Bình Thiên Hạ

Chương 6




Tuy rằng lúc Uất Trì Phi Yến khí thế hùng hồn nói với chưởng quầy như vậy, nhưng bức tranh thêu tiêu thụ như thế nào thì nàng cũng không đảm bảo nó bán được. Về phần vẽ, chẳng qua lúc nàng ở Bạch Lộ Sơn gần với Tây Vực, khách Ba Tư hay đến đó nên thấy nhiều loại đa dạng, màu sắc dĩ nhiên cũng phong phú, liền lấy đó kết hợp làm bức tranh thêu thôi.

Quan trọng là đôi tay không như ý muốn, thông thương người ta hay thêu từng cụm nàng lại đi thêu từng đám to, chẳng qua lợi dụng sự do dự của chưởng quầy.

Nhưng không nghĩ đến, buổi chiều ngày thứ hai, đích thân chưởng quầy tự mình đến muốn mua lại bức còn lại, vẻ mặt thân thiện, ông mong muốn một tháng sau nàng lại làm một kiểu dáng mới. Uất Trì Phi Yến cảm thấy nghi ngờ sao nhanh hết như vậy được? Nàng không biết, hôm sau khi cùng Long Trân chia tay, Long Trân cố tình thổi phòng tài nghệ của nàng, chẳng màng đến đường thêu, chi tiết ra sao, chỉ thấy hình dáng, thấy nó thật mới mẻ, nói chưởng quầy đưa ba bức tranh đó lên, ngay buổi sáng lấy luôn, biết là tranh Phi Yến thêu, cũng chẳng hỏi giá, theo dáng thêu này rồi muốn luôn mười bộ. Chưởng quầy mặt mày mừng rỡ hớn hở, lập tức đưa bản vẽ chưa nhóm tú nương thêu dệt làm.

Đến buổi chiều, có một nam tử muốn mua ba bức tranh thêu, chưởng quầy mở to mắt, há hốc mồm nóiluôn 20 lượng, nam tử chẳng những không thèm nói, một lúc đưa luôn rồi rời khỏi.

Tính trước tính sau, chưởng quầy mừng rỡ cười híp mắt, chưa bao giờ thắng quả lớn như vậy.

Trong lòng Phi Yến tuy rằng khó hiểu, nhưng thấy chưởng quầy thu được lợi, nàng cũng chẳng từ chối, đem bức tranh còn lại bán cho chưởng quầy.

Với số tiền bức tranh đem lại, tính cả tiều Long Trân cho nàng có 20 lượng. Nàng cũng không đưa tiền đưa cho bá thúc, nếu không thì sẽ chẳng còn tiền mà dùng nữa. Trước mắt không thể rời kinh thành, thời gian gấp rút, chờ Kiêu vương kia không thìm được phản quân năm xưa, mới có thể thả lỏng nàng.

Bán tranh thêu không phải kế lâu dài, Uất Trì Phi Yến định làm một quán bán cháo ở góc đường, tuy rằng là một quán nhỏ, nhưng cũng đủ để cả gia đình không lo không nghĩ. Nhưng lão Chu bán cháo tháng trước bệnh nặng qua đời rồi. Bởi vì con gái ông cưới chồng, tiệm cháo này cũng chẳng có ai quản lý.

Vì thế Phi Yến cùng Uyên Ương đến gặp con gái Chu bá thương lượng giá, 12 lượng bạc lấy được tiệm cháo. Con rể của Chu bá là sai dịch phủ Doãn Lý trong kinh thành, bởi vì Phi Yến đưa giá không thấp, nên con gái lão Chu liền vui vẻ đồng ý, về sau nàng khai trương sẽ không có gì ngăn cản, nhưng thật ra quan phủ Đỗ Tuyệt lại suốt ngày quấy rầy.

Nhưng đã chuẩn bị mọi tình huống từ trước, có đánh chết bá thúc cũng không cho Phi Yến ra ngoài bán cháo. Tuy rằng gia tộc suy sụp nhưng khí chất vẫn còn. Của cải đã được tổ tông chở che bảo vệ, người buôn bán nhỏ bé không bao giờ chịu khuất phụ! không bao giờ!

Bá thúc nghe Phi Yến nói đã thu mua lại tiệm cháo, lúc ấy trong nhà còn có một vị khách, đó là lão thần của triều cũ, đại nhân bá thúc Lý Quỳnh. Vốn là thuộc hàng tứ phẩm của Đại Lương. Đáng tiếc vận mệnh thay đổi, chúc quan cũng thay đổi.

Phi Yến còn nhớ rõ con đường làm quan của bá thúc Lý Quỳnh như cũ vẫn rất vững vàng, ở triều làm quan, muốn xin hắn tìm cho nàng một thanh niên tài tuấn. Bá thúc cùng Lý đại nhân ở trong viện uống rượu, nghe bọn hắn nói chuyện mới hiểu, hóa ra Lý đại nhân đang làm hộ bộ, làm một chức quan nho nhỏ ở kinh thành Tây Môn…. Sớm đã không cần làm quan, mọi chuyện đều thanh nhàn nhưng thật ra đường làm quan rất vững vàng!

Bá thúc nghe cháu gái mình muốn mở tiệm cháo, tức giận đứng lên, đã quan lão già Hầu gia này lâu năm, Lý đại nhân vẫn tiếp tục uống rượu, trong miệng nhai vài củ lạc rang, mới chậm rãi nói : “ Chuyện này cũng quá bình thường, lão già cổ hủ nhà ngươi nên bớt lời đi, nhưng ta cùng bá thúc nhà con vừa mới nói chuyện, muốn thay cháu gái mình tìm một người chồng thích hợp, nay nếu muốn lấy việc buôn bán làm khởi điểm, nghe không hợp lý cho lắm……. Lại nhờ bá thúc con nhắc nhở con rồi………”

Bá thúc vừa nghe Lý đại nhân nói vậy, lại nóng vội: “ Con nghe thấy chưa! Đừng vì cái lợi nhỏ trước mắt mà không nghĩ đến mai sau! Nghe thúc bá đi, sáng mai đem tiệm cháo kia trả lại cho người ta, sáng nắng chiều mưa, có gì mà muốn làm mấy việc đấy chứ?”

Uất Trì Phi Yến nhìn thấy Kính Nhu, đang áy náy nhìn mình, cười lôi tay nàng lại, sau đó quay ra nói với hai vị trưởng bối: “ Bá thúc đau lòng cho Phi Yến, Phi Yến biết rất rõ, nhưng Phi Yến thực sự chưa nghĩ tới chuyện sẽ lập gia đình, cho dù gả nhưng trong lòng cũng không vui vẻ gì, chỉ cần sống cùng bá thúc với đệ muội là được rồi. Nay Kính Nhu tuổi cũng cập kê, nếu bá thúc nóng lòng, trước để Kính Nhu cưới chồng đi, hơn nữa không lâu nữa Hiền Nhi đi học rồi, cho dù tương lai không thể làm quan, nhưng cũng phỉa có tiền đồ rộng mở, sau này nếu cần tiền, chẳng phải có quán cháo này sao? Mọi việc con đã thu xếp ổn thỏa, bá thúc không cần quan tâm” nói xong liền đứng dậy ra ngoài.

Uất Trì Thụy không nói được lời nào, tính tình cháu gái mình cũng tốt hơn sau khi cha nàng qua đời, một khi hạ quyết tâm thì có trăm con trâu kéo cũng chẳng bao giờ quay đầu lại. Tính ông trước nay đều hiền lành, cũng phải phục cháu gái quật cường này, thật là rõ đau đầu.

Được cái Kính Hiền cùng Kính Nhu là hai huynh muội nhưng cũng rất thương tỷ tỷ của mình. Tình hình của để ăn của cả gia đình cũng chẳng còn nhiều, việc ăn uống cũng ngày càng xuống thấp, mấy ngày nay chưa nếm được mùi vị của thịt. Hai người tuy còn nhỏ nhưng thấy tỷ tỷ của mình làm việc, so với phụ thân còn tin tưởng hơn nhiều, tỷ tỷ mở tiệm cháo, ăn một bữa no xem chừng sẽ chẳng còn xa.

Sáng sớm ngày thứ hai, hai huynh muội dậy thật sớm, tiệm cháo rất gần nơi cổng thành, bọn họ giúp đỡ tỷ tỷ còn có Uyên Ương chống đỡ cùng. Dọn xong bàn ghế, một lúc sau thấy khói bếp bay lên, tiệm cháo xem như đã khai trương.

Đầu bếp là Uyên Ương, trước kia ở phủ tướng quân thì cũng là nha hoàn ở bếp núc ra hầu hạ tiểu thư, sau đi Bạch Lộ Sơn, tiểu thư ăn uống không tốt, không quen mùi vị trên núi, cũng là nàng tự mình nấu nướng, tay nghề không phải chê, tối hôm qua trộn gia vị, nấu một đêm, đúng là rất ngon miệng, cháo rất dễ ăn, có thể ăn được nhiều, huống chi hương vị cháo gà Uyên Ương làm thì cực chuẩn, sáng sớm mà bụng đói thì khó thể cưỡng lại.

Bởi vì cháo ngay bên trường học, nên rất nhiều tiếu niên học trò đến, hơn nữa còn có người già, buổi sáng khai trương, không ít người đến. Phi Yến một bên rửa bát đũa, mỉm cười nhìn hai đệ đệ cùng muội muội của mình kiểm kê tiền bạc.

Bá thúc vẫn đắm chìm trong mộng ngày Hầu phủ phồn hoa, nhưng hai đệ muội cũng dần tỉnh lại từ trong mộng, học được kế sinh nhai nuôi sống gia đình. Mà nàng cũng như thế, cũng muốn quên những ngày chém giết trước kia, dần dần học lại nếp sống sinh hoạt đời thường……….

Ba ngày trôi qua, Phi Yến không quên tính sổ sách, tiệmcháo thu lại được lợi lớn, nhưng tính toán tỉ mỉ cũng để cho cả nhà già trẻ sống qua ngày. Mặc dù bận rộn như vậy, người cũng đau lưng mỏi eo, hai huynh muội cũng kêu mệt, về đến nhà thì ngủ say như chết. Bá thúc vẫn cùng nàng giận dỗi, đã nhiều ngày chẳng thèm ngó nhìn cửa tiệm.

Đến hoàng hôn, tiệm cháo cũng dần ít người đi. Phi Yến dặn Uyên Ương chuẩn bị đóng cửa, sau đó lấy một ít thịt ba chỉ, mua một ít rượu ngon để cho bá thúc đại nhân hay hờn dỗi kia.

Sắp xếp xong xuôi, Phi Yến để hai đệ muội về nhà nghỉ ngơi trước, mà Uyên Ương lại cầm tiền để đimua thịt. Còn lại một mình nàng, bên cạnh cái giếng múc nước, rửa qua khuôn mặt đầy mồ hôi, dập tắt lò, là có thể về nhà rồi.

Vừa đúng lúc này, trong ánh chiều tà của mặt trời, mấy con ngựa to to từ đằng xa chạy tới, thấy tiếng vó ngựa lọt vào tai, cuối cùng chậm rãi đi tới. Phi Yết lau lau mặt đầy nước, ngẩng đầu lên thì bắt gặp một gương mặt anh tuấn đang ngồi trên lưng ngựa nhìn cửa tiệm cháo đơn sơ của mình. Sống lưng nam tử thẳng tắp cao lớn, một thân áo trắng bị ánh nắng chiều chiếu vào có một chút màu hồng. Khuôn mặt anh tuấn bị che lấp bởi ánh nắng, nhìn không rõ lắm.

Trong lòng Uất Trì Phi Yến biết hắn đang nhìn chằm chằm mình, cũng chưa từng nghĩ đích thân vị nhị hoàng tử cao quý này tự đến, không khỏi ngạc nhiên.

Kiêu vương đưa ngựa cho tên thị vệ, xoay người nhảy xuống, thị vệ lập tức đem ngựa vào một ngõ nhỏ.

Phi Yến chạy nhanh hướng Kiêu vương thi lễ, sau đó thấp giọng hỏi: “ Sắc trời dần tối, không biết Kiêu vương đến nơi tầm thường này của dân nữ làm gì?” Kiêu vương tự nhiên đi vào tiệm cháo, hơi thở hỗn loạn hướng tới nàng, xem ra vị Kiêu vương này vừa mới luyện binh trở về, lúc này thời tiết cũng coi như mát mẻ, vạt áo trước của hắn có một chút mồ hôi.

Hăn nghe Phi Yến hỏi chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt miêu mị nhìn chằm chằm Phi Yến lúc nàng khôngtrang điểm, khuôn mặt trắng hồn thuần khiết, ……

Mắt thấy miếng vải trắng buộc đơn giản trên tóc giai nhân, hắn nhìn đằng sau, thấy bồn rửa mặt Phi Yến vừa mới rửa, liền cứ thế rửa mặt.

Nghĩ thế liền làm luôn khiến người khác không nói được lời nào, Phi Yến chỉ thấy xấu hổ khi chuyện bé cứ phải xé ra to, nhưng lời nói không thốt ra được…… chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn.

Kiêu vương sau khi vui vẻ rửa xong khuôn mặt đầy mồ hôi, tự nhiên từ trong áo lấy khăn, lau cổ, lau mặt. Phi Yến ở một bên nhìn thấy, khăn trong tay hắn là chiếc khăn mình thêu.

Kiêu vương sau khi lau mặt sạch sẽ, liền đem khăn để một bên, ngồi xuống bàn, nhàn nhã nói : “ Cho ta một bát cháo”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.