Bình Thiên Hạ

Chương 8




Tại thời điểm này Vương Ngọc Lãng được coi như một tài tử, thơ ca được lưu truyền rất rộng rãi. hắnvới vài vị tiên sinh ở thư viện đều là bạn tri kỉ, đến đây xem tình hình bạn bè ra sao, không ngờ lại được gặp lại Uất Trì Phi Yến.

Nếu là trước đây khi nhìn thấy nàng, chỉ sợ là hắn vui vô cùng, nhưng khi nàng đang ở trước mắt, trong lòng hắn đau khổ lại càng đau khổ hơn.

Cha hắn một lòng chỉ nghĩ đến vinh hoa phú quý phía trước, muốn loại bỏ hết quá khứ, bắt hắn giải trừ hôn ước với Phi Yến. Tính hắn hiền hòa, tuân thủ đạo làm con, với lời của phụ thân không thể cãi lại. Lần cuối cùng gặp Uất Trì tiểu thư ở nơi lễ tang cha nàng, ngoài những lão bộc, chỉ có thân hình nhỏ bé của nàng, khuôn mặt kia vẫn trong trắng tinh khiết, nhưng lại vướng nét đông giá của mùa đông, hình ảnh từ quá khứ luôn lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn.

hiện tại đột nhiên gặp lại nhau, đầu tiên là ngạc nhiên, môi run run, khuôn mặt trắng nõn của Vương Ngọc Lãng liền trắng bệch.

Trong lòng Phi Yến biết, vị Vương công tử này cũng mình bây giờ chẳng còn liên quan tới nhau, huống chi lúc trước ở phủ Kiêu vương cũng nắm rõ tình hình, Vương công tử sau này sẽ lấy công chúa Nhạc Bình tương lai thành Phò mã, đã cao quý nay lại thêm cao quý rồi. Lập tực khẽ gật đầu làm lễ, xem như chào hỏi, rồi kéo tay đệ đệ vào thư viện. Vương Ngọc Lãng kia hình như muốn nói chuyện với nàng, vẫn như cũ đứng chắn nàng, muốn nói lại thôi, cuối cùng cố gắng mãi mới nói được một câu: “ Uất Trì tiểu thư……… đã lâu không gặp, nàng có khỏe không?”

Uất Trì Kính Hiền cũng nhận ra hắn, lạnh lùng nói : “ Tỷ tỷ ta cách xa một người gọi là tiểu nhân hay đinịnh nọt, tự nhiên sống vui vẻ thư thái hẳn ra, không cần công tử Vương Ngọc Lãng cao quý lo lắng”.

Phi Yến thấy vì Vương Ngọc Lãng mà đệ đệ nhà mình nói năng không suy nghĩ, có chút luống cuống, liền kéo tay áo của Hiền nhi nói : “ không được vô lễ”. Sau đó kéo hắn đi. Nàng đi vội vàng, không biết đằng sau lưng là vị công tử nho nhã đang đứng si ngốc nhìn bóng dáng xinh đẹp của nàng.

Đưa đệ đệ cho tiên sinh, lại dặn đệ đệ học hành ngoan ngoãn chăm chỉ, Phi Yến liền từ trong học viện đi ra. không nghĩ tới khi ra đến cửa, vẫn thấy Vương Ngọc Lãng đứng đó, nàng cúi đầu đi qua hắn.

Cũng không nghĩ tên Vương Ngọc Lãng này lấy hết dũng khí ở đâu ra, thừa dịp bốn bề im lặng, liền giữ lấy tay nàng, kéo nàng tới một ngõ nhỏ, rồi vội vàng buông tay: “ Tiểu sinh đường đột, mong tiểu thư thứ lỗi…….”

Nếu đổi là một nam nhân vô lễ, Phi Yến sớm đã giơ tay lên cho một cái tát, rồi sau đó đi nhanh đến chỗ đông người. Nhưng nàng hiểu tính tình của vị Vương công tử này, đó là một thanh niên không có ác ý, ở ngoài như vậy thôi chứ trong lòng lại đang rất sợ. Lúc hắn chân tay luống cuống cùng đôi mắt ửng đỏ, không khác gì một con thỏ nhỏ bị bắt dưới tay thợ săn, nàng cũng không lớn tiếng trách mắng hắn, chỉ có thể hỏi: “ Vương công tử có việc gì quan trọng hơn muốn nói sao, vì sao tới nơi này?”

Vương Ngọc Lãng thấy Phi Yến không xấu hổ, vì thế mới cúi đầu nói : “ Năm đó từ biệt, ta không biết cha ta đem ta giam giữ khắp nơi trong nhà, không cho ta đến tìm nàng lần nào nữa……… Sau đó, ta vất vả tìm cách trốn ra khỏi nhà, đến được Uất Trì phủ, hạ nhân nói nàng đã rời đi…… Ta chỉ muốn nói, việc từ hôn là do ý của cha ta, trong lòng tiểu sinh……… Uất Trì tiểu thư là người duy nhất tiểu sinh muốn cưới làm vợ…..”

Ban đầu Phi Yến nghe Vương công tử nói chỉ muốn xin lỗi, kiếp này chúng ta không có duyên rồi…… Lựa tình huống mà nói, đều chuyển bị đôi ba lời nói, làm cho vị công tử tính tình hiền hòa này đã đau lòng, nhưng lại không ngờ, vị công tử này lại nói chuyện khó khăn nhất trong lòng, sự thật tàn khốc đilại với những gì nàng nghĩ khiếng nàng trở tay không kịp.

Uất Trì Phi Yến vội ngắt lời hắn, thấp giọng nói : “ Lúc đó ta và ngươi còn nhỏ, mọi chuyện đều dó cha mẹ sắp đặt, vận mệnh thay đổi, Vương thừa tướng làm như vậy là đúng với hoàn cảnh, thân là nữ nhân phải nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, cho tới bây giờ tiểu nữ chưa từng ghét công tử, nay cũng vì kế sinh tồn, mong công tử không phải lo lắng. Nghĩ đến Vương thừa tướng nhất định sẽ sắp xếp một mối duyên kiếp cho công tử, mong công tử hạnh phúc, đừng phụ lòng người đó…..”

Chưa nói tới mối nhân duyên mà phụ thân đang sắp xếp, khi nhắc tới, cũng khiến cho Vương Ngọc Lãng đỏ hoe mắt.

Cho dù là một thư sinh yếu ớt nhu nhược, khi Uất Trì Phi Yến nghe thấy tiếng động làm giật mình, chỉ hận mình không thể cắn lưỡi tự sát ngay lúc này, tay hắn đang nắm một chút gạch vụn trên vách tường, nhất thời có máu chảy ra, làm cho Phi Yến kinh ngạc.

Nàng cũng không biết vì cái gì mà vị Vương Ngọc Lãng này khác thường, làm Phò mã có cái gì không tốt chứ, vội vàng từ trong ngực lấy ra một chiếc khăn lau, lau máu trên tay Vương Ngọc Lãng, lại nói hai câu trấn an liền xoay người rời đi.

Vào gần xế chiều hôm qua, Long Trân sai nha hoàn đến báo với nàng, nói tên Đậu Dũng kia đi xa, mời nàng đến phủ nói chuyện phiếm cho đỡ buồn, bởi vì hôm nay đưa đệ đệ nhập học nên tiệm cháo nghỉ bán một ngày, nàng quay lại nhà, liền thay Uyên Ương làm chút đồ ăn cho bá thúc, rồi lên xe ngựa mà Long Trân đã chuẩn bị sẵn.

Long Trân ở một biệt viện trong kinh thành, không coi là nhà cao cửa rộng, nhưng cũng đủ tiện nghi của một phủ trạch, hình thức trang trí đều rất đẹp, trong sân của Long Trân còn có núi giả hoa cỏ trải dài, không quá diễm lệ mà cũng chẳng âm u lạnh lẽo quá.

Vào đến cửa thấy Long Trân, hai tỷ muội nói chuyện với nhau một lúc, Long Trân phát hiện trên chiếc váy bằng vải thô của nàng có một vệt máu, liền kêu “Á” một tiếng, kéo bàn tay Phi Yến xem có chỗ nào bị thương không.

Lúc này Phi Yến mới phát hiện ra lúc đưa khăn tay cho Vương Ngọc Lãng, dính một ít máu, liền cười nóilà lúc thái thịt dính một ít tiết heo.

Long Trân nghe Phi Yến tự mình cắt thịt, thở dài một tiếng: “ Hóa ra muội còn phải làm việc nặng như vậy, chẳng trách bàn tay thô ráp thành thế này đây? nói cho cùng, lúc trước tại vì Uất Trì tướng quân luyến tiếc muội lấy chồng quá sớm không cho muội đi, nếu lúc ấy liền gả luôn, gả cho nhà Vương gia kia mất hết thể diện, dù sao cũng không thể bỏ lại muội được để tránh gièm pha, nếu sinh được đứa con thì bây giờ không như vậy…….”

Phi Yến nghe xong cũng gật bừa, chỉ mỉm cười, cũng không trả lời, Long Trận tự trách mình tự nhiên nóichuyện làm Phi Yến đau lòng, vội vàng nói : “ Nhưng Vương gia kia đúng là gió chiều nào xoay chiều ấy, cũng rơi vào kết cục bi đát nào, Nhạc Bình công chúa kia chỉ mới thử hôn, cũng đủ để gia tộc họ Vương đó mất hết thể diện rồi……”

Nghe được lời ấy, Phi Yến không khỏi ngạc nhiên, tò mò hỏi: “ Thử hôn sao?” Long Trân phất tay, làm cho nha hoàn trong phòng lui ra dần, mới nói rõ ngọn nguồn.

Bởi vì nàng là tiểu thiếp thuộc hạ của Kiêu vương, ngày thường cũng có đi lại thủ phủ cùng hắn, đinhiều nên thu lại được nhiều chuyện bát quái, nàng rất hận nhà họ Vương này nhưng lại đặt biệt để tâm.

Cũng là do cha nàng cùng Vương thừa tướng cũng thân quen nhau, Vương thừa tướng khi làm quan, một mặt quên luôn mối quan hệ huynh đệ với cha nàng. Vào thời điểm nàng chết đi sống lại trong phủ tướng quân, nàng nhờ người đưa tin cho vị bạn cũ của cha này, kể ra số nàng cũng khổ, hi vọng hắntrước mặt Kiêu vương nói vài câu, cho nàng cùng Đậu Dũng về Giang Nam đoàn tụ với mẫu thân.

Nhưng vị bá thúc thừa tướng ngày xưa, chỉ đưa một lá thư, trên mặt viết một hàng chữ to: “ Chuyện trong nhà đang trong hoàn cảnh gian nan, lão già cổ hủ này lực bất tòng tâm”.

Trong lạnh ngoài nóng, đúng là một người có tâm độc địa.

Nghĩ vậy, Long Trân cười lạnh: “ Muội mội không biết chứ, Vương thừa tướng đúng là loại người thấy sang bắt quàng làm họ, vất vả để con trai mình có một cuộc hôn nhân cao quý, thế nhưng phải làm chồng của vị Nhạc Bình công chúa kia, nhưng tính của vị công chúa kia rất cổ quái, nghe nói sau khi nghe hoàng thượng nói chuyện cưới gả, lại năn nỉ hoàng hậu phái một vị cung nữ đến phủ thừa tướng, chỉ muốn tên Vương công tử kia tình một đêm với cung nữ đó, sau khi thử để biết ưu điểm khuyết điểm mới bằng lòng gả!”

Uất Trì Phi Yến mặt dù chưa cưới chồng, nhưng cũng biết đôi chút, thấy Long Trân nói đến việc đó mặt nàng phiếm hồng, nhỏ giọng nói : “ Tỷ tỷ nói chuyện cẩn thận! Làm sao mà có chuyện hoang đường thế được?”

Long Trân mở to mắt, cười rất sung sướng: “ Thế nào, vị công chúa đại Tề này có làm cho muội mở rộng tầm mắt không? Vị Vương thừa tướng kia kiến thức nông cạn, khi nhận được ý chỉ mà tay chân hoảng loạn, cũng không biết hắn ta khuyên con trai mình cách nào, vội vàng nhốt cung nữ kia cùng con mình vào một phòng, có thể là làm việc không chú đáo, hoặc tinh lực không có. Ngày thứ hai cung nữ kia vào cung, Nhạc Bình công chúa liền náo loạn la hét từ hôn!”

Việc này Phi Yến á khẩu không trả lời được, chỉ thầm nghĩ: Chẳng trách hôm nay trong ngõ hẻm, nhắc tới mối “ nhân duyên” này, vị Vương công tử kia vừa xấu hổ vừa giận dữ…….

Nhưng chuyện của hoàng gia, vì sao ngay cả tiểu thiếp của biệt viện đều nghe thấy được nhỉ?

Long Trân ăn một chút điểm tâm, nói tiếp: “ nói cho cùng, Vương Ngạn Đình mất hết thể diện trêntriều, nhưng có mấy ai làm quan ở triều đại trước mà vẫn đứng vững được như hắn đâu? Mọi người còn nhớ xưa kia hắn bám tiên đế ca ngợi bằng mọi từ, hiện tại cũng ca tụng công đức của tân đế, để làm được như Vương thừa tướng, không phải ai cũng làm được đâu!”

Lời này nói ra là sự thật, Phi Yến khẽ thở dài một cái, chỉ cảm thấy Vương Ngạn Đình có tài mà khôngcó đức, chỉ làm liên lụy đến con cháu đời sau thôi.

thật ra trong các gia tộc hoàng thật, nhiều chuyện trong bóng tối. Vương Ngọc Lãng tuy rằng hiền lành, không màng danh lợi, nhưng ngày ấy trong cung phái cung nữ tới để thử hôn, tuy rằng mẫu thân cùng phụ thân hắn hết lòng khuyên nhủ, khuyên hắn đi vào khuôn khổ, người có học đúng là không thể vấy bẩn.

hắn bị phụ thân ép cưới là một chuyện, giống như một con vật bình thường bị áp bức là một chuyện khác.

Vào đêm thử hôn đó, hắn cùng cung nữ kia bị giam ở trong phòng, như một Liễu Hạ Huệ, trong lòng không loạn, cung nữ kia cởi quần áo, cũng không liếc mắt lấy một cái, đợi cho cung nữ kia ngồi vào lòng thì quát lớn.

Vị cung nữ kia bụng đầy khí tức tích tụ, ngày hôm sau vào cung nói với công chúa, vị Phò mà này sợ là không được, là loại yếu sinh lý. Cái này Nhạc Bình mặc kệ, đáng tiếc công chúa quên phụ vương nàng không phải người bình thường, nàng cũng không phải là nữ tử bình thường. Hoàng đế đang nóng lòng, không để quan dân chê cười. Nếu vì việc hoang đường của con gái làm cho phủ thừa tướng hổ thẹn, chẳng phải để dân cười quan chê trách sao? Cố tình giận dỗi Thẩm hoàng hậu, nhưng vị hoàng hậu này luôn là người mạnh mẽ, cho dù hắn làm hoàng đế hay gì đi nữa, vẫn sợ vợ như cũ, chỉ có thể mắng con gái mình một lúc, chỉ nói hôn sự này đánh chết cũng không thay đổi. Vị đại công chúa này sau khi đôi co với phụ hoàng không được, làm náo loạn vài hoàng huynh ra mặt nói giúp, kết quả náo nhiệt mà ai cũng biết. Vị quý công tử này vô dụng không làm được gì.

Chỉ khổ cho Vương Ngọc Lãng đến yến hội đều không thể ngẩng cao đầu. Ngày hôm đó Kiêu vương cho phép binh bộ thị lanh Huỳnh Chấn Tử thành hôn. Thân là tướng được Kiêu Vương coi trọng, Huỳnh Chấn tự nhiên có tiền đồ rộng mở, Tân Quý có thai, làm sao thiếu hình ảnh là Vương thừa tướng?

Vì thế Vương Ngọc Lãng chỉ có thể theo cha mình đến chúc. Nhưng hắn vẫn thấy nhiều con mắt nhìn chằm chằm hắn, một đám rồi một đám đánh giá hắn, xì xào bàn tàn không dứt, trong đại sảnh chỉ có thể thở gấp.

Tìm một khoảng trống, lấy cớ thay quần áo, một người vụng trộm chạy đến hoa viên, hơi thở gấp gáp.

Đợi khi không có ai, hắn liền lấy khăn tay từ trong lồng ngực ra.

Khăn tay này đã được rửa, hắn nhìn vô số lần chiếc khăn tay này, Vương Ngọc Lãng là người đơn giản, trước kia được chỉ hôn với Uất Trì tiểu thư thì cả đời này hắn chỉ có một mình Uất Trì Phi Yến, tuy rằng hai người chỉ gặp nhau có một lần, nhưng nghe qua thấy vị tiểu thư này đối xử với gia nhân rất công bằng, cũng biết cô gái này đọc thi thư, không phải không có tài. Sau đó, vị thiếu niên mới lớn này toàn bộ đều để tâm trí vào vị kiều thê, tuy rằng không ở chung, nhưng trong tâm luôn khắc ghi hình dáng.

Nhớ lại ngày Uất Trì Phi Yến thấy mình bị thương, nàng mang vẻ mặt lo lắng, Vương Ngọc Lãng đưa khăn tay lên mũi, ghé môi mình gần sát khăn tay, vuốt đường may đẹp đẽ, si ngốc tưởng tượng nữ tử xinh đẹp như hoa, nhất thời rất muốn mình cùng với Uất Trì tiểu thư được sống cạnh bên nhau, nếu là một thanh niên bình thường, cãi lời cha mẹ, thừa dịp mà bỏ trốn, tìm một nơi không ai hay biết, sống trọn đời bên nhau……

Đột nhiên ở hành lang có một bóng dài cao lớn, một thanh âm lạnh lùng truyền đến: “ Khăn tay của Vương công tử đúng là đặc biệt, bổn vương có thể nhìn một chút không?”

Vương Ngọc Lãng nghe vậy giật mình, giương mắt lên nhìn, chỉ thấy một nam tử cao lớn tuấn tú, thân mặc một trường bào màu đen, đôi mắt thanh tú đang nhìn chằm chằm vào chiếc khăn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.