Chỉ Là Đã Nghiêm Túc Với Em

Chương 14




Edit: Hạnh – Beta: Choco, Miko, Hạnh

Uông Tư Vũ đuổi theo Ôn Giản, anh ta chào hỏi Hứa Nhiễm, còn hỏi cô nàng đi trước được không?

Cô nàng nhìn Ôn Giản.

Thấy Uông Tư Vũ, Ôn Giản hơi bất an, cô khẽ gật đầu, bảo Hứa Nhiễm về trước.

Anh ta đi cùng cô, thấy Hứa Nhiễm đi xa mới hỏi: “Vừa nãy anh chàng kia nói gì với em thế?”

Ôn Giản kể lại cho anh ta nghe, lo lắng hỏi: “Người đó có vấn đề gì sao ạ?”

Uông Tư Vũ mỉm cười, trấn an cô: “Cũng không phải, anh chỉ cảnh giác thôi.

Ôn Giản gật đầu.

Giang Thừa đứng ngoài cửa lớp cách đó không xa, thấy Uông Tư Vũ, cậu nhíu mày nhìn Ôn Giản.

Cô chào anh ta, cũng không tỏ vẻ bất an nữa.

Lâm Bằng Bằng ngạc nhiên nhìn hai người họ, “Giản Giản?”

Cô nàng lại nhìn Uông Tư Vũ, do dự hỏi: “Uông Tư Vũ?”

Uông Tư Vũ nhìn Lâm Bằng Bằng, cau mày: “Em là?”

Lâm Bằng Bằng bám vai Ôn Giản: “Em là chị họ của Giản Giản, hồi bé hai bọn em cũng hay chơi với nhau.

Em biết anh, anh chính là tên … cậu nhóc người hay đi theo ba Giản Giản.

Cô nàng còn định gọi Uông Tư Vũ là ‘tên côn đồ’ nhưng lại thôi, xấu hổ cười trừ. Ngôn Tình Hài

Uông Tư Vũ mỉm cười: “Anh mới quen Giản Giản, không biết ba mẹ em ấy là ai.

Lâm Bằng Bằng: “Ba em ấy là Lâm Cảnh Dư, anh nhớ không?”

Ôn Giản gạt tay Lâm Bằng Bằng ra.

“Em không có ba, chị đừng nhắc tới ông ấy nữa.

Ôn Giản nghiêm túc nói, Lâm Bằng Bằng chưa thấy dáng vẻ này của cô bao giờ, cả người cứng đờ nhìn Ôn Giản.

Uông Tư Vũ nhìn cô, ánh mắt như đang nghĩ chuyện gì đó.

Ôn Giản mím môi nhìn Uông Tư Vũ: “Em về lớp đây, cảm ơn anh nhiều.

Uông Tư Vũ gật đầu, thấy cô đi xa mới nhìn Lâm Bằng Bằng vẫn đang xấu hổ, mỉm cười bảo: “Tên này nghe rất quen, nhưng anh không nhớ lắm.

Cô nàng gượng cười: “Không nhớ cũng là chuyện bình thường thôi ạ.

Lâm Bằng Bằng nhớ trước kia khi Lâm Cảnh Dư về sẽ dẫn theo một chàng trai khác, người đó như cái đuôi nhỏ, đuổi cũng không đi, cũng không chịu vào nhà, chỉ ngồi ở cửa nhà Ôn Giản, rung chân trêu cô.

Lâm Bằng Bằng không biết chàng trai đó là ai, cũng không nhớ rõ lắm.

Sau đó cô nàng theo ba mẹ chuyển vào nội thành, hồi đó nhà Lâm Bằng Bằng vẫn nghèo, sống ở khu phố cũ, Uông Tư Vũ rất nổi tiếng, ai ai cũng biết, anh ta không thích học hành, 11 – 12 tuổi bỏ học đi theo đám côn đồ lưu manh, bảo là muốn trở thành xã hội đen, ba anh ta rất tức giận, cầm gậy đuổi đánh từ đầu ngõ đến cuối ngõ.

Sau khi tới đây, cô nàng nghe hàng xóm kể thế, lúc ấy Uông Tư Vũ ‘cải tà quy chính’, tựa như hai người khác nhau, không dính dáng gì tới bọn xã hội đen nữa, đi học lại, sau này còn thi đỗ trường cảnh sát làm mọi người ngạc nhiên không thôi.

Thế nên Uông Tư Vũ lại càng nổi tiếng hơn, gia đình nào có con chểnh mảng phản nghịch thì sẽ lấy anh ta ra làm tấm gương để giáo dục con mình, đến cả trường cấp 2 còn lấy Uông Tư Vũ làm ví dụ điển hình, khuyên bảo học sinh trường mình kiên trì, không được từ bỏ việc học.

Ba Lâm Bằng Bằng cũng thế, bảo: “Con nhìn tên côn đồ hồi xưa đi theo ba Giản Giản đi, năm đó bị cười ta chê cười bao nhiêu, hai ba ngày lại bị ba nó đánh, bỏ học mấy năm rồi lại đi học, người ta còn thi đỗ trường Chuyên Tùng Thành đấy, còn đỗ trường đại học top đầu nữa chứ, chẳng lẽ con lại thua nó hả?”

Thế nên Lâm Bằng Bằng rất nhớ Uông Tư Vũ, cô nàng từng gặp anh ta mấy lần, liếc mắt một cái là nhận ra, nhưng Uông Tư Vũ lại không nhớ.

Hai người tạm biệt nhau, Lâm Bằng Bằng về lớp, cô nàng nhìn Ôn Giản, thấy sắc mặt cô không tốt lắm, cô nàng thầm nghĩ chắc vì lời mình nói vừa nãy, từ nhỏ ba Giản Giản không quan tâm hai mẹ con, cũng không biết đi đâu, có lẽ Giản Giản hận ba nó, không cho người khác nhắc tới cũng là chuyện bình thường.

Lâm Bằng Bằng lo lắng, do dự mãi mới tới xin lỗi Ôn Giản.

Cô không cười như mọi khi, cũng không để ý Lâm Bằng Bằng.

Lâm Bằng Bằng thấp thỏm về chỗ, một lát sau Ôn Giản đưa một tờ giấy cho cô nàng.

Cô nàng mở ra, Ôn Giản viết: “Chị đừng nhắc tới ông ta nữa, em không có ba.

Lâm Bằng Bằng nhìn Ôn Giản, cô đang làm bài tập, gương mặt không vui vẻ, cô im lặng nhưng lại không giống như ngày thường.

Cô nàng viết: “Được, chị xin lỗi.

Ôn Giản đọc xong rồi xé tờ giấy đó đi.

Cô sợ Lâm Bằng Bằng mồm miệng bộp chộp.

Hà Thiệu thấy Ôn Giản im lặng không nói gì, cậu ta tưởng lúc đi đặt bánh cô bị làm sao, kéo ghế cô, hỏi: “Cậu sao thế?”

Ôn Giản lắc đầu, đưa bill lấy bánh cho cậu ta, viết lên mặt sau: “9.

Hà Thiệu hiểu ngay, 9 giờ đi lấy bánh.

Giang Thừa ngồi cạnh ngẩng đầu nhìn cô, cậu không nói gì, lại nhớ lúc Ôn Giản nói chuyện với Uông Tư Vũ, rõ ràng cô đang lo lắng.

Vì chuyện Ôn Giản bị theo dõi nên cảnh sát đang điều người bảo vệ cô, nhưng chuyện này được thực hiện trong âm thầm, Uông Tư Vũ sẽ không tự nhiên xuất hiện.

Hứa Nhiễm nhớ chàng trai tuấn tú cao ráo vừa nãy, cô nàng lại gần Ôn Giản, tò mò hỏi: “Người vừa nãy là ai thế?”

Đợt trước Uông Tư Vũ không đến lớp tìm Ôn Giản mà tới tìm cô giáo chủ nhiệm của cô luôn, vậy nên không nhiều bạn biết anh ta.

Ôn Giản không biết tình huống của vụ án này, cô không dám nói nhiều, chỉ bảo: “Chỉ là bạn thôi.

” Cô không nói nữa, cúi đầu học tiếp.

Tới 9 giờ, tiệm bánh gọi cho Hà Thiệu, Giang Thừa không ở trong lớp, cậu đang ở trong văn phòng giáo viên.

Trước lúc ra ngoài, Hà Thiệu gọi các bạn khác, cả trai lẫn gái có mười mấy người, bọn họ không nói gì, im lặng nhìn nhau, người khác hiểu ý thì đi ngay.

Hà Thiệu vỗ vai Ôn Giản và Hứa Nhiễm.

Hứa Nhiễm nhìn Ôn Giản, cô khẽ lắc đầu, lúc trước khi vào học cô nói mình không đi rồi.

Hứa Nhiễm không thân với bạn khác, thấy cô không đi nên cô nàng cũng không đi.

Hà Thiệu còn định nhờ cô nàng thuyết phục Ôn Giản, nên khăng khăng bảo cô nàng tới góp vui.

Đến 9 rưỡi, Hà Thiệu tới văn phòng, bảo kí túc xá nam có chuyện nhờ Giang Thừa tới giúp.

Giang Thừa thấy cậu ta sốt ruột, liền nghĩ chắc có chuyện gì đó nên đi theo, không ngờ vừa mới mở cửa ra thì thấy có pháo giấy rơi xuống, đèn trong phòng sáng trưng, các bạn cùng bảo: “Sinh nhật vui vẻ nha.

Giang Thừa cau mày nhìn bọn họ.

Ở giữa phòng có chiếc bánh kem hai tầng, còn có cả nước trái cây, mười mấy người ngồi quanh bàn nhưng không thấy Ôn Giản đâu.

Cậu nhìn nhà vệ sinh nhưng không có ai.

Hà Thiệu cười, đẩy cậu vào phòng: “Thừa ca, chúc anh sinh nhật vui vẻ nha, phòng này không to nên bọn em không làm linh đình, anh đừng chê nhé.

Giang Thừa đứng ở giữa, tiếng hát ‘Chúc mừng sinh nhật’ vang lên không ngớt.

Giang Thừa nhìn đồng hồ, năm phút nữa là tan học.

“Cảm ơn mọi người nhé.

” Giang Thừa nghiêng đầu cười, cậu chắp tay lại, khách khí nói: “Tâm ý của mọi người tôi xin nhận, người nhà cũng tổ chức sinh nhật, bảo tôi về sớm, sợ là không ở đây với các cậu được, mọi người cứ chơi đi nhé, hôm nào tôi mời các cậu ăn cơm.

Cả đám thất vọng, chỉ “Ơ” một tiếng.

Hà Thiệu ảo não, cậu ta bảo Hứa Nhiễm, “Này, Thừa ca bảo anh ấy phải về, cậu đừng gọi Giản Giản nữa nhé.

~

- -----oOo------


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.