn Diệp năm đó trước khi hồi kinh, hắn muốn nhường vị trí Thái Tử cho Nhị đệ.

Nghĩ đến Hoàn Diệp, trái tim nàng như thể bị cái gì đâm vào một chút, đau âm ỉ, chưa kịp nghĩ tường tận, nàng đã đẩy bàn tay ôm eo ra.

Cơ hồ là đồng thời, trên đầu vai nàng liền truyền đến một trận đau nhức.

Tùy Tùy không khỏi hô nhẹ một tiếng.

Lúc này Hoàn Huyên mới thả lỏng miệng, vòng lấy eo nàng lần nữa, cánh tay siết còn chặt hơn ban nãy.

Đêm qua đã hồ nháo, vốn dĩ hắn cũng không có ý tưởng gì khác, nhưng động tác vừa rồi của nàng lại chọc giận hắn.

Tùy Tùy mặc cho hắn làm, chưa bao lâu hô hấp liền dồn dập.

Hoàn Huyên lại dừng ở lúc mấu chốt, rút tay ra: "Đau sao?"

Tùy Tùy chần chờ một chút, gật đầu.

"Đau thì nói," Hoàn Huyên nói, "Sưng thành như vậy còn không rên một tiếng, thật xem bản thân là người câm à?"

Nữ thợ săn kia vẫn yên lặng gật đầu, con ngươi trong suốt màu hổ phách long lanh, hai má còn mang chút ửng đỏ lúc mới dậy, cực kỳ đáng yêu.

Trong lòng Hoàn Huyên bỗng dưng mềm nhũn: "Thuốc trong phủ đưa tới dùng hết chưa?"

Tùy Tùy ngẩn người, mới phản ứng hắn đang nói thuốc gì, gật đầu: "Vẫn còn."

Hoàn Huyên nói: "Bản thân nhớ thoa, dùng hết thì bảo ma ma lấy thêm, đừng tiết kiệm."

Chọc trên eo của nàng một chút: "Bằng không tự mình chịu khổ."

Tùy Tùy phát hiện lời hắn nói nhiều hơn trước đây không ít, cũng không biết có phải hôm qua ở Đông Cung đã xảy ra chuyện gì hay không.

Nhưng đây không phải là dấu hiệu tốt, ở chung càng nhiều, quan hệ càng gần, càng dễ bị lộ.

Vừa vặn lúc này một trận gió bắc thổi tới, đưa hương thuốc trên hành lang vào phòng, Tùy Tùy nói: "Dân nữ nên dậy uống thuốc rồi."

Hoàn Huyên giật mình, mới nhớ lại lúc nãy nàng chỉ chính là thuốc tránh thai, hỏi: "Ngươi biết đó là thuốc gì sao?"

"Dân nữ biết." Tùy Tùy nói, trên mặt cũng không có vẻ ai oán, biểu hiện rõ ràng mình không có tư cách sinh hạ hài tử của hắn.

Hoàn Huyên thích người biết thân biết phận, gật đầu, đứng lên khoác áo, nhìn quanh bốn phía.

Đêm qua tối om không cảm thấy, ban ngày vừa nhìn, thực sự có chút đơn sơ giản dị.

"Viện này quá nhỏ," hắn nói, "Ta bảo người đổi nơi khác cho ngươi."

Tùy Tùy lập tức lắc đầu: "Không cần, nơi này đã rất tốt rồi."

Hoàn Huyên nghe nàng nói thế, cũng không cưỡng ép: "Vậy ngươi có muốn gì không?"

Tùy Tùy liền biết đây là muốn thưởng, có lẽ là lúc nói đến thuốc tránh thai vừa rồi, đáp án của nàng hợp ý hắn.

Nàng nghĩ ngợi rồi nói: "Dân nữ muốn một con ngựa, một bộ cung tên."

Hoàn Huyên nhướng mày: "Muốn cung mã làm gì?"

Muốn cung mã, một là luyện tập cưỡi ngựa bắn cung, hai cũng là tiện để tương lai chạy trốn.

Tùy Tùy nói: "Dân nữ vốn là thợ săn trong núi, săn thú là bản lĩnh kiếm sống."

Hoàn Huyên có chút không vui, nhướng mày: "Chẳng lẽ bổn vương còn thiếu cơm áo cho ngươi sao? Còn phải dựa vào ngươi săn thú mà sống?"

Nữ thợ săn kia lại có chút cố chấp: "Bắn tên là gia phụ dạy, không thể bỏ bê."

Hoàn Huyên quyết định thưởng nàng, nếu nàng đã mở miệng, không có lý nào bác bỏ, hắn liền gật đầu: "Vậy thì dễ, hôm khác ta đưa ngươi hồi vương phủ chọn ngựa."

Dừng một chút nói: "Viện này vốn dĩ có trang trại ngựa, ta phân phó người dọn dẹp làm thao trường, ngươi có thể tập cưỡi ngựa bắn cung bên trong."

Nàng chỉ cầu một, hắn lại cho mười, quá hào phóng rồi.

"Đa tạ điện hạ." Tùy Tùy nói.

Hoàn Huyên xuống giường, tóc xõa ra, khoác áo choàng bên ngoài tiết y, liếc nhìn nữ tử trên giường.

Nữ thợ săn kia lại hoàn toàn không có tự giác đứng lên hầu hạ hắn thay y phục, chỉ mang chút hoang mang nhìn hắn.

Hoàn Huyên đợi một lát, nàng vẫn không động, chỉ có thể lạnh mặt, tự mình mặc xiêm y, thắt đai lưng, cầm ngọc trâm trên án búi tóc qua loa, ngay sau đó phân phó người tiến vào hầu hạ.

Một lát sau, liền có tỳ nữ bưng thuốc tránh thai vào phòng, Hoàn Huyên quét mắt nhìn trên khay, thấy chén sứ men xanh kia to bằng mặt một đứa trẻ, trong phòng lập tức tràn ngập mùi thuốc đắng nghét.

Hoàn Huyên chau mày, tuy biết đây là chuyện hiển nhiên, trong lòng vẫn có chút không thoải mái không hiểu tại sao.

Tùy Tùy lại ngồi dậy, quen thuộc bưng chén lên, ngửa cổ, uống ừng ực mấy cái liền cạn, lông mày cũng không nhăn một chút.

Hoàn Huyên vén mành ra ngoài, bước chân chợt ngừng, tuyết phủ trắng xóa trong viện, băng trên cỏ cây dưới nắng ấm lóe sáng, như thế giới băng hồ.

Thì ra đêm qua lúc bọn họ liều chết triền miên, bên ngoài đã lặng lẽ rơi trận tuyết đầu của mùa đông năm nay..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.