Bình Thiên Hạ

Chương 40




Edit: tiểu Viên

Phi Yến lui về sạp một bước, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: "Phàn tướng quân, ngài đã hiểu lầm. Chung thân đại sự của Phi Yến sao có thể vì giận dỗi người khác mới đồng ý gả đi? Gả cho Kiêu Vương, ta cam tâm tình nguyện, nếu tướng quân đến chúc mừng, tấm lòng này ta nhận, tướng quân không nên ở lâu, mời rời khỏi phủ không tiễn."

Nghe đáp án lạnh như băng này, lòng Phàn Cảnh không rõ tư vị gì, còn nhớ hình ảnh lần cuối bọn họ ở chung với nhau, hai người ngồi ở đỉnh núi nghe gió thu rào rạc, khi đó, hình như hắn nghe thấy Phi Yến tưởng tưởng đủ loại cuộc sống sau khi chiến sự kết thúc, giải ngũ về quê, du sơn ngoạn thuỷ, nhưng lúc đó, tuy hắn ngoài miệng đồng ý, nhưng tâm tư thì phiêu đãng, hơi thất thần. Nay nhớ lại, thật khôngnhớ nổi khi đó Phi Yến dịu dàng dựa bên người mình đã nói những gì.

Lúc ấy, Bạch Lộ Sơn đang chiến sự căng thẳng, không những phải chống vây quét của quân Tề, còn phải chống tập kích của tộc du mục ở biên cương phía Bắc.

Bộ tộc Thông Cổ là bộ tộc lớn nhất ở bắc cương, chỉ có mượn lực lượng bọn họ mới có thể tháo gỡ nguy khốn khi đó. Mà lúc ấy tộc trưởng Thông Cổ đưa ra một điều kiện duy nhất, đó là muốn hắn phải lấy nữ nhi của lão làm thê.

Còn A Dữ Công Chúa thì len lén tìm hắn, nói thẳng rằng biết rõ mình đã có người trong lòng từ lâu, cũng không có ý tranh sủng với Uất Trì tiểu thư, nhưng Phụ Vương tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ giúp một người ngoại tộc không có quan hệ gì, chỉ cần hắn bằng lòng, nàng ta sẵn lòng cùng hắn làm phu thê danh nghĩa, làm một đôi phu thê hư danh, vừa gỡ xong khó khăn của Phàn Cảnh, sẽ liền tự nguyện nhường lại vị trí chính thê cho Uất Trì tỷ tỷ, nàng ta bằng lòng làm thị thiếp, dốc lòng hầu hạ hắn và Uất Trì tỷ tỷ.

Nếu như thường ngày, hắn sẽ từ chối không chút do dự, nhưng nay Bạch Lộ Sơn loạn trong giặc ngoài, nóng lòng mong một cơ hội để thay đổi tình hình. Mà Công chúa A Dữ nhỏ giọng dịu dàng làm tiêu tan nghi ngờ sau cùng của hắn, sau nhiều lần do dự, cuối cùng hắn nói dối Phi Yến, lừa nàng đi gom góp lương thảo.

Trong tính toán của hắn, Phi Yến phải rời đi ba tháng, ba tháng này cũng đủ để hắn xoay chuyển tình hình yếu thế của Bạch Lộ Sơn. Chỉ cần Phi Yến trở về, chắc chắn hắn cũng đã giải trừ hôn ước với Công chúa A Dữ...

Nhưng ngay cả cơ hội giải thích Phi Yến cũng không cho hắn, đã giận dỗi bỏ đi.

"Phi Yến, ta thành thân với A Dữ chỉ là kế sách tạm thời, hữu danh vô thực, đến nay vẫn trong sạch, chưa từng vượt qua lễ nghĩa nửa phần, ta vẫn luôn là Phàn Cảnh chỉ yêu một mình Uất Trì Phi Yến như xưa, nhưng chỉ một năm, nàng thì sao? Trong lòng thật sự không còn Phàn đại ca của nàng sao? Hẹn thề khi xưa của chúng ta, lẽ nào ngăn không được những cơn sóng này sao?"

Phi Yến nghe xong liền sửng sốt, một lúc lâu mới nói: "Vốn nghĩ rằng ít ra cũng đã thanh toàn cho mộtnữ tử si tình, không ngờ lại có người còn ngốc hơn ta..."

Phàn Cảnh vốn cho rằng mình nói hết ẩn tình, nụ cười lạnh lùng của Phi Yến có thể ấm áp lại một chút, cũng không ngờ, nàng lại nói như vậy, mày kiếm trên mặt trắng nõn không khỏi nhíu chặt: "Yến Nhi, bây giờ nàng nên hiểu rõ, từ đầu đến cuối, ta cũng chưa từng phụ nàng."

Uất Trì Phi Yến không khỏi ngẩng đầu nhìn Phàn Cảnh, hắn vẫn ấm áp nho nhã như trước, nàng đãtừng cho rằng người này trên chiến trường chỉ huy rất mạnh mẽ, kiên cường, cứng rắn, ngoài chiến trường là người ôn nhu đa lễ nhất trên đời này, nhưng cái gì đã thay đổi hắn? Trở thành con người mà ngay cả nàng cũng nhận không ra, thấy không rõ.

"A Dữ có thể bằng lòng tự huỷ danh tiết, gả cho một người vốn không hề yêu nàng ta, có thể thấy tình cảm của nàng ta sâu đậm vô cùng. Nếu Phàn tướng quân đã thành thân với nàng ta, thì chớ phụ mộttấm lòng si của thê tử."

"Yến Nhi! Sao nàng vẫn chưa hiểu! Lẽ nào nàng thật sự là người tham vinh hoa phú quý, thà làm thiếp Kiêu Vương, cũng không chịu quay về Bạch Lộ Sơn với ta?" Phàn Cảnh nhịn không được thấp giọng quát.

Phi Yến mệt mỏi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu nói: "Trở về như thế nào? đã không thể trở về như trước. Tuy gia đạo Phi Yến sa sút, nhưng những dạy bảo của vong phụ mỗi một khắc đều không dám quên, khi mọi chuyện khó có thể lựa chọn, phải chọn chữ ‘nghĩa’, nếu ngươi đã thành thân với Công chúa, sao có thể vì hết lợi ích mà bội tình bạc nghĩa? Tuy Công chúa A Dữ Công Chúa rộng lượng, có thể nhường vị trí chính thê, nhưng Phi Yến không muốn nhiễu tình cảm phu thê của hai người các ngươi. Nếu là của ta, sao người khác phải uất ức nhường nhịn? Ngươi muốn ta trở về, nhưng đã quên Gia Cát thư sinh là người kiêu ngạo thế nào ư?"

Phàn Cảnh cũng bị sự cường quật của Phi Kiến làm tức giận: "Thanh cao của nàng là gả cho Hoắc Tôn Đình làm thị thiếp nô tỳ? Chẳng lẽ trở thành thị thiếp của người nham hiểm như vậy, thì không uất ức?"

Phi Yến không hề nhìn hắn, đôi mắt phượng hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ: "hắn chưa từng gạt ta, cho ta mong muốn mà ta không với tới, hắn hứa cho cả nhà thúc bá ta an khang, ta hứa rằng nửa đời sau, thoả mọi nhu cầu, hai bên không nợ, sao không thể?"

Phàn Cảnh nhìn thấy sự kiên quyết trong đáy mắt Phi Yến, đã từng là Yến Nhi dịu dàng chỉ xoay quanh mỗi mình hắn, giờ khắc này, đã muốn bay khỏi lòng hắn... hắn chưa bao giờ nghĩ đến nếu Phi Yến không còn yêu hắn nữa hắn sẽ ra sao, nhưng giờ khắc này mơ hồ đã thành sự thật, chợt thấy nơi mềm mại nhất trong trái tim bị một móng vuốt sắc bén hung hăng cắn xé.

Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn tuyệt đối sẽ không thể mặc nàng hồ đồ gả cho nam nhân âm hiểm kia, ý định đã quyết, cho dù cưỡng ép bắt cóc cũng phải mang nàng đi, mím chặt môi, lạnh lùng nói: "Mặc dù bây giờ nàng giận dỗi ta, nhưng sao ta có thể nhìn nàng một bước sai bước bước đều sai, nàng phải biết Kiêu Vương kia sớm đã biết nàng…"

Khi hắn đang muốn nói Hoắc Tôn Đình đã sớm biết thân phận quân sư Bạch Lộ Sơn của nàng, bỗng cửa phòng bị một sức mạnh đá văng ra, Kiêu Vương híp đôi mắt sâu thẫm, ngoài cười nhưng trong khôngcười đứng ở của.

"Phàn tướng quân thật đa lễ, chẳng lẽ sợ không kịp dự lễ thành thân của Bản Vương, nên muốn đến chúc mừng trước?"

Nét mặt Phi Yến và Phàn Cảnh đều thay đổi, vô cùng kinh ngạc.

Sao Kiêu Vương có thể đến đúng lúc như thế?!

thật ra sau khi giao đấu ở Hổ Lao Quan, mật thám tài trí mà Kiêu Vương phái theo dõi Phàn Cảnh đãđuổi đến đất Bắc. Mấy ngày trước, Kiêu Vương nhận tin hồi báo từ mật thám, hai ngày nay không thấy Phàn Cảnh xuất hiện ở xe ngựa mà hắn ta ẩn náu, mật thám nghi ngờ không biết từ lúc nào hắn ta đãchuồn khỏi xe ngựa.

Kiêu Vương nhận được mật báo, trong lòng xoay chuyển, suy đoán Phàn Cảnh có khả năng dùng kế kim thiền thoát xác, lấy xe ngựa che tai mắt, chân thân thì chạy đến Kinh thành để hành động… Mấy ngày nay trong ngoài phủ Uất Trì đều rất nghiêm ngặt, nhìn thì ra vào dễ dàng, thật ra đâu đâu cũng có người âm thầm tuần tra, có biến động nhỏ gì, hắn đều có thể nhận được tin tức ngay lập tức.

Hôm nay, Kiêu Vương nhận tin Thiệu Quang Kỳ dẫn nhi tử và hai gia bộc vào phủ thăm hiểu tiểu thư, trực giác thấy không đúng, lập tức dẫn người thúc ngựa chạy không ngừng, đến khi thấy bên cạnh Thiệu Quang Kỳ chỉ có một tên gia bộc bầu bạn, liền vô cùng trấn định đi đến ngoài cửa phòng Uất Trì Phi Yến, vừa vặn cắt ngang lời nói của Phàn Cảnh.

Nam nhân mình đuổi đi nay xuất hiện trong khuê phòng Uất Trì Phi Yến, nhưng Kiêu Vương không giận dữ, cũng lười nói lời dư thừa, mỉm cười bước vào, trước tiên muốn kéo Phi Yên lại gần.

Ai ngờ Phàn Cảnh cũng nhanh chóng phản ứng, vươn tay chặn trước người Phi Yến.

Cục diện này thật khiến người ta đau đầu, trong lòng Phi Yến biết với bản lĩnh của Phàn Cảnh có thể một mình xông ra ngoài phủ, nếu hắn ta có gan một mình đến đây, chắc chắn có đường lui, bèn thấp giọng nói với Phàn Cảnh: "Ở đây không chào đón Phàn tướng quân, xin nhanh chóng rời khỏi..."

Nhưng Phàn Cảnh nhìn thấy Hoắc Tôn Đình thì nghiến chặt hàm răng hận không thể giết hắn nhanh chóng. Nhớ đến khi ra khỏi Hổ Lao Quan, lòng đầy vui mừng mở rương lại phát hiện nữ tử trong rương chỉ là mặt mũi thân hình giống Phi Yến mà thôi, biết đã trúng kế, tức đến nổ phổi. Nay khi gặp lại, bộ dạng chủ nhân cực kỳ hiển nhiên của hắn, còn giam cầm Phi Yến của mình, ngữ khí này thật khiến người ta khó chịu.

Hai nam nhân xem nhau là cái gai trong mắt, trong không gian chật hẹp này đều không muốn phí lời, liền thi triển quyền cước của riêng mình, giao đấu tại chỗ.

không giống những chiêu thức nhục nhã đùa giỡn ở Hổ Lao Quan, lúc này võ thuật của Kiêu Vương có thể nói là rất hung ác và mạnh mẽ, muốn nhanh chóng giữ chặt Phàn Cảnh, để tránh làm Phi Yến bên cạnh bị thương. Kungfu quyền cước của hắn vốn học từ cao tăng Thiếu Lâm, nhưng vì ngại chiêu thức Phật môn quá khoang dung chỉ muốn tự vệ không muốn đả thương địch, nên kết hợp với chiêu thức Ưng trảo công Tây Vực, bàn tay có thể đạt đến cảnh giới thác cốt phân cân, chiêu chiêu đều khoá họng lấy mạng.

Tuy võ nghệ Phàn Cảnh cao cường, nhưng những năm gần đây không có đích thân xuất trận giao đấu, hơi xao nhãng, hơn nữa loại quyền cước cận chiến căn bản không phải điểm mạnh của võ tướng trênlưng ngựa, với tấn công sét đánh không kịp bưng tai của Kiêu Vương, một chiêu cũng không đỡ được, đã bị Hoắc Tôn Đình tháo khớp vai, đau đến ngã quỵ xuống đất.

(Quá nhanh quá nguy hiểm!) 

Ngay đúng lúc này, Phi Yến như bị quyền phong đánh trúng, không thể đứng vững, thoáng chốc ngã xuống đất, kêu a lên.

Thoáng chốc, Kiêu Vương bị phân tâm, Phàn Cảnh liền đứng dậy, lập tức nhảy từ cửa sổ chạy đi, vài bước đã đến bên hông cửa Hầu phủ, đá văng hộ vệ xông ra ngoài.

Mà lúc này ngoài đường lớn Hầu phủ có vài trạch viện bị cháy, trên đường lớn vô cùng hỗn loạn, nơi đâu cũng có người kêu cứu dập lửa, Phàn Cảnh xen vào đám đông, chốc lát đã không thấy bóng dáng, quan binh đuổi theo ở phía sau không thể tìm thấy.

Kiêu Vương không muốn giết hắn ta, nhưng lại muốn làm nhục một phen, khiến Phàn Cảnh hiểu rõđừng nên mơ tưởng đến nữ nhân của hắn, lúc này hắn ta trốn thoát, cũng không quá buồn phiền, chỉ bế Phi Yến lên, cúi xuống xem kỹ nàng có bị thương hay không, lại phát hiện quanh cổ tay nhỏ nhắn trắng mịn đã bị thương, hơi đỏ, sắc mặt lập tức lạnh đi, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, lạnh nhạt nói: "Xem ra vị Phàn đại ca này thật là người si tình, mãi không quên tiểu thư cùng cưỡi ngựa năm đó, không ngại vạn dặm xa xôi chạy đến gặp mặt, chỉ không biết tiểu thư phải chăng cũng nhớ thương người huynh si tình này, nên mới té ngã kịp lúc, cứu hắn ta thoát vòng vây?"

Trong lòng Phi Yến biết Phàn Cảnh nháo như vậy, chắc chắn không có ý tốt, tuy tình duyên với Phàn Cảnh đã tận, nhưng khi hắn ta rơi vào nguy hiểm sinh tử, mình cũng không có cách nào khoanh tay đứng nhìn, vả lại Phàn Cảnh bị bắt, chẳng phải sẽ liên hệ đến chuyện cũ của mình trên Bạch Lộ Sơn? Vì thế lúc nãy mới nương theo quyền phong giả vờ té ngã, vốn không ôm hy vọng, không ngờ Kiêu Vương lại có thể lập tức dừng tay.

Nhưng suy cho cùng chút mánh khoé của mình không thể gạt được Kiêu Vương xảo quyệt âm hiểm, vẫn bị hắn phát hiện, bèn cúi đầu, căn môi, chờ Kiêu Vương làm khó dễ rồi mới gặp chiêu phá chiêu.

Nhưng ngón tay Kiêu Vương lại khẽ xoa lên môi nàng: "Sắp thành thân rồi, cắn hư môi thì làm sao tô son vẽ phấn?"

Phi Yến nghe vậy không khỏi sửng sốt, khẽ ngẩng đầu nhìn nam nhân bên cạnh mình. Chỉ thấy nửa gương mặt nghiêm nghị của hắn, bàn tay to thấm chút rượu mừng được đặt để đãi khách hôm thành thân, lực không mạnh không nhẹ lại tản hơi nóng xoa bóp cổ tay bầm tím cho mình, đôi môi mỏng kia khẽ nhếch.

Nhưng ý cười ấy không kịp đến đáy mắt: "Đây là lần cuối nàng có thể tốn công phí sức vì nam nhân khác, nếu tái phạm, tiếp tục bảo vệ nam nhân bên ngoài, chớ trách Bản Vương sẽ ‘trừng phạt’ Tiểu Yến Nhi không ngoan!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.