Anne Tóc Đỏ Dưới Mái Nhà Bạch Dương

Chương 18




“Bạch Dương Lộng Gió,

Đường Ma,

Ngày 14 tháng Chín.

“Em thấy khó lòng mà buộc mình chấp nhận chuyện hai tháng tuyệt vời của chúng ta đã kết thúc. Chúng thật là tuyệt vời mà, phải không anh yêu nhất đời? Và bây giờ chỉ còn hai năm nữa là đến…

(Bỏ qua một số đoạn.)

“Nhưng em cũng vui sướng vô ngần khi trở lại Bạch Dương Lộng Gió… quay về tòa tháp thuộc về em, chiếc ghế đặc biệt của riêng em và giường nằm cao ngất dành cho em… và cả chú mèo Xám Tro nằm phơi nắng trên bệ cửa sổ nhà bếp nữa chứ.

“Hai bà góa phụ rất mừng khi thấy em và Rebecca Dew thốt lên đầy chân thành, ‘Thật tuyệt khi cô trở lại.’ Bé Elizabeth cũng cảm thấy hệt thế. Chúng em đã có một buổi gặp gỡ hết sức hào hứng nơi cánh cổng sơn xanh.

“ ‘Em hơi sợ rằng cô sẽ đến Ngày Mai trước em,’ bé Elizabeth thú nhận.

“ ‘Buổi chiều nay thật đẹp quá phải không?’ em nhận xét.

“ ‘ Khi có cô thì buổi chiều nào cũng đẹp hết, cô Shirley ơi,’ bé Elizabeth đáp.

“Ôi chao những lời khen!

“ ‘Thế em làm gì suốt mùa hè hở bé cưng?’ em hỏi.

“ ‘ Suy nghĩ,’ bé Elizabeth khẽ khàng đáp, ‘về tất cả những điều tốt đẹp sẽ diễn ra ở Ngày Mai.”

“Sau đó, chúng em trèo lên gian phòng tháp đọc một câu chuyện kể về các chú voi. Dạo này bé Elizabeth hết sức hứng thú với loài voi.

“ ‘Có gì đó thật quyến rũ trong tên gọi của voi, phải không cô?’ cô bé nghiêm túc hỏi, chống cằm lên đôi tay nhỏ bé với phong cách rất riêng của mình. ‘Em mong sẽ nhìn thấy thật nhiều voi ở Ngày Mai.’

“Chúng em vẽ thêm một công viên voi vào bản đồ vùng đất thần tiên của hai cô cháu. Tỏ vẻ cao ngạo và khinh khỉnh chẳng ích gì đâu, Gilbert của em, em biết anh sẽ có vẻ mặt như thế nào khi đọc những dòng này của em mà. Chẳng có tí xíu tác dụng nào. Thế giới này luôn luôn có thần tiên. Không thể tồn tại được mà không có họ. Vậy phải có ai đó tạo ra thần tiên chứ.

“Trở lại trường học cũng khá là thích thú. Katherine Brooke vẫn chẳng thân thiện mấy nhưng các học sinh của em có vẻ vui mừng khi gặp lại em, và Jen Pringle nhờ em làm giúp vầng hào quang bằng thiếc đính chung quanh đầu các thiên thần cho một buổi hòa nhạc của lớp giáo lý Chủ nhật.

“Em nghĩ rằng khóa học năm nay sẽ thú vị hơn nhiều so với năm ngoái. Môn lịch sử Canada đã được thêm vào chương trình giảng dạy. Ngày mai em phải trình bày một bài ‘diễn thuyết’ ngắn về cuộc chiến năm 1812. Cảm giác thật kỳ lạ khi đọc lại các câu chuyện về những cuộc chiến ngày xưa… những điều không bao giờ có thể xảy ra lần nữa. Em không cho rằng bất kỳ ai trong chúng ta thèm để ý đến những ‘trận đánh xưa cũ’ ngoại trừ mối quan tâm học thuật. Không thể nào tưởng tượng nổi cảnh Canada lâm vào chiến tranh một lần nữa. Em rất biết ơn Chúa rằng giai đoạn lịch sử ấy đã chấm dứt.

“Chúng em sẽ sớm tổ chức lại câu lạc bộ kịch nói và vận động từng gia đình có con cháu đi học đóng góp cho câu lạc bộ. Lewis Allen và em chọn đường Dawlish làm khu vực vận động chính, chiều thứ Bảy tới hai cô trò sẽ đi quyên góp ở đó. Lewis sẽ cố gắng tận dụng một công đôi việc, bởi cậu định tham dự một cuộc thi do tờ Nhà thôn quê tổ chức cho bức ảnh đẹp nhất theo chủ đề nông trại quyến rũ. Giải thưởng trị giá hai mươi lăm đô la, và đó có nghĩa là một chiếc áo vét và áo khoác mới mà Lewis đang rất cần. Suốt mùa hè cậu làm việc cho một nông trại, còn năm học này thì đang vừa làm việc nhà vừa phục vụ bàn ở nhà trọ của mình. Cậu hẳn là ghét công việc đó lắm, nhưng chẳng bao giờ phàn nàn tiếng nào. Em thật lòng rất mến Lewis… cậu hết sức dũng cảm và đầy tham vọng, luôn cười tươi quyến rũ thay vì tủm tỉm cười. Và cậu thực sự không khỏe mạnh gì cho cam. Năm ngoái em cứ sợ cậu bé sẽ gục ngã. Nhưng mùa hè ở nông trại dường như đã giúp cậu cường tráng hơn một chút. Đây là năm cuối cùng của cậu ở trường trung học và sau đó cậu hy vọng sẽ học thêm được một năm nữa ở trường Queen. Mùa đông này các bà góa phụ định sẽ thường xuyên mời cậu đến ăn tối vào các Chủ nhật. Dì Kate và em sẽ họp riêng với nhau về cách tiến hành và chi phí, em đã thuyết phục dì để em trả số tiền phát sinh thêm. Tất nhiên chúng em không cố gắng thuyết phục Rebecca Dew. Em chỉ đơn thuần hỏi dì Kate trong tầm tai của Rebecca là em có thể mời Lewis Allen đến ăn tối Chủ nhật ít nhất hai lần một tháng được không. Dì Kate lạnh lùng đáp rằng dì sợ họ không đủ tiền để làm chuyện đó, hơn nữa còn phải thương cho cô gái cô độc của họ nữa chứ.

“Rebecca Dew kêu lên đầy đau đớn.

“ ‘Đây chính là một giọt nước làm tràn ly mà. Nghèo mạt rệp đến mức chẳng thể thỉnh thoảng cho cậu bé ngoan ngoãn chăm chỉ đáng thương cố gắng học hành ấy vài miếng bỏ bụng! Bà bỏ nhiều tiền hơn thế để mua gan cho con Mèo ấy mà bụng nó thì phình căng ra kìa. Ôi, cứ giảm một đô la tiền lương của tôi và mời cậu bé đi thôi.’

“Theo Rebecca thì hành vi tốt đẹp đó đã được phê chuẩn. Lewis Allen sẽ đến dùng bữa và phần gan của Xám Tro lẫn tiền lương của Rebecca Dew sẽ không bị suy suyển chút nào. Chị Rebecca Dew thật đáng yêu!

“Đêm qua dì Chatty lẻn vào phòng em để nói với em rằng dì muốn mua một chiếc mũ đính cườm nhưng dì Kate nghĩ rằng dì đã quá già để đội nó, thế là cảm xúc của dì đã bị tổn thương.

“ ‘Cô có nghĩ tôi đã quá già không, cô Shirley? Tôi không muốn lố lăng đâu… nhưng lúc nào tôi cũng khao khát có được một chiếc mũ đính cườm. Tôi luôn nghĩ trông chúng thật duyên, như cách các cô hay gọi ấy… và bây giờ chúng đã trở lại hợp mốt rồi.’

“ ‘Quá già ư! Đương nhiên là dì không quá già rồi, dì yêu dấu,’ em an ủi dì. ‘Chẳng có ai quá già đến mức không thể mặc đúng thứ mà họ muốn. Dì sẽ không muốn đội chiếc mũ đó nếu dì đã quá già.’ ‘Tôi sẽ mua nó và bất chấp dì Kate,’ dì Chatty nói với giọng chẳng mấy mạnh mẽ. Nhưng em cho rằng dì sẽ làm vậy thật… và em nghĩ mình biết làm thế nào để an ủi dì Kate.

“Em ở một mình trong căn phòng tháp. Ngoài kia đêm thật an bình và sự tĩnh lặng mịn mượt như nhung. Đến cả những cành dương cũng không hề lay động. Em hơi chồm ra ngoài cửa sổ và thổi một nụ hôn hướng về ai đó cách xa đến một trăm dặm ở Kingsport.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.