Chỉ Có Tôi Hiểu Được Nhu Tình Của Anh Ấy

Chương 14




Trong văn phòng —

Một đám người ngoại trừ mặt được rửa sạch, quần áo trên người đều rất bẩn thỉu, cũng không còn cách nào khác chỉ có thể chịu đựng đến chiều, bởi vì hôm nay Đường Vực tới, quan trọng là cùng các vị lãnh đạo bên phía quân đội triển khai cuộc họp.

Vương Quốc Dương cùng mấy vị lãnh đạo đi vào văn phòng, mọi người đều đứng lên lần lượt chào hỏi. Vương Quốc Dương vỗ vai Đường Hải Trình, nhân lúc anh ấy ngồi xuống, vừa cười vừa nhìn mấy người trong đoàn làm phim:

“Hôm nay cảm giác thế nào?”

Đường Vực mỉm cười:

“Rất kích thích.”

Vương Quốc Dương cười cười ngồi xuống:

“Hôm nay các vị chỉ trải nghiệm một phần rất nhỏ, trước đó có nói qua có thể sắp xếp cho các vị đến ở trong quân khu, tôi đã cho người sắp xếp. Trác Phong, chuẩn bị đến đâu rồi?”

Lục Trác Phong kéo cái ghế, ngồi xuống:

“Có thể vào ở bất cứ lúc nào.”

Chuyện này là do Đường Vực ra mặt giao thiệp, anh ta nghĩ tới chuyện vừa rồi Lục Trác Phong chở Minh Chúc vượt một hàng dài các chướng ngại vật thì có chút hối hận. Nếu thật sự sắp xếp tất cả mọi người vào ở trong quân khu, thì chẳng khác nào dâng Minh Chúc cho tình địch? Nhưng tất cả đã được thu xếp xong, anh cũng không tiện thay đổi ý kiến, chỉ có thể nói:

“Trong quân khu đều là đàn ông con trai, nếu phụ nữ cảm thấy không tiện thì cũng có thể về nhà mỗi ngày.”

Minh Chúc nhìn về phía Đường Vực, nhàn nhạt lên tiếng:

“Đường tổng, nam nữ bình đẳng chứ.”

Đường Vực: …..

Đường Hinh cũng nói: “

Đúng vậy, không được xem thường phụ nữ chúng tôi, vừa rồi không ai vượt qua được Minh Chúc bay vọt qua chướng ngại vật cao nhất đâu.”

Lục Trác Phong liếc nhìn Đường Vực, lãnh đạm nói:

“Chuyện anh lo lắng sẽ không xảy ra đâu.” Anh sẽ không đời nào để Minh Chúc chịu thiệt thòi trên chính địa bàn của mình, Đường Vực đương nhiên là lo lắng dư thừa.

Đường Vực nhíu mày:

“Chẳng lẽ cậu biết tôi đang lo lắng cái gì?”

Lục Trác Phong nhìn thẳng anh, cười như không cười:

“Cũng đại khái đi.”

Do đang có cấp trên ở đây, hai người cũng không nói huỵch toẹt tất cả, lại biết rõ lòng dạ của nhau. Đường Vực thích Minh Chúc, sợ Minh Chúc đến quân khu cùng Lục Trác Phong sớm chiều ở chung, nảy sinh tình cảm, Lục Trác Phong làm sao không hiểu cho được?

Vương Quốc Dương nhìn về phía Đường Vực, cười nói:

“Có có nơi nào an toàn hơn quân khu sao? Nơi này mọi người đều là quân nhân Trung Hoa, sứ mệnh bảo vệ quốc gia, làm sao có thể bắt nạt mấy cô gái?”

Đường Vực ho khan, vội nói:

“Ý tôi không phải như vậy.”

Tất cả mọi người đã không có ý kiến, chuyện này cứ như vậy mà tiến hành, Khương đạo lại cùng mấy người lãnh đạo bên quân đội đã thống nhất được một số vấn đề. Họ xác định đem nhiệm vụ chống khủng bố cứu viện ở nước ngoài bốn năm trước Đường Hải Trình chỉ huy cải biên vào phim ảnh, tham gia hành động cùng Đường Hải Trình lần đó còn có Lục Trác Phong cũng phải phối hợp phỏng vấn cùng với chỉ đạo quân sự.

Đường Hải Trình biểu hiện không thành vấn đề, dù sao muốn làm bộ phim này chính là Đài truyền hình điện ảnh Tập Duệ, Đường Vực ra hạng mục, lại có sự ủng hộ của cấp trên, ông có lý lại không không tham dự. Vương Quốc Dương thấy Lục Trác Phong ngồi im không lên tiếng, nhìn về phía anh:

“Thế nào? Lại không vui sao?”

Minh Chúc là đang cúi đầu ghi bút ký, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Lục Trác Phong, ánh mắt hai người chạm nhau, anh cúi đầu cười cười:

“Không dám.”

Vương Quốc Dương hài lòng cười cười, lại dặn dò thêm vài câu rồi để mọi người giải tán.

Minh Chúc ngơ ngác nhìn theo Lục Trác Phong, cho đến khi Đường Hinh gọi mình, cô mới phục hồi tinh thần trở lại, cúi đầu thu dọn đồ đạc.

Đường Hinh nhìn vẻ mặt cô hốt hoảng, cúi đầu hỏi:

“Sao vậy?”

Minh Chúc đem đồ đạc thu dọn vào trong túi, lắc đầu:

“Không có gì.”

Chỉ là có suy đoán một số chuyện, cũng không biết có đúng hay không.

Tại phòng họp trên lầu hai, đã đến giờ cơm trưa, mọi người cùng nhau đi đến nhà ăn, Lục Trác Phong cùng Đường Hải Trình đi ở phía sau, hai người cũng đã bẵng đi một khoảng thời gian không gặp, lúc này cũng không việc gì vội, đứng ở hành lang ôn lại chuyện cũ.

Đường Hải Trình đốt điếu thuốc nhìn về phía dưới lầu, ánh mắt mắt rơi vào trên người Minh Chúc, hỏi Lục Trác Phong:

“Cô gái tên là Minh Chúc kia, tôi nhớ trước kia Từ Duệ có thích một cô gái cũng có tên gọi này, là cùng một người sao?”

Trước đó lúc Đường Vực giới thiệu, anh lập tức nhớ được tên gọi này, trước kia Từ Duệ còn ở trong đội của anh cũng từng nói qua cái tên này, tên gọi này cũng thật đặc biệt, anh lập tức nhớ kĩ.

Chỉ là không quá chắc chắc có phải là cùng một người hay không.

Lục Trác Phong cũng đốt điếu thuốc, châm lửa rít một hơi:

“Vâng, là cùng một người.”

Đường Hải Trình nhíu mày:

“Kì lạ, tôi nhớ rõ rãng là chưa từng gặp qua cô gái kia nha, ảnh chụp cũng chưa từng nhìn thấy, thế mà luôn cảm thấy có chút quen mắt.”

Lục Trác Phong dừng hút thuốc, nhìn xuống dưới lầu, Đường Vực đi phía ngoài bên cạnh Minh Chúc, hai người đang cúi đầu nói chuyện gì đó, cô gái kia nghiêng đầu cười cười với anh ta. Anh không mở mắt, lại rầu rĩ rít một ngụm khói, có chút hững hờ nói:

“Có lẽ chú đã nhìn thấy hình ở đâu đó?”

Tháng 5 năm 2013, trước khi xuất phát đi làm nhiệm vụ ở nước ngoài, Lục Trác Phong đã thu dọn xong trang thiết bị cùng hành lý, ngồi ở bậc cửa lấy điện thoại di động ra ấn mở album ảnh. Điện thoại di động của anh hình chụp không nhiều, chỉ khoảng bốn, năm tấm, trong đó hết bốn tấm là ảnh mặc định của hệ thống, còn lại tấm hình duy nhất kia, chính là hình chụp Minh Chúc.

Hình chụp là do anh chụp lén mới có được.

Cô gái nhỏ trong hình đang cúi đầu cắt bò bít tết, áo lông trắng, tóc đen mượt phủ bên ngoài áo khoác, bộ dáng mềm mại như nước, chỉ nhìn thôi đã cảm thấy động tâm, khó nhịn được phải suy nghĩ sâu xa.

Lần đó có thể xem như là lần đầu tiên cũng là duy nhất hai người đường đường chính chính hẹn hò.

Anh được nghỉ phép, còn cố ý mặc đẹp một chút, đợi đón cô ở cổng trường học, lại còn đặc biệt gọi điện thoại dặn dò cô:

“Hôm nay trời lạnh lắm, đừng mặc đồ lộ chân.” Anh lo cô gái nhỏ thích cái đẹp, thời trang phang thời tiết mặc sườn xám ra đường.

Minh Chúc: ……

Cô vốn không có ý định mặc sườn xám, đầu tháng tư ở thành Bắc nhiệt độ bên ngoài còn thấp, cô cũng biết lạnh đó chứ.

“Em biết rồi…”

Minh Chúc vội vội vàng vàng thay quần áo, chạy đến cổng tây của trường, Lục Trác Phong đã đợi được hai mươi phút, cô đỏ mặt nói xin lỗi:

“Em đến muộn….”

Lục Trác Phong xoa xoa đầu cô, cười thành tiếng mang vẻ yêu chiều:

“Không sao, muốn ăn cái gì?”

“Ăn bò bít tết được không? Đã lâu lắm rồi em không ăn.”

“Được.”

Nhà hàng cũng do Minh Chúc chọn, ở gần trường học của cô, trang trí cũng không tệ, giá cả phải chăng, một phần bò bít tết không đến một trăm tệ, cô sợ Lục Trác Phong ăn không đủ no, còn cố tình gọi thêm một phần mỳ ý. Mỳ ý gọi sau nên lên chậm, Lục Trác Phong đã ăn xong phần bò bít tết còn chưa thấy đâu, Minh Chúc vẫn đang cẩn thận cắt bò bít tết thành từng khối nhỏ, nhìn cô có vẻ rất hưởng thụ quá trình kia, khoé môi cong lên cười, anh chăm chú nhìn cô một lúc lâu, rồi lại lấy điện thoại di động từ trong túi ra.

Minh Chúc cắt xong phần bò, ngẩng đầu vừa đúng lúc nhìn thấy anh bỏ điện thoại di động xuống, sờ sờ mặt, giọng không chắc chắn hỏi:

“Anh vừa chụp lén em có đúng không?”

Lục Trác Phong nhét điện thoại vào túi, dựa lưng lên ghế, cười nhẹ lấy lòng cô:

“Không có.”

Nói dối không chớp mắt.

Minh Chúc nghĩ nghĩ, lại quyết định tin lời anh nói.

Sau khi ăn cơm xong, hai người lại đi xem phim.

Là một bộ phim nghệ thuật, cũng do Minh Chúc chọn, thật ra cô cũng không thích coi loại phim này, nhưng trong lòng cô mặc định hôm nay là ngày hai người hẹn hò, hẹn hò thì phải xem phim nghệ thuật hoặc phim tình cảm mới đúng.

Trong rạp phim ánh sáng lờ mờ, cô cúi đầu nhìn bàn tay anh đang thoải mái để trên đầu gối một lúc lâu, nhìn rất nhiều lần, cho đến khi phim chỉ còn có mười phút cuối rút cục cũng có được can đảm, cẩn thận từng li từng tí đan tay mình vào tay anh.

Lục Trác Phong sửng sốt trong giây lát, lật tay lại, đem bàn tay mềm mại của cô nắm chặt trong tay mình.

Minh Chúc ngẩng đầu nhìn anh, mặt đỏ như gấc, Lục Trác Phong mở to mắt nhìn xem cô, đáy mắt ẩn chứa ý cười đến là vui vẻ, cô ngượng ngùng cúi đầu.

Ngón tay cái của người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, mang theo một chút ngứa ngáy, ngứa vào tận trong lòng cô.

Cho đến khi ra khỏi rạp chiếu phim, hai bàn tay vẫn còn nắm chặt lấy nhau.

—-

Tấm hình kia anh vẫn luôn lưu lại trong điện thoại di động, có cơ hội liền đem ra xem.

Trước khi lên máy bay trực thăng đi làm nhiệm vụ.

Lần đó lúc Đường Hải Trình đến thu điện thoại di động, anh không quá chú ý đến xung quanh, cho đến khi giọng nói của Đường Hải Trình vang trên đỉnh đầu bất ngờ buông câu hỏi:

“Cô gái này là ai vậy?”

Lục Trác Phong lập tức buông điện thoại xuống, mặt không đổi sắc nói dối:

“Không biết, tải trên mạng xuống thôi.”

Đường Hải Trình nhìn anh với vẻ không dám tin, đầu mày nhíu lại, sau đó vồ vồ vai anh nói:

“Kiềm chế một chút, bớt xài điện thoại, cũng bớt lên web đi, cẩn thận điện thoại bị dính virus.” Nói xong thì lấy điện thoại đem đi.

Lục Trác Phong lơ ngơ không hiểu kịp, một lát sau mới có phản ứng ….

Đội trưởng sẽ không nghĩ là anh nhìn ảnh chụp làm chuyện gì khác đó chứ?

———-

Đường Hải Trình còn nghĩ nghĩ, vẫn không nhớ ra được đã gặp qua ở đâu, anh ta cũng không để tâm nhiều, cười thành tiếng:

“Chắc vậy, có khả năng gặp ở đâu đó từ thằng nhóc Đường Vực kia cũng nên.”

Lục Trác Phong sặc khói thuốc, quay đầu lại nhìn anh, giọng nói có vẻ không thể tin:

“Đường Vực cũng chụp lén người khác sao?”

Đường Hải Trình vẩy vẩy tay:

“Không có đâu, ý tôi là ảnh chụp nhóm hay gì đó.”

Lục Trác Phong bóp điếu thuốc lá, cũng không hỏi lại:

“Đi ăn cơm thôi, đợi lát nữa chắc nhà ăn cũng hết cơm mất.”

Lúc bọn họ đến được nhà ăn, thì đoàn làm phim vừa ăn xong.

Mọi người ai ai cũng bẩn thỉu, buổi chiều cũng không có việc gì quan trọng, đang chuẩn bị về sớm một bữa, Khương đạo nhìn về phía Đường Vực:

“Đường tổng, lát nữa tôi có việc bận, xe của cậu thuận đường có thể chở các cô ấy về được không?”

Đường Vực cười:

“Không thành vấn đề.”

Khương đạo lái một chiếc xe đi về trước.

Minh Chúc và Đường Hinh ban đầu muốn chen lên xe của Đỗ Hồng, bỗng nhiên Đường Vực gọi giật cô lại:

“Minh Chúc, Đường Hinh, hai người lên xe của tôi đi, bên kia không nhiều chỗ ngồi như vậy đâu.”

Đường Hinh nhìn bên kia cũng đã chật, nên cùng Minh Chúc đi qua xe của Đường Vực.

Hai người ngồi vào ghế sau, còn có một biên kịch nam cũng không chen được bên kia đành phải qua đây, ngồi vào ghế phụ lái, Đường Hải Trình thì ở lại quân khu vì còn công việc.

Xe chạy vào nội thành, Đường Vực đưa mắt xem kính chiếu hậu nhìn Minh Chúc, một tay vịn vô lăng, hờ hững hỏi:

“Minh Chúc, trước đây em có quen biết Lục đội sao?”

Minh Chúc nhìn ra ngoài cửa sổ:

“Vâng.”

Đường Vực mím chặt môi, đừng nói cái gì mà tình cảm bạn bè trai gái, kịch bản máu chó tình cũ không rủ cũng tới cũng có thể xảy ra.

——

Sang ngày hôm sau Khương đạo vẫn còn bận việc, đăng thông báo trên WeChat mọi người tự sắp xếp thời gian hoàn thành công việc tại nhà, đồng thời thu dọn hành lý, chuẩn bị hai ngày nữa đến quân khu ở lại.

Đường Hinh ở nhà một mình buồn chán, lại chạy đến nhà Minh Chúc.

Hai người ngồi đối diện nhau cắm trại trong thư phòng viết kịch bản, Đường Hinh viết được một nửa thì bắt đầu xao nhãng, nằm bò ra bàn nói chuyện tào lao cùng Minh Chúc:

“Đường tổng có hẹn cậu đi ăn cơm đúng không?”

Minh Chúc cắm mặt vào máy tính, không ngẩng mặt lên:

“Ừ.”

Hôm qua Đường Vực quả thực có gọi điện thoại cho cô, hỏi cô có muốn cùng đi ăn cơm hay không, cô cũng khá bất ngờ không biết Đường Hinh làm cách nào mà biết được.

Đường Hinh chỉ là thuận miệng hỏi, không ngờ là thật, lập tức ngồi thẳng dậy:

“Vậy sao cậu không đi?”

“Không muốn đi.”

Đường Hinh nhìn lướt qua góc hẻo lánh trong thư phòng, bộ đồ cưới hồi môn kia còn treo ở chỗ cũ, cô nghĩ nghĩ, hỏi Minh Chúc:

….”Tớ nói là nếu như, cậu cùng Lục Trác Phong không có kết quả, vậy bộ đồ cưới phải làm sao bây giờ?”

Hiển nhiên, đây là vì Lục Trác Phong mà thêu.

Nếu như hai người thật sự không có kết quả, dựa theo tính tình Minh Chúc chắc chắn sẽ không níu kéo.

Minh Chúc ngẩng đầu nhìn cô, cùng lúc nhìn về phía bộ cưới hồi môn xấu thậm tệ kia.

Cô nhìn thật lâu, một cái chớp mắt cũng không có, có cảm giác giống như đang luyến tiếc, lại càng giống như là vì bộ đồ cưới này mà suy nghĩ một đáp án, hiển nhiên đáp án này rất khó để chấp nhận.

Hồi lâu sau, cô mới dời tầm mắt, cúi đầu xuống: “

Đăng lên Taobao, bán đi vậy.”

- Hết Chương 14-

Bội Bội: Hí hí sắp tới chương first kiss rồi, chương đó mình sẽ đặt pass nhé, sẽ có gợi ý nên các bạn đừng lo.

Với lại mình cũng đã vào mùa học mới nên có thể không có truyện nhanh như vầy nữa, tốc độ cũng sẽ vô định hơn, nhưng mình sẽ cố gắng Likes và comments của các bạn là động lực rất lớn đối với mình. Cám ơn các bạn đã ủng hộ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.