Bình Thiên Hạ

Chương 19




Uất Trì Phi Yến nghe vậy mở to hai mắt nhìn, nàng không hiểu sao tên Kiêu vương này sao lại cứ thích khoe khoang, luôn đi trêu chọc, giờ phút này thì mỉm cười nhìn mình.

Bốn mắt nhìn nhau, không ai nhường ai, Uất Trì Phi Yến không kiêu ngạo không siểm nịnh nói : “ Bàn tay Phi Yến thô ráp, làm sao mà làm được chuyện nhỏ bé này, nếu Kiêu vương mệt mỏi, tiểu nữ gọi Bảo Châu hầu hạ ngài, nếu điện hạ ngủ phòng này, Phi Yến sang phòng khác vậy”.

Thấy nàng không chịu tới, Kiêu vương cũng không nói, đem thân mình nằm dài ra, thân hình hắn to lớn, chiếc giường không chịu nổi gánh nặng, phát ra tiếng cót két cót két, nghe tiếng của giường, hắn lười biếng nói : “ Nghe Ngụy tổng quản nói, hôm trước có phái người đến đưa 100 lượng bạc cho tiểu thư, tiểu thư nói nhìn trúng giường khắc hoa ngọc bản. Nhưng bổn vương đang nằm đây thấy có vẻ 100 lượng bạc này không đáng nhỉ, xin tiểu thư xem lại cái khác.” Phi Yến cười nói : “ Cũng định tính như vậy, nhưng nếu thay, dù sao sau này tiểu nữ vào vương phủ giường ngủ đắt tiền như vậy không chắc bán nhanh được……..”

Kiêu vương vươn ngón tay dài: “ Ái phi của ta, đó chỉ là 6 lượng bạc lẻ, nhưng sao Hầu phủ lại tu bổ kém vậy, chứ không thiên hạ nhìn vào sẽ cười là bổn vương ta là người keo kiệt!”

Vừa rồi Kiêu vương này kiểm tra một lượt, nàng liền đề phòng việc này, quả nhiên Kiêu vương nói từ tiền mà ra, đúng là đồ nam nhân keo kiệt!

“ Phi Yến quản lý không tốt, tiêu tiền lung tung hết, nếu điện hạ đau lòng, phủ sẽ tìm mọi cách trả lại”.

Tay Kiêu vương chống đầu, nằm nghiêng nói : “ Yến nhi của ta mở được tiệm cháo, làm ăn rất tốt làm sao có chuyện không quản lý được? Mấy hôm trước bổn vương nghe được chỗ huyện Kinh Giao có người đến mua cửa sổ ở Tang Điền, mặt khác còn có một tơ lụa nữa. Phương nam gần đây loạn vì có giặc, nam bắc vì thế phải phân chia, mà cách biệt với kinh thành, dân chúng giàu có nên nhờ buôn bán, các mặt hàng tơ tằm bán rất được, người mua này cũng tinh mắt thật, không khỏi bỏ ra hẳn một số tiền lớn để mua……..”

Trong lòng Phi Yến trầm xuống, trong lòng biết cái chuyện này không gạt được tên hồ ly Kiêu vương này, chỉ cúi đầu xuống nói : “Bá thúc tuy nói là thăng chức, nhưng ở trong Phong Điền thật sự là cằn cỗi, không đủ chống đỡ chi phí hàng ngày, Uất Trì đã quá khổ, trong lòng biết một đồng tiền rất đáng giá, Phi Yến cả gan lấy tiền đó mua một chút tiểu trang mong rằng điện hạ thứ tội………”

Kiêu vương cười lạnh nói : “ không dám trách tội tiểu thư, nếu bổn vương là ái phi, sủng ái mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành có ngại gì? Chính là tiểu thư chỉ một lòng tính cho Uất Trì phủ sau này, cũng không nghĩ đến chuyện làm con dâu Hoắc gia. Làm bổn vương cảm giác rất đau lòng………. Nàng có nguyện cởi giày vì bổn vương không?”

Phi Yến biết Hoắc Tôn Đình sớm nắng chiều mưa, tiền của mình lại cho không, trên mặt lại không có ý cười, liền biết hắn nổi giận, lúc này bá thúc đang là hầu gia, nếu hắn phát hỏa, một nhà bá thúc khó tránh khỏi tai họa, việc này là mình không đủ thông minh, liền chậm rãi đi đến, chuẩn bị vươn bàn tay đem giày tơ lụa của Kiêu vương cởi ra.

Chuyện này cũng chẳng phải chuyện gì to tát chẳng qua cả đời chưa nghĩ sẽ phải làm đến, tuy có chút bất đắc dĩ, hàm răng trắng cắn môi hồng phấn. Nhưng đôi tay đang chạm tới giày của ai kia, cổ tay nàng vừa bị Kiêu vương kéo lấy, một phen túm lên giường. Thân hình cường tráng của Kiêu vương đặt nàng ở dưới, chóp mũi cao thẳng cọ cọ gò má non mềm của nàng, nói nhỏ : “ Xem xem Yến nhi của ta kìa, như thế nào lại có bộ dáng như bị ức hiếp đến phát khóc vậy, đừng uất ức, bổn vương thay Yến nhi cởi giày nhé?” nói xong duỗi tay dài, theo một đường cầm lấy đôi giày thêu nhỏ bé kia, lưu loát cởi xuống, lại cởi tất, lộ đôi chân ngọc trắng noãn.

Dáng người Phi Yến cao gầy, chân vì thế cũng dài, các ngón chân nhỏ bé xinh xinh đi giày rất đẹp, bị bàn tay to của Kiêu vương gắt gao cầm lấy, nhất thời co rút lại, liều mạng lui chân về: “ Ai muốn cởi giày chứ, mau buông tay ra!”

Nhưng bàn tay to của Kiêu vương như làm bằng sắt, bằng thể lực của nữ như không thể so được, đem đôi chân ngọc lên chóp mũi nhẹ nhàng ngửi, sau đó cười: “ Người Uất Trì tiểu thư đúng là toàn hương thơm, cả người đều rất thơm”

Chân Phi Yến rất mẫn cảm, bị bàn tay to của hắn nắm chặt, vừa chạm đúng chỗ ngứa, cố gắng nén cười, cả người dùng sức, cũng không xoay chuyển được, khóe mắt rưng rưng nói : “ Điện hạ đừng náo loạn,ta…….. muốn…… muốn đi nhà vệ sinh thay quần áo…..”

thật vất vả mới lấy cớ thay quần áo để hắn bỏ chân nàng xuống, nhưng ngay sau đó môi của hắn lại dán ngay vào đôi môi hồng hào kia.

Lần trước bị hôn, lúc đó đang say rượu, biết hắn đang làm càn, cũng không nhớ mùi vị ra sao. Nhưng lúc này là ban ngày nên rất tỉnh táo, đầu lưỡi như đang thăm dò mọi ngóc ngách của nàng, đột nhiên gia tăng sức, vì thế mà lan tràn toàn thân…….

Trong lòng Phi Yến cấp bách, ảo não thầm nói : Đồ bại hoại! đang muốn dùng sức cắn thì dường như Kiêu vương cảm nhận được, đột nhiên buông ra, nhìn Phi Yến đang thở gấp nói : “ Bổn vương có chuyện gấp, phải đi trước, Ngụy tổng quản sẽ phái người mang sổ sách đến tiểu điền, tính toán tiền lãi hàng tháng, giúp đỡ ái phi của ta giữ tiền, Uất Trì phủ quản lý còn lỏng lẻo, mỗi tháng chắc phải đến trong phủ bổn vương lấy tiền thôi…….”

nói xong Kiêu vương đứng thẳng dậy. Sửa quần áo, hướng về phía giường,mỉm cười nhìn người đang có gương mặt hồng hồng, lộ ra một chiếc răng khểnh: “ Đồ cưới của tiểu thư, bổn vương rất vui mừng!”

Kiêu vương thật sự vui mừng! Bởi vì gần đây triều đừng cùng các nhà quý tốc cũng hơi khó khắn trong việc quản lý các cửa tiệm rồi.

Đó là lúc nhập kinh. Năm đó Hoắc Tôn Đình đồng ý luật tam chương, tuân thủ nghiêm ngặt, cũng khôngquấy nhiễu việc dân chúng làm, nhưng quốc khố của Đại Lương đã cạn sạch, vừa mở ra, đã trống trơn, làm cho người ta không khỏi kinh ngạc.

Cho nên lúc trước Phi Yến nói với Kiêu vương là có một bản đồ kho báu, kì thật cũng có nguyên nhân.

Nếu không có quốc khố, hoàng đế chẳng khác nào bang chủ Cái bang. Chẳng qua Hoắc Doãn tuy là nghèo nhưng vẫn tìm thấy cách khác, vung bút tìm vương hầu triều cũ, cho hai đứa con trai quản lý việc chém đầu, thay tiền đổi mạng. Lúc trước Uất Trì Thụy bị đem tới, may mắn Kiêu vương nói mới cứu được.

Nhưng gia sản cũng chẳng còn, quốc khố cũng chẳng đủ. Nhưng bọn binh lính thì chẳng có gì. đi theo Tề vương tạo phản, chẳng phải muốn vinh hoa phú quý sao? Tầng lớp dưới lại càng không có, quốc khố lại càng ít.

Hướng tới cách khác, nghỉ ngơi lấy lại sức, đối với dân chúng thì giảm bớt thuế khóa. Quốc khố mỗi ngày không có chút nào. Hoàng đế chỉ biết keo kiệt, văn võ bá quan cũng ngày càng bó tay chịu chết.

Dần dần, lại có quant ham ô. Ở nơi khỉ ho cò gáy này, ai cũng biết chỉ là một phường làm ăn nhỏ nhoi. Mọi người đều đổ vào kinh thành hết.

Ngày qua ngày, cứ vào ban đêm, trạm luân chuyển hàng hóa không ngừng, đông như trẩy hội. Các quan to cứ thế mà ngồi hưởng sung sướng, hoàng đế Hoắc Doãn vẫn chưa biết đến.

Vốn dĩ Hoắc Doãn chưa từng phát hiện, ba tháng trước cải trang vào nhà binh bộ thị lang, vào trong nhà thị lang đang chiêu đãi khách và bạn, tiệc rượu chưa hết, bàn đầy món ăn quý và mỹ vị, một bên ca múa, thiếp thất nhiều như một hậu cung thu nhỏ, ngoài mặt Tề đế rất bình tĩnh, nhưng nhìn những món ngon của lạ thì trong lòng không khỏi chua xót.

Lúc hắn đăng cơ, cần cù tiết kiệm, không dám tiêu loạn một đồng, noi theo các đời hoàng đế khác, tuy rằng thánh chỉ rất đúng, không nghĩ quốc khố lại không hơn gì, thở dài mà chưa thấy hồi âm, liền lại cho thêm một thánh chỉ mới.

Nhưng nhìn Binh bộ thị lang nho nhỏ này, thông thương không kiêu kì nhưng tại sao lại có thể nhảy lên đầu Tề đế được? Ngày hắn trở về cung liền gọi người mang bảng tính đến, một mình tính toán lương bổng của binh bộ thị lang.

Kết quả không cần nói cũng biết, Tề đế phái người điều tra bí mật, đúng là văn võ trong triều giàu đến phát khiếp.

Đều là trung thần hầu cận, nếu không sẽ lôi cả đám ra mà chém đầu cho khuất mắt. Luôn luôn bày ra bộ mặt đau khổ không biết làm sao. Vì thế thánh chỉ đưa ra, nói những năm này đã buông thả, đã đến lúc chỉnh đốn, thiết lập ngự sử, trong vòng 1 năm, thiết lập chế “ lảng tránh”, nếu có người tham quan, triều đình nhất định giết chết hoặc sẽ đày đến Lĩnh Nam

Vốn nghĩ đến dáng vẻ hoàng đế này, nhưng Hoắc Doãn hạ quyết tâm, phải có qua có lại chứ?

Thánh chỉ này vốn nhằm đến Tam hoàng tử Hoắc Quảng Vân. Hoàng tử này rất giỏi về xã giao, kết giao rất nhiều gia môn, lại ở Lại bộ được nhiều bổng lộc, cướp đoạt tiền tài không chút nương tay nào, Hoắc Doãn bí mật theo dõi, bắt quả tang, cho tam hoàng tử một thánh chỉ. Đem hắn giáng chức đến Lĩnh Nam, 5 năm không được về kinh.

Đỗi với con cái là như vậy, lại liên tiếp chém giết ba tên ăn hối lộ nghiêm trọng, trong kinh thành khôngkhỏi xôn xao, hoàng đế lại không màng con cháu, phàm là hối lộ đều xử lý công bằng, ơn vua mênh mông cuồn cuộn, chỉ cần 10 vạn lượng bạc vào quốc khố, mọi chuyện sẽ như cũ.

Ai biết được hoàng đế biết những ai chứ? Thánh chỉ này vừa ra, các thần tử đều lo lắng mạng của mình, chỉ biết cầm tiền cho vào quốc khố.

Trong lúc đó, trạm dịch đang rất u buồn đột nhiên lại đông như trẩy hội.

Trong gia đình các vị quan thần đột nhiên trống rỗng, không có tiền mà hô gió gọi mưa. Tơ tằm kia không gọi là cao cấp nhưng lại rất mềm mại. Làm ra một bộ quần áo cũng không phải quá khó coi, giá rẻ một nửa so với tằm phương Nam, trở thành hàng quý trong năm nay.

Những hộ nuôi tơ tằm đột nhiên tăng lên, cây dâu cũng trồng nhiều lên. Uất Trì Phi Yến nghĩ tới ngàn mẫu trồng dâu mà tân đế cũng không để ý đến nên chưa thu thuế, trong lúc đó Kiêu vương phủ đưa bạc tới liền thu mua Tang Điền. Hai tháng sau đó các nhóm nhà lân cận trồng dâu không đủ ăn, Phi Yến liền thu mua.

Uất Trì Phi Yến cũng không đề cập thuế má, chỉ làm một khế ước, đợi cho tơ lụa của nàng ra thị trường sẽ làm lũng đoạn ngành tơ tằm, sau đó nàng sẽ trả giá cao hơn, kiếm được cũng kha khá hơn.

Sau bữa cơm chiều, Kiêu vương cầm sổ sách ghi chép, nhìn chăm chú từng trang một, chỉ cảm thấy nữ nhân này tính toán rất chi tiết, sáu trăm lượng bạc làm vốn, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, thế lại làm lũng đoạn nghề tơ lụa trong kinh thành, tiền lãi một năm không kém 2 vạn lượng bạc……….

Gấp cuốn sổ, Kiêu vương thấy tai mình nóng lên, chắc có người đang âm thầm mắng nhiếc họ tên hắnđây, không khỏi mỉm cười, may mắn không có lơi lỏng trông coi nàng, bằng không khi cánh Yến nhi cứng cáp rồi, sợ là không thể cứ an tâm sống ở Kiêu vương phủ đâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.