Bá Đạo Tổng Tài Tìm Lại Phu Nhân

Chương 42: (H)




Trình Thâm nhìn biểu tình của cô, trêu chọc nói: "Thế nào? Mới một lát không gặp đã không nhận ra anh nữa sao?”

"Không phải..."

Hạ Nhiên trực tiếp chạy đến bên cửa sổ, từ lầu ba nhìn xuống phía dưới. Cô lại quay đầu nhìn Trình Thâm nói: "Anh trèo lên từ phía dưới? Sao anh không đi từ cửa chính?”

Những chuyện khác là chuyện nhỏ, vạn nhất Trình Thâm ngã xuống, đến lúc đó phải làm sao?

Trình Thâm nghe nói như vậy trực tiếp đi tới ôm lấy Hạ Nhiên, anh nhẹ giọng nói: "Em đang quan tâm anh đúng không? Anh quả thật muốn từ cửa chính đi vào, đây không phải là sợ kinh động hai đứa nhỏ và Lục Bắc Thần còn đang đứng dưới lầu sao?”

Lúc nghe được câu nói cuối cùng, Hạ Nhiên kinh ngạc nhìn xuống, cho tới bây giờ cũng không biết Lục Bắc Thận vẫn ở dưới lầu nhìn lên trên. Kết quả còn chưa đợi cô nhìn thấy người, Trình Thâm trực tiếp ôm cô đến bên

giường, nói: "Không cần nhìn, anh ta không ở cửa sổ này. Nếu có, sao anh trèo lên như vậy?”

Tuy Lục Bắc Thần nói muốn đi cùng anh, nhưng trên thực tế hai người bọn họ đều có xe, hơn nữa còn là tình địch, làm sao có thể đi cùng nhau.

Vốn Trình Thâm lái xe ra ngoài một vòng, sau đó lại lái xe trở về. Kết quả vừa mới đến, lại thấy Lục Bắc Thần vẫn ở vị trí ban đầu. Hóa ra, Lục Bắc Thần căn bản không đi, vẫn luôn đứng bên cạnh xe, thỉnh thoảng nhìn lên tầng lầu.

Hạ Nhiên bị anh đặt lên giường, tò mò hỏi: "Anh quay lại làm gì?”

"Anh đã nói muốn ở lại. Em nghĩ lời anh nói ra chỉ để trưng thôi sao?" Trình Thâm ngồi bên cạnh Hạ Nhiên, căn bản không coi mình là người ngoài, anh nhếch môi nhìn cô: "Hơn nữa em phải giúp anh giặt quần áo.”

Nhìn chiếc áo khoác bị Trình Thâm cởi ra gấp sang một bên, lông mày Hạ Nhiên giật giật. Sau đó khi tắm xong, cô bắt đầu giống như bình thường ngồi ở trên bàn, hoàn thiện bản vẽ thiết kế để tham gia đại hội tri ân.

Trình Thâm đi tới tiện tay lật xem một quyển sách trên giá sách của cô, nghi hoặc

nói: "Sao em bỗng nhiên muốn xem nhiều loại sách thiết kế như vậy? Còn có loại cơ sở. Anh có xem qua ghi chép mượn sách của công ty chúng ta, tên của em chiếm hơn phân nửa.”

Thật ra nhà thiết kế đọc sách thiết kế cũng không có gì kỳ quái, chuyện kỳ quái chính là cô đọc quy mô lớn như vậy.

Bút dưới tay Hạ Nhiên dừng một chút, cô quay đầu lộ ra một nụ cười không chê vào đâu được với Trình Thâm, tùy ý nói: "Chính là cảm giác làm thiết kế là được rồi, muốn củng cố nền tảng một chút, nói không chừng có thể

mang lại cho mình một chút cảm hứng.”

Lời này không tính là không có đạo lý, mà nụ cười của cô trực tiếp làm cho Trình Thâm hiểu được, cô thuần túy là không muốn nói cho mình biết, cho nên tùy tiện tìm lý do.

Nếu là năm năm trước, Trình Thâm sẽ trực tiếp đè cô lại, buộc cô phải tự nói với

mình. Nhưng hiện tại tính khí thu lại không ít, nghe nói như vậy chỉ là nhẹ nhàng nở nụ

cười.

Anh tùy ý cầm một quyển sách lật lật, sau

đó hướng về phía Hạ Nhiên nói: "Thư viện Trình gia cũng có không ít sách, anh có thể giúp em chọn mấy quyển sách mà công ty mượn không được. Vậy bây giờ em có thể nói cho anh được chứ?”

Sách trong thư viện nhà họ Trình quả thật rất nhiều, lúc trước Hạ Nhiên không phải chưa từng nghĩ tới. Bất quá quan hệ giữa cô và Trình Thâm đặc thù, coi như là chuyện này cầu được Nhiếp Tư Diệu, cô cũng ngại mở miệng nhờ Trình Thâm. Hiện tại quan hệ của hai người xem như có chút thay đổi, Trình Thâm cũng đã chủ động mở miệng, Hạ Nhiên đối với chuyện này cũng muốn xem xét.

Nhưng chuyện của anh trai…

Hạ Nhiên vẫn luôn cảm thấy chuyện này càng ít người càng tốt, tuy rằng chuyện này cô đã nói với Lục Bắc Thần, nhưng đó cũng là bởi vì Lục Bắc Thần trong lúc vô tình biết được sự tồn tại của anh trai cô.

Nhìn bộ dáng chần chờ của Hạ Niên, Trình Thâm chỉ cảm thấy trong lòng có một trận phiền não. Anh đương nhiên sẽ không quên, trước đó Lục Bắc Thần có lần nửa đêm ba canh ba đến đây, chính là bởi vì chuyện sách, lúc đó Hạ Cẩm Ngôn đều nói cho anh biết. Vậy tại Hạ Nhiên có thể nói cho Lục Bắc Thần, lại không thể nói cho anh biết? Loại đối đãi khác biệt này, Trình Thâm tức giận thiếu chút nữa đem quyển sách trong tay đập lên bàn.

"Xem ra em cũng không phải rất muốn xem." Trình Thâm nói xong lời này trực tiếp đem sách đặt tại chỗ, hậm hực đi vào phòng tắm.

Thật ra Trình Thâm biết, nếu như không phải Hạ Nhiên thật sự rất cần thứ này, cô sẽ không sốt sắng đọc sách như vậy. Cho nên anh vào phòng tắm xem như cho Hạ Nhiên thời gian suy nghĩ. Đợi đến khi Trình Thâm từ trong phòng tắm đi ra, tư thế của cô vẫn không thay đổi. Nhìn thấy Hạ Nhiên như thế, Trình Thâm còn tưởng cô chưa nghĩ thông suốt, thất vọng cầm lấy máy sấy tóc Hạ Nhiên đặt ở đó bắt đầu sấy.

Nhìn thấy động tác mang theo tức giận của Trình Thâm, Hạ Nhiên đi tới phía sau sô pha, cầm máy sấy giúp anh. Trong con ngươi Trình Thâm mang theo kinh ngạc cùng mừng

rỡ, vui vẻ tận hưởng cảm giác được vợ chăm sóc.

"Chuyện này đối với em rất quan trọng." Hạ Nhiên thấp giọng nói dưới tiếng máy sấy tóc, nhìn sắc mặt Trình Thâm cũng không có một

chút biến hóa, còn tưởng rằng anh căn bản cũng không có nghe thấy.

Ai biết đợi đến khi Hạ Nhiên giúp anh sấy tóc xong, Trình Thâm quay đầu lại nắm lấy tay cô, anh cúi đầu nhìn Hạ Nhiên gần trong gang tấc: "Chính là bởi vì chuyện này đối với em rất quan trọng, cho nên anh mới hỏi. Anh muốn giúp em.”

"Chuyện này là về nhà em, có lẽ anh hiểu rất

rõ. Nhưng anh không biết là em còn có một anh trai. Anh ấy đã mất tích sau khi ba em qua đời.”

Trình Thâm nghe xong, trong lòng cũng rất kinh ngạc, dù sao loại đại gia tộc như bọn họ, tin tức giữa hai bên đều là công khai. Thế nhưng nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng nghe nói qua Hạ gia lại còn một người con trai. Điều đó chỉ có thể nói

rằng sau khi đứa trẻ này được sinh ra, đã bị gia đình họ che giấu.

Chuyện này nằm ngoài dự đoán của anh, nhưng biểu cảm của anh cũng không có gì thay đổi quá lớn, anh hỏi: "Chuyện này có liên quan gì đến việc em muốn đọc những cuốn sách đó? Chẳng lẽ chuyện anh trai em mất tích có quan hệ với thiết kế?”

Hạ Nhiên không phủ nhận cũng không thừa nhận, mà là nhìn Trình Thâm nói: "Sự tình đại khái chính là như thế này, vậy bây giờ anh có thể cho em mượn sách không? ”

Mắt thấy Trình Thâm còn muốn tiếp tục truy vấn, Hạ Nhiên nhìn anh nói: "Em chỉ có thể nói với anh đến đây, những chuyện còn lại em không có cách nào nói cho anh biết. Nếu

như anh cũng không muốn cho mượn, vậy em cũng không miễn cưỡng.”

Hạ Nhiên nói xong lời này liền rũ mắt xuống, sau đó đem máy sấy tóc bên trong đặt

vào trong tủ. Khi cô lại một lần nữa

đi tới trước mặt Trình Thâm, đã điều chỉnh xong cảm xúc của mình. Cánh tay của

cô ôm một tấm chăn: "Anh muốn ngủ dưới sàn, hay ra sofa ngoài phòng khách? Nhưng em khuyên anh nên ra sofa, nằm dưới sàn có

thể sẽ bị cảm.”

Trình Thâm không nói gì, mà cứ như vậy nhìn Hạ Nhuế. Anh giơ tay lên sửa sang lại mái tóc vương trên gò má Hạ Nhiên, anh nhận lấy chăn từ tay Hạ Nhiên đặt lên giường, anh hỏi: "Em không muốn anh sao?”

Coi như là Hạ Nhiên nghĩ đến ngàn vạn loại phản ứng có khả năng, thế nhưng tuyệt đối

không ngờ một câu như vậy lại từ trong miệng anh nói ra.

Hạ Nhiên sửng sốt một chút, sau đó liền rất nhanh phản ứng lại. Khóe miệng cô nhếch lên một nụ cười, quyết định giơ tay lên ôm cổ anh, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.

Sau nụ hôn chuồn chuôn, Hạ Nhiên nghiêng đầu nói: "Như thế này sao?”

Nụ cười bên môi Hạ Nhiên mang theo sự khiêu khích. Cô không biết biểu cảm của cô như vậy đối với Trình Thâm là một loại hấp dẫn trí mạng. Trình Thâm khắc chế xúc động muốn giơ tay lên, nói với Hạ Nhiên: "Còn chưa đủ, muốn thử lại không?”

Trong lúc vô tình có thứ gì đó giữa bọn họ được phá vỡ. Hạ Nhiên đè Trình Thâm xuống giường, giơ tay lên đặt lên cổ anh, sau đó hướng môi Trình Thâm gặm cắn.

Trình Thâm theo lực đạo của Hạ Nhiên ngồi xuống, khi cảm giác được cô nhào về phía mình, anh nằm lên giường, một bàn tay đỡ lấy Hạ Nhiên.

Nụ hôn của Hạ Nhiên mang theo ý tứ triền miên, khi Trình Thâm cảm giác được trên người lạnh lẽo, cũng cảm giác được tay Hạ Nhiên đang nghịch ngợm.

"A Nhiên..."

Trình Thâm giọng khàn khàn, anh giơ tay ngăn cản động tác của Hạ Nhiên. Hai tay ôm chặt lấy cô, nhưng cũng không có làm ra bước tiếp theo.

"Trình Thâm, chúng ta không tiếp tục sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.