Thập Niên 90 Mẹ Kế Luôn Muốn Trốn Chạy

Chương 25: 25: Đồ Nào Của Nhà Mày




Bành Đại Hoa nghĩ thấy cũng không tệ, cũng đã hạ quyết tâm muốn đưa vợ lão nhị đến làm việc không công.

Triệu Chanh cười cười, đứng ở cửa sân chứ không đến gần, cô chống nạnh quay đầu đưa mắt nhìn Lâm Đại Thuận một cái, nâng cằm lên ý bảo Lâm Đại Thuận chỉ việc đứng yên ở đây.

Lâm Đại Thuận chờ xem sức chiến đấu của mẹ kế có thể đến đâu bèn ngoan ngoãn ngồi xổm trên bàn đá mài dao bên sân, hai tay chống cằm nhìn bên trái là mẹ kế bên phải là bà nội.

“Trong nhà mẹ chồng thiếu người làm việc à? Vậy vừa hay, trong nhà con cũng không còn gì ăn, sắp tới con sẽ đưa Đại Thuận và Nhị Thuận đến đây, buổi chiều con sẽ lên núi làm việc với mẹ chồng, ba mẹ con con tốt xấu gì cũng sẽ có miếng cơm ăn.

”Nếu làm việc là có thể có cơm ăn, Triệu Chanh đương nhiên sẽ không ngần ngại, dù sao cô chỉ đáp ứng làm việc chứ có nói sẽ làm cái gì đâu.

Mới xuyên đến đây vài ngày cũng làm giun sán trong bụng đói đến chết rồi, có thể lấy được miếng ăn cũng coi như là lời.

Bành Đại Hoa vừa thấy Triệu Chanh đúng là đồng ý thật, nhưng không ngờ câu sau còn bảo sẽ dẫn theo hai đứa con ghẻ đến ăn chực? Hay cho tuổi còn trẻ đã mưu mô.

Gương mặt Bành Đại Hoa nhíu chặt, hừ lạnh một tiếng, “Thật tình, đến con dâu muốn sai chút việc vặt cũng không được, lão nhị cưới về làm Bồ Tát để cung phụng à?? Làm chút việc còn đòi ăn cơm, nhà ai mà có đạo lý này?”Triệu Chanh cười ha hả, trông vô cùng giả tạo, bên ngoài là nụ cười nhưng bên trong lại không có ý cười: “Có ai cưới Bồ Tát về cung phụng như con trai bà không? Nếu thật sự có, Bồ Tát chắc có khi tức giận đến mức sớm mà quay trở về trời ấy! Nhà nào mà có đạo lý làm việc không công chẳng có miếng cơm vào miệng? Mẹ chồng này con nói cho mẹ nghe, những việc trong nhà từ đơn giản đến nặng nhọc như gánh nước đốn củi cũng đều là một tay con làm hết.

”Bành Đại Hoa bị nghẹn đến nói không ra lời, bà ta dùng sức một chút, khối phân trên tay cũng ngay lập tức bị vỡ nát: “Nói đi, đến đây làm gì? Miệng lưỡi bén nhọn như dao thế này, sinh ra đúng là dạng người mỏ nhọn.

”Nói người khác mỏ nhọn chính là đang chửi và ghét bỏ người khác.

Triệu Chanh không hề tức giận, coi như người ta khen cô có tài ăn nói: “Trong nhà nhiều việc như vậy con cũng không phải nhàn rỗi tới mức đi vòng vòng quanh thôn lúc trời nắng như vậy, nếu không có việc con cũng lười lên đây.

Mẹ chồng, con thấy trong nhà con không có cái bình nào, hôm nay vừa hỏi được mới biết đồ có thể dùng trong nhà ngoại trừ cái giường lớn đặt gần bếp lò, còn lại những thứ khác đều đã bị mẹ lấy hết.

Lúc trước mẹ nói trong nhà không có người lớn nên sẽ trông chừng giúp giùm, hiện tại trong nhà đã có con, mẹ có phải nên trả lại cho nhà con rồi không?”Lâm Đại Thuận nhìn mẹ kế một cái, trong nhà ngoại trừ giường lò không phải còn những thứ khác sao.

Bành Đại Hoa nhìn cô, ơ đây có chăng là chạy đến đòi đồ? Bà ta nhất thời tức giận.

Ném phân trên tay xuống, Bành Đại Hoa đứng lên, hai tay chống nạnh, giọng nói vô cùng vang dội: “Ai lấy ai lấy cơ? Đại Thuận mày là cái đồ chết ăn cây táo rào cây sung, ai lấy đồ nhà mày? Cái nhà rách nát như thế kia ngay cả trộm cũng không muốn vào thì có gì tốt để lấy? Rõ ràng là nhà mày không có đồ gì tốt, bây giờ còn muốn đến nhà tao đòi cái gì?”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.