**********
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Chương 54: “Cái gì “Tháo ra!”
Ánh mắt Vân Ngọc Hân hơi lóe lên khi nghe thấy câu nói đó: “Tại sao? Chiếc nhẫn này không phải Vân Giai Kỳ không cần nữa sao?”
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Con ngươi của Bạc Tuấn Phong đột nhiên tụ lại, mang theo một tia tra hỏi gắt gao như loài sói!
‘Vân Ngọc Hân bị ánh mắt của anh dọa sợ lùi về phía sau nửa bước, trong tiềm thức muốn cởi nhẫn ra.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Tuy nhiên, trong lúc hoảng loạn, cô ta không thể cởi ra được.
Bạc Tuấn Phong đột ngột đứng dậy khỏi giường, động tác bất ngờ của anh làm kéo căng ống truyền dịch trên mu bàn tay ra.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Người đàn ông sốt ruột lắc tay, rút kim truyền dịch từ mu bàn tay ra, đi đến trước mặt Vân Ngọc.
Hân siết chặt tay cô ta, dùng ngón tay phải cầm chiếc nhắn của cô ta dùng sức tháo chiếc nhắn ra Nhẫn quá chặt.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Đôi mắt của Vân Ngọc Hân đỏ hoe vì đau: “Anh Tuấn Phong… đau quá… đừng…”
Bạc Tuấn Phong thậm chí không nhìn cô ta, anh biết chiếc nhẫn đã được thắt chặt, vì Vân Giai Kỳ quá gầy.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Chiếc nhân này được thiết kế riêng cho cô nên Vân Ngọc Hân đương nhiên sẽ cảm thấy quá chật khi đeo nó.
Nhưng mà anh không quan tâm. Đây là nhãn của Vân Giai Kỳ, không phải của Vân Ngọc Hân!
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Cô ta không xứng để đeo nó.
‘Vân Ngọc Hân vừa đau vừa oan ức, khóc lóc.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
nói: “Anh Tuấn Phong, anh đừng làm vậy…. Chiếc nhắn này không phải là Vân Giai Kỳ không cần nữa sao? Cô ta không muốn, tại sao em lại không thể đeo… a!”
Kèm theo một tiếng hét, chiếc nhẫn kim cương cuối cùng cũng được tháo ra.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
‘Vân Ngọc Hân ôm hai tay đau đến phát run, nước mắt thẳng tắp chảy xuống, không thể tin được nhìn anh.
Bạc Tuấn Phong nhìn chiếc nhẫn kim cương bị đầu ngón tay kẹp chặt, đột nhiên cảm thấy bẩn thiu, vì vậy đi tới bên cửa sổ, mở cửa sổ.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Gió lạnh tràn vào.
Anh đột ngột ném chiếc nhấn lên không trung, chiếc nhân kim cương tạo thành một vòng cung sáng rực biến mất trong màn đêm.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
‘Vân Ngọc Hân trợn to mắt, không ngờ Bạc Tuấn Phong thà vứt chiếc nhắn đi còn hơn để cô †a đeo trên tay!
Cô ta đi sau anh, lấy anh!
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Anh Tuấn Phong, anh đừng nghĩ đến cô ta nữa được không? Sau nhiều năm như vậy, anh không thể quên cô ta sao?”
Bạc Tuấn Phong tỏ ra khó chịu và đẩy cô ta ra.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Vân Ngọc Hân đột nhiên kích động nói: “Vừa rồi anh còn ôm em như vậy gắt gao hôn em như vậy… anh Tuấn Phong, anh cũng cần em! Giống như em cần anh! Vân Giai Kỳ không cần anh nhưng mà em cần anh, có được không?”
Bạc Tuấn Phong quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Vân Ngọc Hân, đừng để cho tôi nghĩ cô bẩn”
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
‘Vân Ngọc Hân mất kiểm soát hét lên: “Cô ta sắp đính hôn với Tống Hạo Hiên rồi! Anh không biết sao? Cô ta không thuộc về anh nữa, tại sao anh còn lưu luyến cô ta như vậy?”
Đồng tử của Bạc Tuấn Phong co rút dữ dội Bên cạnh đó, Bạc Vũ Minh nhận ra răng Vân Ngọc Hân nói rằng người phụ nữ sẽ kết hôn với Tống Hạo Hiên là Vân Giai Kỳ, Cô sắp kết hôn?
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Ánh mắt của Bạc Vũ Minh đảo qua một chút, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng nắm chặt tay.
Cậu bé không muốn cô kết hôn với người đàn ông khác.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Cô là mẹ của Mạn Nhi và mẹ của cậu bé.
Cậu bé muốn ở với mẹ và Mạn Nhi.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Ánh mắt của Bạc Tuấn Phong nhất thời trở nên sắc bén: “Cút!”
‘Vân Ngọc Hân bị anh đẩy ra.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Bạc Tuấn Phong giữ chặt mép cửa sổ và chỉ: về phía cửa: “Cút!”
‘Vân Ngọc Hân buồn bực cắn môi, bị sự kinh †ởm trong mắt Bạc Tuấn Phong châm chích thì lùi lại mấy bước.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Anh Tuấn Phong, anh… anh bị sốt, nên nghỉ ngơi thật tốt, đừng đuổi em đi để em ở ngoài cửa với anh được không?”
Bạc Tuấn Phong quay đi và không nhìn cô ta.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
‘Vân Ngọc Hân không dám nói gì nữa, vì sợ Bạc Tuấn Phong tức giận mà thật sự đuổi cô ta ra ngoài, chỉ để lại câu: “Em ở phòng bên cạnh, nếu anh không thoải mái thì nhớ nói cho em, em sẽ ở lại với anh đêm nay!”
Phòng bệnh rất lớn, ngoài phòng bệnh còn có phòng nghỉ.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
‘Vân Ngọc Hân rời khỏi phường.
Tấm lưng của Bạc Tuấn Phong bám vào bức tường lạnh lẽo và dần đần tụt xuống.
Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
------
Cập nhật chương mới nhanh nhất trên Truyện88!