Địa Phủ Đế Vương

Chương 14: 14: Một Kiếm Đâm Gãy Nát




Rốt cuộc kiếm khí dần xuất hiện, phong kình b ắn ra tứ phía, đập vào vách núi thân cây mặc sức gào thét, lực lượng xung toả phải nói là dũng mãnh doạ người, làm cho xung quanh không gian tựa hồ rung chuyển.Lý Thành Thiên quan sát mà cảm thán, quả nhiên xuất chiêu như thổi sáo, tụ khí như đánh đàn, thiên địa bất quá là một bài ca.Ngay cả Xích Mao Phong cũng nhận thức được nguy hiểm, bay đứng tại chỗ không có dám đi tới.Lúc này kiếm khí hình thành viên mãn, so với cái trước bén nhọn rõ ràng hơn rất nhiều, tới mức có thể nhìn được lưỡi kiếm phản chiếu ánh nắng, tựa hồ đây là giá thật hàng thật.Chợt Đường An sắc mặt dữ tợn, lòng bàn tay không tì vết vỗ ra một chưởng.Trên kiếm vẫn là một dải lam quang, nhưng bên trong nó còn có một cái hắc tự.Trấn...!Tà...!Đại...!"Ma..." Kiếm...Đường An có loại cảm giác không hiểu thấu, hắn thực hành sai, vẫn là khẩu quyết không chính xác?Nếu không chữ Ma có nghĩa là gì?Nhìn lại chữ Ma màu đen phát sáng còn muốn hỗn hơn bốn cái còn lại, Đường An ba người không biết như thế nào hình dung cảm xúc.Nhưng bọn hắn không có nhiều thời gian suy nghĩ, lập tức cho Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm chuyển hướng đánh yêu thú kia.Nghe lệnh Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm dần đi tới, như một đầu mãnh long quét ngang, làm cho hai bên vách núi đất bụi rơi rơi xuống.Lý Thành Thiên chưa kịp tán dương đã phải nắm tay Trương Chúc Linh chạy ra khỏi sơn cốc, giữ khoảng cách an toàn với bọn hắn.Nhưng từ xa cũng đủ nhìn ra Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm vĩ đại như thế nào, chẳng qua nghe cái danh tự này có vẻ không hợp tình hợp lý.Dù sao tên gọi là hình thức mà, làm hiệu quả là được.Lý Thành Thiên đưa mắt nhìn tới, cảm giác kiếm khí này cứ chậm chạp như thế nào, hay là hắn nhìn lầm.Bên trong cục diện Đường An ba người cũng như Lý Thành Thiên, mang cùng tâm trạng, không hiểu vì cái gì tuyệt chiêu đi quá chậm.Đổi lại bọn hắn đối diện một kiếm này, sẽ còn có thời gian thừa thải khinh bỉ đối thủ, sau đó dễ dàng né tránh.Chỉ còn một khả năng, là bọn hắn quá yếu mà thôi.Thiên Địa Đồng Sinh Kiếm có một cái đặc điểm, chính là bên ngoài cứng cáp bên trong trống rỗng, là nơi chứa đựng linh khí, cho nên người bình thường không thể dùng kiếm, phải là một ngự kiếm sư chuyên nghiệp.Vì vậy, hoàn mỹ mười kiếm cần trình độ cao hơn thi triển, cho nên Đường An ba người trên thực tế là đẩy không có nổi, bọn hắn làm sao có thể sánh với trong tông môn những trưởng lão kia.Kiếm khí hoàn mỹ mười kiếm chạy chậm cũng không có gì đáng kinh ngạc.Lúc này đằng kia Xích Mao Phong giùng giằng xem chừng muốn tránh, nhưng ai ai đều nhìn thấy là, cơ bản Xích Mao Phong vẫn không bay quá phạm vi mà Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm hướng tới.Nếu nó có đầy đủ ngũ quan, sẽ nói là trơ mắt mà nhìn.Bất chấp Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm chậm chạp như thế nào, người ta nhìn vào liền chú định Xích Mao Phong không đường thoát thân.Đây là một đẳng cấp tu chân giả nói chung võ giả nói riêng.Nếu là dùng tốc độ nhanh nhẹn đánh cho đối thủ không kịp trở tay, tức là hắn không thể tránh né, đều là trung bình.Còn cao thủ phải kể tới giống như thế này, vì áp lực chấn nhiếp thần hồn, đối thủ trước mắt biết điều đó, có thừa tốc độ tránh né, kết quả hắn không tránh được.Nguyên nhân không thể thoát ra vùng áp lực.Cho nên có những bậc cao thủ, một câu nói giết người, một ánh mắt giết người, thậm chí dùng ý niệm giết người.Bọn hắn không phải siêu nhân điện quang, bởi vì người kia không chạy khỏi vùng áp lực.Hiện tại cũng vậy, Xích Mao Phong đã nằm trong vùng áp lực, mệnh số phải dừng lại không nghi ngờ.Ầm ầm như một cơn bão Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm tiến tới, đụng phải Xích Mao Phong liền dừng lại.Tất cả khó khăn hít thở theo dõi, thời gian như là đứng yên tại một khắc này.Chỉ thấy mũi kiếm để cho Xích Mao Phong thân hình hơi lõm vào trong, bất quá không đưa ra hiệu ứng đẩy lùi.Cái này lại không giống như trong tưởng tượng, yêu khí đâu, yêu huyết bắn tùm lum đâu.Nhìn nó không giống như bị thương.Mọi người đang hồi hộp đợi kết quả, hết sức đột nhiên, đằng sau Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm có vô số mảnh vỡ bay ra, vì hứng chịu ánh nắng mà nhìn như lân phiến, thực chất là linh khí bị xé nhỏ.Nhưng vì cái gì Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm lại đào thải linh khí đâu?Ai ui, dường như không phải đào thải, chính là phân tán.Cho tới khi nó tự đoạn cái đuôi kiếm, mọi người minh bạch là kiếm sắp gãy.Hoá ra là do Xích Mao Phong có lực phản chấn vô cùng mạnh, Trấn Tà Đại "Ma" Kiếm muốn đâm vào phải gánh chịu hậu quả.Tựa hồ một đàn chim kéo đuôi nhau mà đi, ngang trời đẹp mắt, rung động lòng người.Sau đó chỉ còn lại nửa cái Đại "Ma" Kiếm, trông vô cùng thất bát.Thế là Lý Thành Thiên không thể nhịn thêm được nữa, cúi thấp người lén lút đi đi tới.Hi vọng mọi người cuối cùng chỉ còn một chữ Kiếm, lúc này Xích Mao Phong không còn chịu áp lực, ưỡn người nện văng mũi kiếm.Lập tức toàn bộ hi vọng như là đám linh khí kia, đầy trời rơi rơi xuống, sạch sẽ như đầu hạ đổ mưa.Đường An ba người cùng lúc miệng phun máu, thân thể búng ngược về sau.Mặc cho những thanh kiếm văng đầy đất, chỉ có Phế Tiên Ma Kiếm là duy nhất một cái ngoan cường, không chịu xuống bên dưới mà là trực tiếp rơi trên tay Lý Thành Thiên."Ai ngờ yêu thú này lại mạnh như vậy, doạ chết ta rồi!" Lý Thành Thiên xách kiếm quay đầu chạy về hướng Trương Chúc Linh.Đường An ôm ngực bật dậy, hô lên.

"Thiếu hiệp cứu mạng!"Bất quá Lý Thành Thiên đồng dạng một cái người điếc, nhào lộn tới cầm tay Trương Chúc Linh bỏ chạy.Xích Mao Phong ngu ngơ lượn một vòng, sau đó tìm tới sau lưng Lý Thành Thiên.Để cho Lý Thành Thiên chửi mẹ, cứ nhìn hắn mà đuổi theo, bên kia còn tới ba người như cá nằm trên thớt nha.Rốt cuộc Xích Mao Phong lướt qua thì dừng lại, tại trên không mà hơi xoay người.Đường An ba người một phen kích động, nhất tề đứng lên.Trần Chính Quang cắn muốn nát răng nói.

"Ngay cả yêu cũng biết chọn người thất thế, thiên đạo là đâu?"Đường An lau máu trên khoé miệng, tóc xanh bay trong gió.Là một ánh sáng chói lọi như ta, không lẽ hôm nay phải chết, không, ta không thể chết, ta còn một hành trình làm người đứng đầu Thần Kiếm Tông đây.Lúc này Lý Thành Thiên nhớ ra một chuyện, đem Phế Tiên Ma Kiếm đâm vào vách núi, để lại trên đó một lỗ thủng đen sì.Sau đó nhét kiếm vào hệ thống không gian, tiếp tục cùng Trương Chúc Linh chạy đi.Tiểu động tác vừa rồi không làm khó Xích Mao Phong, mọi thứ vẫn bình thường xảy ra.Ngược lại Đường An khẩn trương góp nhặt chút nguyên khí còn sót lại, cho một thanh kiếm bay tới trước mặt, sau đó tung người nhảy lên.Hai chân hắn đạp đầu cùng đuôi kiếm, để cho kiếm muốn bay đi.Nhưng dừng lại lúc này, đi chưa được nửa mét phi kiếm phải loạng choạng, Đường An hốt hoảng chới với, tiếp theo trượt chân ngã nhào xuống bên dưới."Đường ca!""Đường ca!"Trần Chính Quang Tô Xuyên chạy tới hỏi thăm, thầm nghĩ Đường ca cũng quá thiếu chính chắn đi, sức cùng lực kiệt làm sao đủ để cưỡi kiếm về tông môn.Đường An tức giận nện quyền vào mặt đất, hữu tâm vô lực nói.

"Chết tiệt! Ta định hi sinh để yêu thú đuổi theo, đổi lấy mạng sống hai người, nhưng ta quá vô dụng!""Đường ca ngươi đừng tự trách mình!" Tô Xuyên bị làm cho cảm động nói ra..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.