Bình Thiên Hạ

Chương 155




Edit: Kim Ngân

Lời này nói ra vô cùng thản nhiên nhưng tỏa ra sát khí lạnh lùng khiến người ra không rét mà run. Phi Yến định nói thêm vài câu, cuối cùng lại im lặng. nói cho cùng, tình hình hiện nay quân thần lục đục với nhau, còn có một đống rắc rối phức tạp bên trong nội bộ Hoắc gia đều không thể nào có chỗ một thiếp thất nho nhỏ như nàng chen lời vào. Nàng tuy rằng có cũng có am hiểu điều binh khiển tướng, nhưng loại tranh giành đấu đá ngấm ngầm như thế này không phải là sở trường của nàng, cho nên dứt khoát cái gì cũng không nói. Vả lại phu quân của nàng cũng không phải loại người lỗ mãng, luôn luôn hiểu rõnhững gì nên làm hay không nên làm. đang chú tâm nghĩ ngợi, bỗng nhiên bị Kiêu vương kéo vào ôm trong ngực: “không cần vì những điều không liên quan mà hao phí tâm thần, mấy ngày nay nàng khôngcần ra ngoài, chỉ cần ở trong đại doanh chờ đợi vài hôm, đợi bọn người Thái tử đi rồi liền không có việc gì.” Phi Yến gật đầu, hơi ngước cằm lên đón nhận nụ hôn nồng nhiệt của Kiêu vương, tính lại kể từ lúc Kiêu vương bị trọng thương, hai người cũng đã lâu chưa từng thân cận, bây giờ thương thế Kiêu vương đã khỏi, đương nhiên là đầy nhiệt tình ham muốn. Thấy hắn sắp lột bỏ quần áo của mình, Phi Yến hơi xấu hổ nhỏ giọng nói: “Ở đây không có ruột dê…” Kiêu vương giờ phút này nào còn quan tâm tới những cái đó, đã lâu không được khai trai cho nên chỉ lo vùi mặt vào trong vạt áo nàng hàm hồ nói: “Vi phu sẽcẩn thận, nàng không cần lo việc đó…” Đám người Bảo Châu đã sớm rời khỏi tiểu trướng, đỏ mặt ra bên ngoài nấu nước. Ban đầu các nàng còn lo lắng có thêm chính phi trong vương phủ, thời gian về sau Trắc phi sẽ sống rất gian nan, bây giờ nhìn thấy như vậy là biết mình đã lo lắng quá mức, Trắc phi hiện giờ vẫn thịnh sủng không suy. Tính tình Nhị điện hạ là như thế, nếu đã để trong lòng thì nâng niu trên tay như chí bảo, yêu thương không ngớt, còn một khi đã không vừa mắt rồi thì quý giá cỡ nào cũng xem như bùn đất dưới chân, như giày rách vứt đi. Đáng tiếc Trình Vương phi kia lại không hiểu, gặp được nam tử cường thế như Nhị điện hạ thì cho dù mang tiếng được thánh thượng tứ hôn, tôn quý bậc nào thì cũng có cái gì đáng tự hào. không có được ân sủng của Kiêu vương thì chính là thất bại thảm hại nhất.

Thái tử tuy rằng tiến đến quân doanh trợ giúp nhưng ý tứ thâm sâu bên trong chính là muốn chỉnh Kiêu vương một phen, đáng tiếc trừ ngày đầu tiên gặp mặt Kiêu vương, những ngày sau cho dù một ánh mắt cũng không thấy. Nguyên nhân do chiến sự đang lúc căng thẳng, trước tiên phải bình định tiền tuyến thìmới chiếu cố được hậu phương. Bất quá hắn cũng có phái Đậu Dũng tới trông coi sự an nguy của Thái tử.

Trình Vô Song kia bị Kiêu vương tặng một cước chỉ có thể nằm yên trên giường tĩnh dưỡng, Thái tử lại rảnh rỗi không có việc gì nên dẫn theo Đậu Dũng va một nhóm thị vệ đi tuần từ nội trấn nhỏ đến Kim Môn quan. Kim Môn quan chính là điểm trọng yếu thông thương từ nội môn ra quan ngoại, tuy rằng thị trấn không lớn nhưng nếu là thương khách nam bắc thì nhất định phải đi qua đó, cho nên ở đây vô cùng náo nhiệt. Đường phố hai bên toàn là hàng quán bày biện đầy trên vỉa hè, hàng hóa bày bán ở đây không phải là loại quý báu hiếm có gì nhưng lại mang nét đặc sắc theo hơi hướng ngoại lai, đủ các loại thảm nỉ, thảo dược rồi cả thịt dê, thịt bò. Lúc Thái tử đang chậm rãi đi dạo, đột nhiên ánh mắt lóe lên, bắt được một bóng dáng nữ tử mơ hồ thoáng qua trong đám đông phía trước, lập tức trở nên sửng sốt… Bộ dáng kia….Dường như là An Khánh?

Thái tử giật mình, vội vàng lạnh giọng hạ lệnh cho thị vệ đuổi theo, nhưng khi thị vệ rẽ dòng người phía trước đuổi theo thì phát hiện tiểu nữ nhi kia đã không còn thấy bóng dáng…

Bởi vì nàng biến mất ở khu vực gần với cổng thành,Thái tử liền thấp giọng phân phó Đậu Dũng: “Mau! Đuổi theo ra ngoài thành!”

Đến khi đuổi ra ngoài cửa thành thì nhìn thấy xe ngựa xuất thành cũng chật cứng cả con đường đi, căn bản là không hề nhìn thấy bóng dáng một nữ hài nào. Đậu Dũng vội vàng giục ngựa tiến lên phía trước, mang theo binh lính lục soát từng chiếc xe ngựa để tìm người. hắn không chú ý tới có một gã sai vặt thiếu niên đang đứng ở cửa thành nhìn ra ngoài quan sát quanh quất một hồi, sau đó liền chạy nhanh tới một quán rượu nhỏ gần ở phía bên trong cửa thành.

“Bẩm Tấn Vương, những người ngựa đuổi theo đó đều đi ra ngoài thành rồi.”

Tuyên Minh lơ đãng gật đầu, quán rượu này chính là nhà của thủ thành Kim Môn quan mở,hắn ngầm thu được chỗ tốt để kinh doanh, cũng chỉ nghĩ Tấn vương là một kẻ buôn lậu bình thường, cho nên đối với Tuyên Minh cũng không đề phòng gì. Mới rồi hắn mang theo thị nữ Huyên Thảo và vài tên thủ hạ tới Kim Môn quan xử lý vài việc, ai ngờ lại nhìn thấy Thái tử trong đám người bộ hành.. Vì thế mới vội vàng nương theo đám đông lách mình vào quán rượu tạm lánh. Tuyên Minh lại nghĩ vừa rồi Thái tử đột nhiên đuổi theo đám người mình, trong lòng có chút hồ nghi. “Chẳng lẽ thái tử nhận ra mình?” Lúc trước hắnhóa thân thành nhạc sư, âm mưu dùng âm nhạc mê hoặc để hành thích Hoàng thượng, nhưng lúc hành sự hắn đều dịch dung, Thái tử đương nhiên không thể nhìn thấy hình dạng thực sự của mình, nhưng cũng có thể là Kiêu vương đã từng thấy hình ảnh tướng mạo của mình… Tuyên Minh hơi nheo cặp mắt xếch, trong lòng nghiền ngẫm…. Đột nhiên hắn giương mắt nhìn về Huyên Thảo – con nhóc tham ăn đang ăn uống thỏa thích ở một bên. Tiểu nữ hài mới vừa rồi ở ngoài chợ được hắn thưởng cho một ít bạc vụn liền mua mấy khối bánh dẻo ngọt thơm mềm ngồi ăn ngấu nghiến, bánh dẻo nhân đậu, mùi hương của nhân đậu lan tỏa vô cùng ngọt ngào. Tuyên Minh đối với nữ hài tử có tâm hồn ăn uống mãnh liệt cỡ này thực sự không có nửa phần năng lực để ngăn cản. Như mới vừa nãy nha đầu này đứng trước sạp bánh ngọt liền hoàn toàn không thể nhấc chân nổi, đứng xuất thần chuyên chú mà nhìn ngắm từng cái bánh ngọt, gã sai vặt đứng một bên mất kiên nhẫn gọi lớn mấy tiếng mà nhóc con này cũng mắt điếc tai lơ. Tuyên Minh nhìn thấy nàng chép miệng thèm thuồng bộ dáng thật là buồn cười, liền thưởng nàng một khối bạc vụn nhỏ. Vốn dĩ bánh ngọt này chỉ có năm văn tiền một khối, chỉ là nha đầu kia không có quan niệm gì về tiền bạc, liền đem bao nhiêu bạc đó đưa hết cho người bán hàng rong, tay nhanh nhẹn dùng giấy thấm gói năm cái lớn mang về… Đáng tiếc mới vừa rồi bởi vì tránh né quan binh đuổi theo cho nên bị rơi mất ba cái. Có lẽ vì hiểu được cảnh sống nay sướng mai khổ, cho nên nàng chỉ nghĩ có được đồ ăn ngon thì chính là chân lý, bây giờ nha đầu kia đang tranh thủ thời gian mà cắn mấy miếng to lên cái bánh đậu thơm mềm kia, phấn đậu nành áo xung quanh bánh cũng dính trên đôi má trắng nõn của nàng, vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhưng tròn vo hắn liền cảm giác cũng mềm mịn ngọt ngào tựa như cái bánh. Nhưng bây giờ không phải là lúc cho sự ngây thơ hồn nhiên, Tuyên Minh cũng dời mắt đi tránh nhìn lâu…”đi, phái mật thám thám thính tin tức tra ra xem vừa rồi là Thái tử muốn đuổi theo người nào?” Tuyên minh một bên cười cười nhìn con chó con đang gặm xương, một bên nhàn nhạt phân phó thủ hạ tâm phúc của mình.

Khi những người khác đều rời khỏi quán rượu, Huyên Thảo tựa hồ mới chú ý đến ánh mắt của Tuyên Minh, nàng chậm rãi dừng động tác lại, tựa như nhịn đau hạ quyết tâm xong mới đưa cái bánh non mềm đã ăn một nửa tới trước mặt Tuyên Minh: “Tấn Vương, người có muốn nếm thử không? Vóc dáng nàng nhỏ bé, lại một nửa ngồi nửa bò liều mạng duỗi cánh tay ngắn ngủn đưa tới bên miệng Tuyên Minh. Đối với hành động không biết lớn nhỏ này của nàng Tuyên Minh cũng đã sớm nhìn quen, xem ra lúc còn ở nhà nàng cũng thường xuyên chia sẻ đồ ăn ngon cùng với huynh trưởng, động tác cùng ngữ khí kia lại vô cùng thành thạo…. Từ trước đến nay Tuyên Minh đều có thói quen sạch sẽ, không biết vì sao lại vô thức nhận lấy khối bánh mềm mại mới bị ăn dở kia rồi tránh chỗ đã bị gặm nham nhở mà cắn một miếng…Tư vị quả nhiên là ngọt ngào…

một hồi phong ba ở Kim Môn quan vẫn chưa truyền đến đại doanh, lúc Kiêu vương hồi doanh cũng đãkhuya rồi, theo thói quen không có vào lều lớn của mình mà đi đến tiểu trướng nên Phi Yến tạm thời dời qua. Hơi vén mành lên là liền có thể thấy hết tình hình, bên trong có đặt một cái lò lửa nhỏ, trên đó có một cái nồi đất đen, cũng không biết bên trong đang hầm cái gì mà mùi hương tản ra nồng đậm, mơ hồ ngửi thấy một vài vị thuốc. Bởi vì hắn bị thương nặng cho nên Yến nhi lâu lâu sẽ hầm một món ăn bồi bổ tươi ngon nào đó đặt sẵn lên bàn ăn cho hắn, mùi hương thơm nồng cùng ấm áp làm cho lòng người vô thức buông lỏng, thời điểm hắn mệt mỏi, chỉ cần nghĩ đến nàng vẫn luôn luôn ở bên cạnh là hắn liền cảm thấy nhẹ nhàng. Lúc này người ngọc đang chăm chú may vá, trên tay là một cái yếm, nàng đangchế thành một miếng che ngực…Nguyên nhân bởi vì trước ngực Kiêu vương có thương tích, mỗi lần mặc khôi giáp miệng vết thương đều bị đè tới phát đau. Phi Yến nhìn thấy, liền kêu Bảo Châu tìm cho nàng một ít boonh, lại chọn một cái yếm có chất liệu mềm mại nhất của mình gỡ bỏ đường biên rồi nhét bông vào rồi may lại, để cho Kiêu vương mặc lót bên trong tránh cho việc đè ép lên vết thương. Cái này may cũng đã gần xong, Kiêu vương chậm rãi đi vào, nhìn thấy cái “yếm” màu vàng cam này, mày rậm hơi nhíu lại nói: “Nàng thật sự muốn bổn vương mặc?”

Nếu không phải vì ở đây là nơi quân doanh thiếu thốn vật chất, nơi đây lại không có loại vải dệt mềm mại mịn màng thích hợp, Phi Yến cũng không phải nghĩ tới việc đem đồ mặc riêng tư của mình để làm đồ cho Kiêu vương,, bây giờ bị Kiêu vương hỏi tới cho nên có chút xấu hổ, chỉ có thể chỉ vào hoa văn trên mặt yếm nói: “Màu sắc tuy rằng hơi rực rỡ một chút nhưng có cũng có nét uy phong….” Kiêu vương theo tay nàng nhìn qua thì thấy…quả thực là uy phong! Nguyên là ở tren mặt Yếm Phi Yến có thêu mộtcái hoa văn nhỏ hình thần thú Nhai Tí*. Hình Nhai Tí thường được khắc lên trên thân đao, kiếm để làm hoa văn trang trí, bây giờ được thêu trên nền vải mềm mại uyển chuyển như thế này,, có thể coi như là một phen đổi đất thay trời. Chỉ là tài năng thêu thùa này thật sự là không dám khen tặng, có lẽ là cuôc sống đã sớm đem tài nghệ của nàng mai một hoang phế đến thất thất bát bát, cho nên tuy nói là Nhai Tí nhưng nhìn lại thấy giống như một con cá nheo (hay còn gọi là cá trê) râu dài.

*Nhai Xế, Nhai Tí hay Nhai Xả là loài mình rồng, đầu chó sói mắt luôn trừng to đầy sát khí, cương liệt hung dữ, khát máu hiếu sát, thích chém giết chiến trận. Vì thế Nhai Xế được khắc ở thân vũ khí: ngậm lưỡi phủ, lưỡi gươm đao, trên vỏ gươm, chuôi cầm của khí giới để thêm phần sát khí, ngụ ý thị uy, làm tăng thêm sức mạnh và lòng can đảm của các chiến binh nơi trận mạc.

Phi Yến nhìn nét thêu vụng về của mình, lại có chút chột dạ, nhìn Kiêu vương không nói một lời mà đánh giá cực phẩm trên tay, nàng liền duỗi tay muốn cướp về: “Để thiếp thân sửa lại…” Kiêu vương nhanh tay hơn vươn cánh tay dài giơ lên cao không cho nàng bắt được, cười như không cười cởi xuống áo ngoài, chỉ trong chốc lát cũng cởi bỏ trung y để lộ ra vết sẹo hoành tráng dữ tợn ở trước ngực. Sau đó lấy miếng vải yếm mềm mềm mại mại kia mà phủ lên trên khuôn ngực… Gương mặt kiều diễm của Phi Yến đỏ rực, nàng chỉ cảm thấy quả thực là kỳ lạ, nhan sắc mị hoặc của Kiêu vương lại được đặt trênmột thân hình cường tráng vạm vỡ như vậy thì thật sự là không phù hợp.

Kiêu vương lại đặc biệt thích thú, đưa tay vuốt cái yếm vải mềm mại nói: “Chỉ cần nghĩ tới cái này đãtừng dùng để bao bọc bộ ngực sữa của Yến Nhi, thì cũng giống như là thời thời khắc khắc đều có Yến nhi làm bạn ở bên người, nếu mặc nó ra trận thì cho dù đao kiếm như mưa cũng đều không sợ!” Phi Yến từ trên giường nhỏ đứng lên, bất chấp chân không mang giày liền muốn lấy lại cái “Hộ giáp lụa mềm” kia, không ngờ bị Kiêu vương chặn lại ôm lấy ngang người, đặt lên má nàng một nụ hôn nóng bỏng: “Phi Yến dụng tâm may vá hai ngày nay, đầu ngón tay đều bị đâm thủng, cho dù có thêu một con ngựa trọc lông thì bổn vương cũng nhất định sẽ mặc!” Người người đều nói Kiêu vương tính tình lạnh bạc, chỉ là khi người nam nhân này nguyện ý, thì cho dù lời ngon tiếng ngọt nào cũng có thể thốt ra, có thể đem người dìm chết trong hũ mật đó. Phi Yến vừa cười vừa tránh né hắn hôn mút nói: “Được, mộtlát nữa liền sửa lại một con thật lớn như vậy!” Kiêu vương sớm đã đem nàng đặt an ổn ở trên giường, ngửi ngửi mùi hương thanh nhã trên cổ nàng nói: “ Ban đêm còn phải tuần doanh,cho nên bây giờ cần nghỉ ngơi một lát, mới vừa rồi ăn quá no cho nên sợ không uống được nồi canh bổ dưỡng của Yến nhi, bây giờ phải vận động một chút mới có thể tiêu thực tốt được…” Vừa nói xong liền động tay động chân, chuẩn bị cho một phen vận động tiêu hóa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.