Bình Thiên Hạ

Chương 31




Edit: Bánh Bao

Beta: Phuongvutyty​

Uyên Ương biết bên trong có ẩn tình, ở trong phòng khách thấy những vật này lại càng không thể không lo lắng được, chỉ nhìn trộm Phi Yến một chút.

Chẳng qua vẻ mặt của Phi Yến cũng bình thường, đem những vật cũ kia phân loại, cho đệ muội mộtchút. Cầm một hòm gỗ nhỏ để đựng sách cho Kính Hiền, hòm đựng sách này được chế tạo rất tinh xảo, chỉ cần mở ra đã có 3 tầng sách, chia hẳn chỗ đặt sách, chỗ để bút nghiên mực, cho dù đeo trên lưng cũng không làm cho bên trong lộn xộn.

Uyên Ương biết, đây là những thứ vào sinh nhật 16 tuổi của tiểu thư, Phàn tướng quân đã đặt người làm. Bởi vì Phi Yến thích đọc sách, khi ra ngoài doanh trại, có hòm đựng sách như thế rất tiện, Phi Yến từng thích đến nỗi không rời tay, nhưng bây giờ nàng lại coi những thứ đó như vật tầm thường mà cho người khác,điều đó càng khiến người ta có chút buồn bã.

Là người chứng kiến tiểu thư cùng Phàn tướng quân đã từng như một đôi thần tiên của trời đất. Sao hôm nay lại đến tình trạng như vậy, phải chăng tạo hóa trêu ngươi?

Trong Uất Trì hầu phủ vì vật cũ mà nổi lên phong ba, trong cung thì lại càng có cuồng phong nổi lên.

Nhị hoàng tử Hoắc Tôn Đình đứng ở Phượng Nghi cung chờ hoàng hậu triệu kiến đã một canh giờ rồi. Cho đến bữa cơm chiều mới có thái giám truyền hắn vào cung.

Thẩm hoàng hậu ngồi trên giường êm nhìn thị nữ mang lễ phục tới, sáng mai là ngày hoàng thượng chọn tú nữ, bà là hoàng hậu sao có thể không đi được?

Kể từ khi Hoắc Doãn xưng đế, hậu cung vẫn trống không. không phải là Hoắc Doãn thương tiếc thê tử kết tóc ngày đêm vào sinh ra tử, thật ra là bên tộc ngoại của vợ ở trong triều thế lực quá mạnh, hoàng đế cũng không dám làm lớn.

Nhớ ngày vào kinh thành đó, tân đế bị chuốc say, liền dẫn mấy viên quan võ tướng, một đường lảo đảo vào hậu cung, với độ đó liền đi thẳng một mạch vào bên trong các cô gái trong hậu cung, quả nhiên là Hoàn phì Yến sấu*, làm cho người ta phải hoa mắt. Nhất là lúc này Lương đế đang sủng ái Lệ Phi nhất, mười lăm tuổi thơm ngát, xinh đẹp tựa thiên tiên, làm cho người ta thương tiếc, thân thể mảnh mai co rúm dưới chân, khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi mắt ngấn nước làm cho lòng người rung động.

* Hoàn phì Yến sấu (Dương Ngọc Hoàn mập, Triệu Phi Yến gầy): ý chỉ trong hậu cung muôn ngàn vẻ đẹp, loại nào cũng có. Dương Ngọc Hoàn và Triệu Phi Yến là 2 trong số tứ đại mỹ nhân Trung Quốc. Quan điểm về vẻ đẹp của mỗi thời đại khác nhau, vào triều Đường thì quan niệm người phụ nữ phải mập mạp mới được gọi là đẹp, vì thế tướng mạo Dương Ngọc Hoàn khá là tròn chứ không mi nhon như trong phim ảnh chúng ta được xem. Còn Triệu Phi Yến sống trong thời Hán, quan điểm vẻ đẹp thời này là phụ nữ phải mình hạc xương mai, đứng trong gió phải nhìn mảnh mai như cành liễu. Tương truyền thìTriệu Phi Yến được hưởng đầy đủ những tố chất được coi là đẹp thời đó, nàng còn nhẹ đến mức có thể đứng trên bàn tay của võ sĩ để múa được luôn.

Mượn rượu trong lễ mừng tân đế, Hoắc Doãn ôm giai nhân vào một chỗ trong Thiên Điện, kéo Lệ Phi này đè sấp xuống đất, chưa kịp cởi quần áo, trực tiếp xé làn váy, cứ thế mà làm một mạch.

Quả nhiên Lương đế có mắt nhìn, chọn lựa những người thuộc hàng thượng phẩm, Hoắn Doãn chỉ cảm thấy cô gái dưới thân mình không một nơi nào không mềm mại, ồm ồm thở dốc như thuở còn là tân lang với một khí huyết dâng trào, ước chừng phải đến 3 hiệp mới nghỉ.

Từ đó về sau thì nâng nàng như nâng trứng, nhét vào hậu cung của mình. Tiếc rằng Thẩm thị vì quá ghen tị,sao có thể để có một cô gái dung mạo xinh đẹp tuổi trẻ tràn đầy ở hậu cung mà tranh giành trượng phu của bà?

Thừa lúc Hoắc Doãn đồng ý ra trận dẹp phản quân, bà đưa Lệ Phi đã mang bầu được 3 tháng vất ra ngoài, thái y bắt mạch, nói dối thời gian mang thai là hơn 5 tháng, cho nên Thẩm thị nghi ngờ trong bụng Lệ Phi là nghiệt chủng của hoàng đế thời trước, trói Lệ Phi trên một tảng đá lớn, ném vào hồ trong hoàng cung. Lệ Phi đáng thương cứ thế mà hương tiêu ngọc vẫn.

Khi Hoắc Doãn trở về, nghe tin ái phi bị chết đuối, chính là đập bàn, cầm kiếm muốn cùng Thẩm thị liều mạng, kết quả Thẩm thị ngồi trong Phượng Nghi cung, lại ngồi cùng mười mấy tướng lĩnh đã cùng hắnđánh dẹp thiên hạ.

Thẩm thị này cũng không chải đầu cài trang sức, chỉ có khuôn mặt trong sáng thuần khiết, khuôn mặt đầm đìa nước mắt kể lể mình thân là tiểu thư nhà giàu có, hạ mình gả cho Hoắc tiểu tử nghèo nàn, trải qua bao sóng gió cùng Hoắc gia, lại khổ sở sinh 5 đứa con thế mà vẫn vợ chồng cùng chung hoạn nạn, cuối cùng lại không bằng con hồ ly tinh mang thai dòng giống nghiệt chủng!

Lời nói của Thẩm thị trước giờ đều sắc bén, bà cùng với cựu thần đều là chỗ quen biết, vào ngày này của mấy năm trước, họ thường gọi Thẩm thị là chị dâu, con cái trong nhà họ đều được chị dâu này giúp đỡ không ít, hôm nay nhìn Hoàng đế cầm kiếm tìm Thẩm thị, đều cùng nhau quỳ xuống, khuyên giải Hoàng đế.

Hoắc Doãn cầm kiếm trong tay nhất thời do dự. hắn luôn có một danh tiếng tốt, trọng mặt mũi, nếu thật là vì phi tử của Hoàng đế trước mà giết người vợ cùng chung hoạn nạn với mình, quả nhiên sẽ là người khác giận sôi, đến cả Diệu bút sinh hoa cũng khó có thể viết khác đi đoạn lịch sử này.

Nghĩ tới đây, hắn mang vẻ mặt âm trầm, cầm bảo kiếm ra khỏi hoàng cung. Thiên hạ Đại Tề còn chưa thái bình, Thẩm thị lại lôi kéo được trọng thần, Thẩm gia thì đang quản lý các vấn đề liên quan đến thuế má của Đại Tề. Chớ nói là nếu Thẩm hoàng hậu có làm một di phi của triều trước chết đuối, nhưng lại là mẹ của các con hắn, hắn phải nhịn.

Cho nên sau đó có gặp mặt thì chẳng ngọt cũng không mặn, từ đó về sau Hoắc Doãn bí mật cưng chiều vài cung nữ, nhưng những cung nữ ấy đều không ngoại lệ, kết quả cứ chết dần chết mòn, cuối cùng Hoắc Doãn chết tâm, một lòng xử lý triều chính, cùng Hoàng hậu tựa như giải được khúc mắc, mặc dù không ngủ lại ở Phượng Nghi cung nhưng tình cảm cũng coi như không có trở ngại.

Nhưng mấy ngày trước quốc cữu Thẩm Mậu Công đến khuyên nhủ hoàng hậu, dù sao giờ cũng khôngphải là một tiểu tướng ở Tân Dã, thân là hoàng hậu không nên gò ép chuyện đó của hoàng thượng, thậtsự không ổn.

Thẩm thị đương nhiên xem thường, không quan tâm Thẩm Mậu Công nói gì sau đó, Thẩm thị sau khi suy nghĩ cả buổi tối, ngày thứ hai liền nói chuyện với Hoàng đế: “ngày hôm nay khá tốt lành, Hoàng đế vất vả ngày đêm mà chẳng có ngày nào an tĩnh ngủ, chính là do thần thiếp thất trách, nay tự mình chọn tú nữ, nhét vào hậu cung, ít nhiều cũng có thiếp thân hầu hạ bên hoàng thượng.”

Hoắc Doãn mỉm cười nghe Hoàng hậu nói, gật đầu: " Gần đây nhiều việc bận rộn, cho dù tuyển tú nữ vào cung, trẫm cũng không có tư tưởng ngắm hoa, chẳng qua nàng quá tịch mịch rồi, chọn một đám cung nữ lanh lợi vui vẻ hầu hạ nàng cũng tốt. Trẫm biết hoàng hậu là một hiền thê có tấm lòng Bồ Tát, tốt..... tốt!!!"

Thẩm thị mỉm cười nghe hoàng đế tán thưởng, nhưng trong nội tâm lại vang lên lời của huynh trưởng------- Chớ để tình xưa lấn áp, ân tình quá nặng sẽ phản thành thù.....

một lời nói của huynh trưởng làm thức tỉnh người trong mộng. Vợ chồng có thể đồng cam cộng khổ, chưa chắc có thể chung ngọt sẻ bùi. Mỗi lần nhìn gương tự đánh giá, ngày xưa là mỹ nhân đệ nhất Tân Dã, cũng rời vào thời kỳ hoang tàn xơ xác, rốt cuộc thì cũng không sánh nổi được sự mới mẻ mềm mại.

Cái ngưỡng cuối cùng của sự chịu đựng giữa vợ chồng, là THÙ! Ở trong này dung nhan ngày càng già yếu, làm sao không thể không xa lòng vua?

Nếu không giữ được đoạn tình cảm này, thì bà phải được vinh hoa phú quý cho gia tộc mình, đây mới là mục đích sống cuối cùng của Thẩm thị bà.

Cho nên để bên người Hoàng đế có chút ít hoa tươi kiều diễm cũng tốt, nhưng những cô gái này phải qua tay bà huấn luyện mới được!

Chọn xong lễ phục mặc cho ngày mai, nhìn mũ phượng phối hợp một chút. Lúc này Thẩm thị mới quay ra nhìn người con thứ hai của mình.

Đối với đứa con này, bà luôn luôn không thích.

Năm đó hắn sinh ra, bà khó sinh, may lúc ấy bà mụ đỡ đẻ là lão làng, dùng mọi phương pháp, cuối cùng hài tử mới sinh ra, nhưng cũng hành hạ bà chỉ còn một hơi. Từ đó về sau, thân thể bà cũng khôngkhá lên được, dù nhà mẹ đẻ bao lần đưa nhân sâm tam thất, nhưng cuối cùng vẫn không khôi phục được.

Sau bà xin cao tăng một quẻ, thì hóa ra đứa thứ hai này khắc tinh với mẹ, biện pháp là trước khi hắn 5 tuổi phải rời xa mẫu thân. Hoắc Doãn đồng ý, lấy vợ làm trọng, đêm đứa con này thứ hai mới sinh này xa 600 dặm ở một thôn nhỏ, để cho đôi vợ chồng trung niên nuôi dưỡng, cho đến 5 tuổi thì đón về.

Lại thêm năm hắn 12 tuổi thì phải ra ngoài để học, từ đó tới nay đối với cha mẹ ruột cùng hai huynh đệ và muội muội vẫn nhàn nhạt, chỉ có tiểu An Khánh còn nhỏ tuổi thì lại rất thân thiết với nhị ca.

Hôm nay xem ra, nghịch tử này vẫn rất khắc tinh với bà! hắn là ngay cả con hát bà mang ra giải trí thìhắn cũng mượn cớ đánh cho đến chết!

Cho nên như thế chính là không nổi điên lên thì không được, thêm chuyện tuyển tú nữ ngày mai, thậtsự là những thứ bà chẳng mong, toàn bộ bực tức đều đổ lên đầu nhị hoàng tử.

Từ trước tới giờ Hoắc Tôn Đình biết mẫu thân mình nóng tính, tuy ở ngoài đứng một canh giờ nhưng trên mặt không vẻ oán trách, chẳng qua xuôi tay đứng im nghe Thẩm hoàng hậu trách cứ.

Sau khi Thẩm hoàng hậu trách cứ, thấy mặt con mình hời hợt, cũng mất ý tử, liền nửa buông lỏng mí mắt nói : " Đầu tháng sau, con muốn cưới trắc phi, nhưng mà với đám cưới của đại ca con có chút khắc nhau, từ xưa đến nay, nếu con nạp trắc phi, cũng không cần phải có quá nhiều nghi thức, cho một cỗ kiệu qua phủ là được rồi, chớ để quấy nhiễu đến đám quan lại làm gì."

nói xong cũng không đợi Hoắc Tôn Đình trả lời, liền vung tay lên: " Bổn cung mệt mỏi, con về đi!"

Hoắc Tôn Đình lúc này mới thi lễ ra ngoài cung.

Ra khỏi Phượng Nghi cung, vừa vặn đụng phải Hoắc Quảng Vân đang muốn đến vấn an mẫu hậu.

hắn đã sớm nghe thị vệ nói nhị ca đứng ở bên ngoài cung hậu một canh giờ, thấy nhị ca đi ra, liền nghênh đón: " Sao vậy? Huynh bị giáo huấn hả?"

Kiêu vương kéo khóe miệng, không nói gì. Hoắc Quảng Vân cũng dứt khoát, trực tiếp đứng bên ngoài cửa cung quỳ xuống dập đầu, đối với thị vệ Phượng Nghi cung nói : " Bổn vương cũng chẳng có chuyện gì, chỉ là muốn vấn an mẫu hậu thôi, sắc trời không còn sớm, không muốn quấy rầy mẫu hậu."

nói xong liền thi theo Kiêu vương xuất cung.

" Sáng mai phụ hoàng chúng ta chọn tú nữ, nhất định trong lòng mẫu hậu không thoải mái, nhị ca đúng là bất hạnh đụng phải thôi! Mặc dù đệ kém ăn nói, hay lẫn lẫn đôi chút nhưng mà thân hình dáng vẻ rất được nhé, các tú nữ đến chắc hắn đều xinh đẹp, đáng tiếc nếu tài mạo đứng đầu trong kinh thành sẽ bị mẫu hậu loại hết. Khi bị đào thải đều xuống dịch quán ở thành đông, nhân cơ hội này phải thu về mộthai người, coi như thay phụ hoàng nâng niu."

Hoắc Tôn Đình không động đậy, như cũ không nói gì, xuất cung liền leo lên ngựa, giơ roi thúc ngựa điluôn.

Hoắc Quảng Vân nhìn bóng lưng nhị ca xa xam trong lòng biết ngoài mặt nhị ca như không quan tâm chuyện gì nhưng trong lòng thì hay động khí.

Theo như lời đồn. Mặc dù mẫu hậu coi như đang ngồi trên ghế vàng, làm việc gì cũng không để cảm xúc xen vào, thế mà lại vì con hát mà khiển trách hoàng tử sao? Nếu người bị mắng là đại ca hay chính bản thân Hoắc Quảng Vân hắn thì chẳng sao. Nhưng người bị mắng lại là người lòng dạ thâm sâu như nhị ca này, dựa vào hiểu biết của hắn với nhị ca thì chuyện này tuyệt đối không yên như vậy đâu.

Ôi, ngay cả hắn là người vô tâm cũng biết không nên chọc vào con hổ nhị ca này, nhưng mẫu hậu luôn có những biện pháp làm khó nhị ca, quả nhiên là ghét bỏ trong cung vẫn không đủ náo nhiệt mà.

Như vậy xem ra bị giáng chức rời khỏi kinh cũng không phải chuyện xấu gì, thừa lúc này thu thập mộthai mỹ nhân, sớm ra khỏi kinh thôi!

Nghĩ như vậy, hắn liền diễn mấy thị vệ tới dỗ dịch quán tìm tú nữ. Viên quan quản lý dịch quán thấy Tam hoàng tử tới tự nhiên muốn nịnh bợ, chuẩn bị đem những tú nữ không được chọn tới trước mặt điện hạ lại bị Hoắc Quảng Vân ngăn lại. Đến nơi này thì tìm là một việc vui, nếu như những tú nữ lại giống như bọn nha hoàn ở quý phủ một mực cung kính mình thì chẳng có thú vui gì, chính là muốn vừa đi vào vừa tự tuyển chọn mới thú vị.

đi vào sân thứ nhất, trùng hợp thấy một tú nữ từ đang vén mành cửa từ trong viện đi vào nhà, lúc này Hoắc Quảng Vân nhìn thẳng. Thường thì các tú nữ đều mặc những trang phục rộng rãi, không nhìn rõđược vóc người như thế nào, hơn nữa tú nữ này còn đưa lưng về tam hoàng tử, dung mạo lại càng không nhìn được, nhưng tú nữ này vừa bước vừa đong đưa thân hình nhẹ nhàng mang theo một bộ dáng thùy mị không nói ra lời, tựa như một quả đào tản mát mùi thơm, hơn nữa khi khom người vén mành cửa thì dáng người còn toát ra vẻ quyến rũ vô hạn, Tam hoàng tử thẩn thơ nhìn tú nữ vào phòng mới ngưng, cô gái này có làn da trắng noãn nhẵn nhụi như đồ sứ, lông mày dài cùng chiếc mũi xinh xắn không thể chê được, đôi mắt biết cười như trăng rằm khuyết, quả thật có thể làm người khác mất hết hồn phách.

hắn biết mỹ nhân này chắc chắn bị mẫu hậu sàng xuống, phải thay phụ thân thương hoa tiếc ngọc thôi.

Nếu bình thường không đi tuần tra đường phố, Tam hoàng tử cũng không vội vã đem mỹ nhân này vào phủ, dù sao những cô gái này đều có tiếng tăm trong kinh thành, đi qua một chút, hỏi lai lịch quê quán mỹ nhân này, hóa ra là con gái của phủ doãn Phàn thành ở phương Bắc, gọi là Châu Nhi, sáng sớm mai là phải rời kinh rồi.

Tam hoàng tử cũng bị bộ dáng mỹ nhân điềm đạm đáng yêu mê hoặc, lập tức muốn chui luôn vào phòng nàng.

Nhưng quản lý dịch quán cười ngăn cản.

" Tam điện hạ, nơi này dù sao cũng là nơi mà tú nữ ở tạm, ngài mà từ nơi này dẫn người ra bên ngoài, có vô số ánh mắt nhìn, mới cả tiểu thư Châu Nhi sáng sớm mai đã rời kinh thành rồi, chẳng phải ngài......." vô tình gặp lại" không tốt sao?"

Tam hoàng tử nghe được vui hẳn lên, cảm thấy quản lý dịch quán đúng là hiểu phong tình, liền khen thưởng hắn, quyết định sẽ vô tình gặp, sáng sớm mai phải có được mỹ nhân trên đường.

Quả nhiên ngày thứ hai, đường lớn còn vắng lạnh, một chiếc xe ngựa rời khỏi thành, không vội khôngchậm chạy tới.

Tam hoàng tử sai thuộc hạ của mình, lén lút một lúc bắn tên vào tên phu xe khiến hắn kinh ngạc khôngchớp mắt rồi lại thêm một cuộc anh hùng cứu mỹ nhân.

Thuộc hạ cũng nhanh trí, theo kế hoạch mà hành sự, làm cho ngựa vì kinh hoảng mà chạy, trên chiến trường Tam hoàng tử đã được tôi luyện tài cưỡi ngựa, nhảy lên xưa ngựa, chuẩn bị ôm mỹ nhân nhảy xuống.

Nhưng không nghĩ tới, khi hắn mới nhảy lên xe ngựa, kéo rèm ra, thấy vị mỹ nhân nũng nịu cười lạnh đưa đốt ngón tay lên, làm cho hắn ngã từ trên xe ngựa xuống, sau đó liền hôn mê bất tỉnh không biết. (phuongvu: số anh quá nhọ )

Còn thị vệ của Tam hoàng tử, còn chưa kịp rút dao ra, liền bị người áo đen lưu loát cắt đứt cổ họng.

Làm xong hết thảy, Châu Nhi kia từ trên xe ngựa nhảy xuống, đi vào một bên trong rừng, ôm quyền thi lễ với một nam nhân cao lớn đang ngồi trên tảng đá trong rừng: " Chủ nhân, Tam hoàng tử này quả như người đoán, đúng là ham mê sắc dục, đã bị thuộc hạ bắt được, bước tiếp có nên lấy hắn mà đổi lấy Uất Trì tiểu thư không?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.