Xuyên Thành Vai Phụ Pháo Hôi, Ta Làm Đầu Bếp Cho Tiểu Tướng Quân

Chương 49




Sau khi làm xong, Yến Thu Xuân lại đi rửa tay lần nữa, lau sạch sẽ, nàng dẫn theo Đông Đông, tiếp đón Tiêu Hoài Thanh và Tiêu Hoài Viên ngồi xuống chiếc bàn đá trong sân nếm thử bánh mới làm.

Bánh ngọt cuộn được bày trên một chiếc đĩa tròn màu hồng rất xinh xắn.

Màu vàng nhạt bên trong xen lẫn sắc hồng nhạt duyên dáng, bánh ngọt được cuộn ba lần tạo thành từng miếng hình tròn đầy đặn, từng miếng từng miếng đặt cạnh nhau trên đĩa, thoạt nhìn rất đẹp mắt.

Thấy bọn họ chỉ ngồi nhìn chằm chằm chiếc đĩa, không nhúc nhích, Yến Thu Xuân vội cất tiếng thúc giục: “Mọi người mau ăn đi! Món này ăn khi còn nóng hổi cũng rất ngon!”

Chờ nàng nói xong, mỗi người mới bắt đầu cầm một miếng.

Ở phương diện này, Đông Đông vẫn là người hiểu rất rõ lễ nghi, cậu bé đợi mẫu thân cầm rồi mới đưa tay mình ra, Yến Thu Xuân cầm một miếng bánh cuối cùng, lúc này bánh ngọt cuộn vẫn còn hơi ấm, mùi sữa ngọt ngào không ngừng tỏa ra, mùi thơm rất mê hoặc, nàng cũng không khách khí mà cắn một miếng thật to, một lỗ hở nhanh chóng xuất hiện trên miếng bánh.

Trừ phần mép bánh, những chỗ khác đều mềm và ngọt, khi môi và răng chạm vào, đầu lưỡi liền có thể cảm nhận được vị mứt đào tràn ra.

Xét về độ ngọt và vị, Yến Thu Xuân không thêm quá nhiều đường vào mứt đào, nhưng theo cách này, sau khi nấu ở nhiệt độ cao, vị ngọt vẫn đậm đặc, vị chua ngọt vẫn rất ngon, ngoài ra còn có lớp cùi khá sần, thỉnh thoảng cắn ngập răng thì cực kỳ ngon, cứ như đang ăn một quả đào bình thường, vô cùng ngon miệng.

Nàng đã cố gắng hết sức để ăn hết một miếng nhưng vì cuộn bánh quá to nên không thể ăn một miếng thôi được. Có ít mứt đào vương trên môi nàng, nhanh chóng vươn đầu lưỡi ra liếm, mứt đào liền vào trong miệng.

Thật sự rất ngọt!

Nhưng cũng ăn rất ngon.

Ngoài Yến Thu Xuân, Đông Đông cực kì hài lòng với món này. Cậu bé đã ăn hết hai hoặc ba miếng rồi, mứt đào dính trên mấy ngón tay cũng bị cậu bé l.i.ế.m sạch sẽ, sau đó cậu bé chớp mắt làm nũng: “A Xuân tỷ tỷ, đệ còn muốn ăn một miếng nữa ~”

“Vậy đệ ăn đi.” Yến Thu Xuân hất cằm: “Đây là miếng cuối cùng, đừng ăn thêm nữa, nếu không sẽ có sâu trong răng đệ đó.” “Vâng!” Đông Đông vội vàng gật đầu, vội vàng lấy thêm một miếng ăn tiếp.

Món này thật sự rất ngọt, còn ngon hơn cả sữa hai cậu bé được ăn trưa nay, cậu bé thật sự rất thích!

Nhưng thật ra Tiêu Hoài Thanh và Tiêu Hoài Viên không thích món này đến vậy, ăn một miếng rồi sẽ không ăn miếng thứ hai, Yến Thu Xuân cũng nhận ra rằng bánh này có chút ngọt quá với khẩu vị của bọn họ, vì vậy nàng vội vàng bảo người châm trà: “Hai người uống chút trà cho bớt ngấy.”

“Đa tạ.” Tiêu Hoài Viên sợ nàng hiểu lầm liền giải thích thêm: “Món này thật sự rất ngon, có điều bình thường ta cũng không hay ăn đồ ngọt.”

“Ta hiểu rồi, hẳn Tiêu tướng quân cũng không quen, lần sau ta làm cho hai người bánh ngọt riêng, không thêm mứt đào này vào, vị chắc chắn sẽ ngon hơn.” Yến Thu Xuân tận tình giải thích, vừa nói nàng vừa cười tủm tỉm.

Khi nàng cười lên, đôi mắt cong cong, hồn nhiên nhưng mê người, nàng vô cùng vui vẻ, khi nói chuyện, tâm trạng cũng thoải mái hơn trước, ánh mắt nhìn thẳng, không hề né tránh hay lúng túng. Lúc này Tiêu Hoài Thanh nhìn thấy nàng, cũng bị nàng thu hút, chàng chỉ nở nụ cười yếu ớt, một lúc sau mới hoàn hồn, chàng vội nhìn đi chỗ khác, tiện tay đưa chén trà lên nhấp một ngụm.

Lúc này Tiêu Hoài Viên lại không để ý, vừa rồi nghe nàng nói sẽ làm bánh ngọt riêng cho bọn họ, tâm trạng vốn vui vẻ của nàng ấy lại càng tốt hơn: “Ta vốn ngại nói ra, nhưng tay nghề của Yến cô nương khéo léo như vậy, làm được món ăn ngon đến nhường này, vừa khéo ta có mấy món đồ tiểu cô nương có thể dùng, nếu cô nương đồng ý, ta sai người mang đến cho cô nương...”

“Không cần, không cần, ta ở trong phủ cũng không thiếu gì.” Yến Thu Xuân vội vàng từ chối, tuy trong lòng luôn thầm nhủ rằng nấu ăn ở đây rất tốt, không chỉ được bao ăn bao ở mà để dành tiền cũng dễ hơn, nhưng nếu để nàng thật sự cầm tiền, đối với nàng, đây chỉ là gánh nặng, dù có tiền cũng không tương xứng với công sức nàng bỏ ra.

“Phải rồi!” Tiêu Hoài Viên vẫn rất kiên trì: “Vậy ngươi không cần băn khoăn, làm nhiều đồ ăn cho ta một chút là được, món cánh gà cay lần trước rất ngon!”

Lúc này Đông Đông cũng đã ăn xong hai miếng bánh ngọt, cậu bé phấn khích khua tay, giọng điệu rất vui vẻ: “A Xuân tỷ tỷ, đệ cũng có rất nhiều đồ tốt, đệ có thể tặng cho tỷ, đệ còn muốn... ăn thêm một miếng nữa...”

Nhìn thấy ánh mắt Yến Thu Xuân liếc sang mình, giọng cậu bé nhỏ dần: “Lần sau ăn cũng được.”

Yến Thu Xuân bị chọc cười.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.