Sống Lại, Ta Đích Thân Dạy Dỗ Quý Tử, Quý Nữ

Chương 28




Thấy tiểu gia hỏa không nói lời nào, Vân Sơ suy tư một lúc rồi nói: “Vậy để ta cho tiểu thế tử một con dế mèn độc nhất vô nhị nhé.”

Nàng đi đến bên vệ đường, hái hai lá cây thon dài, nàng nhanh tay gấp gấp xỏ xỏ, chỉ một lúc sau đã thấy một con dế mèn màu xanh lục xuất hiện trong tay nàng.

Nàng đưa tới trước mặt tiểu gia hỏa: “Thích không?”

Sở Hoằng Du trợn tròn con ngươi đen láy lúng liếng: “Sao ngươi lợi hại vậy, có thể dạy cho ta không?”

“Rất đơn giản.” Vân Sơ kiên nhẫn nói: “Gấp hai lá cây lại với nhau thế này, sau đó là xỏ vào, rồi làm thế này, sau đó thì...”

Sau vài ba câu nói, con dế mèn thứ hai đã hoàn thành.

Sở Hoằng Du làm theo từng hước Vân Sơ hướng dẫn, nhưng thứ được làm ra không phải là dế mèn mà lại giống một con chó hơn...

Nàng không nhịn được cười rộ lên.

“Không cho cười!”

Tiểu gia hỏa bực bội, hái hai lá cây tiếp tục thực hành, bộ dáng không học được sẽ không chịu thôi.

Đúng lúc này.

Một ma ma vội vã xuất hiện trên con đường mòn: “Tiểu thế tử, cuối cùng lão nô cũng tìm được ngài rồi.”

Sở Hoằng Du rất không vui: “Đã nói là đừng đi theo ta, còn tìm ta làm gì, đứng sang một bên đi.”

Lão ma ma cung khom eo đi tới, cung kính nói: “Lão nô lắm miệng hỏi một câu, có phải là tiểu thái tử ném chết cá chép trong hồ không?”

Sắc mặt tiểu gia hỏa sắc thay đổi, hừ mạnh một tiếng rồi tiếp tục miết lá cây trong tay.

Nhìn thái độ này của nó, lão ma ma còn có gì không rõ, lại càng cúi thấp người hơn: “Cá chép này là do trưởng công chúa bỏ ra một số bạc lớn cho người vận chuyển từ phương nam về đây, cá chết như vậy chắc chắn sẽ bị trưởng công chúa hỏi tội... Xin tiểu thế tử đi cùng lão nô, nói rõ ràng chuyện này với trưởng công chúa.”

Sở Hoằng Du ngồi phịch xuống đất: “Không đi, ta không đi.”

Ma ma thật sự sắp khóc tới nơi, đã chết mất hai con cá chép, không chỉ có nha hoàn chăm sóc cá gặp họa, mà ma ma chăm sóc tiểu thế tử như bà ấy cũng sẽ bị trách phạt...

“Không quý ở chỗ chưa từng mắc lỗi, mà quý ở chỗ làm sai biết sửa.” Vân Sơ dịu dàng nói: “Tiểu thế tử biết ý nghĩa của câu này không?”

Sở Hoằng Du mờ mịt lắc đầu, tuy phụ vương có mời phu tử về dạy học cho nó nhưng lúc nó tới học phần lớn đều ngủ, chẳng học được bao nhiêu cả.

“Người chưa từng làm sao cũng chưa hẳn là người tốt nhất, biết sai mà có thể sửa mới là đáng trân trọng.” Vân Sơ nhìn thằng bé, bình tĩnh nói: “Nếu cá chép của trưởng công chúa chết có liên quan tới tiểu thế tử, tiểu thế tử dũng cảm thừa nhận sai lầm, ta tin rằng trưởng công chúa sẽ không trách tiểu thế tử đâu.”

Sở Hoằng Du mím môi.

Hoàng cô nãi nãi đương nhiên sẽ không trách nó, nhưng điểm mấu chốt là phụ vương cũng ở đó... Thằng bé ngẩn đầu đối diện với ánh mắt của Vân Sơ ánh mắt, nhìn ánh mắt dịu dàng như vậy, nó bỗng dưng cảm thấy xấu hổ.

Thằng bé đứng lên: “Đi thôi ma ma.”

Ma ma kia vô cùng cảm kích nhìn Vân Sơ: “Đa tạ phu nhân.”

Vân Sơ liếc mắt nhìn phía cuối con đường mòn này, đã thấy Tạ Phinh từ rừng sâu đi ra, vẻ mặt ửng đỏ, quả nhiên là bộ dáng thiếu nữ hoài xuân.

“Phinh tỷ nhi tìm được khuyên tai rồi sao?”

Tạ Phinh chột dạ, vội vàng cúi đầu che giấu ý xuân trong mắt: “Thưa mẫu thân, tìm được rồi.”

“Trở về yến hội thôi.” Vân Sơ xoay người đi về phía trước.

Tạ Phinh thoáng nhìn về phía sau, sau đó nhanh chóng đuổi theo Vân Sơ.

Vừa về tới sân viện tổ chức yến hội, Vân Sơ đã thấy tiểu gia hỏa kia đang lăn lộn làm nũng trong lòng trưởng công chúa: “Hoàng cô nãi nãi, con lỡ làm sai một chuyện, ngài có thể tha thứ cho con không?”

Lòng trưởng công chúa hóa thành vũng nước, lúc đầu bà ấy thật sự không thích đứa nhỏ không rõ mẫu thân này, nhưng hài tử này miệng ngọt, luôn chọc người vui vẻ, theo thời gian, tự nhiên bà ấy cũng thương yêu thằng bé.

Bà ấy nhéo nhéo gương mặt nhỏ của hài tử: “Du ca nhi nhà ta làm sai chuyện gì rồi?”

“Lúc con chơi ná, không cẩn thận... ném chết hai con có chép trong ao...” Sở Hoằng Du khoanh tay cúi đầu: “Hoàng cô nãi nãi, con sai rồi.”

Trưởng công chúa còn chưa kịp mở miệng.

Bình Tây Vương ngồi bên cạnh đã toát ra hơi lạnh, duỗi tay túm cổ áo Sở Hoằng Du.

“Lão tam, ngươi làm gì đó?” Trưởng công chúa ôm hài tử vào ngực: “Hai con cá thôi, làm gì tới mức động tay động chân.”

Bình Tây Vương lạnh lùng mở miệng: “Hôm nay nó ném chết hai con cá, ngày mai có thể sẽ giết chết hai người, cứ nuông chiều như vậy sẽ khiến nó trở nên vô pháp vô thiên.”

“Con mất dạy là lỗi của cha, nói tới nói lui đều là ngươi sai.” Trưởng công chúa hừ một tiếng: “Ngươi không có thời gian quản giáo hài tử thì mau mau cưới một vương phi vào cửa chăm sóc bọn nó giúp ngươi đi, làm gì mà cứ động chút là đánh động chút là mắng, nhìn xem đứa nhỏ bị ngươi dọa thành cái dạng gì rồi.”

Bà ấy vừa nói xong thì đám quý phu nhân ngồi ở đó đều lục tục né tránh.

Chỉ có đích nữ mới xứng đôi với Bình Tây Vương, nhưng bọn họ không muốn nữ nhi nhà mình đi làm kế mẫu, cả một đám đều sợ bị trưởng công chúa chú ý tới.

Trưởng công chúa nhìn khắp yến hội, ánh mắt dừng trên người Vân Sơ. . Đam Mỹ Hài

Bà ấy cười rộ lên: “Ta nghe nói tiên sinh ở thư viện Hoài Đức có một môn sinh rất ưu tú, chính là trưởng tử của Tạ phủ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì năm nay chắc sẽ đỗ đầu, hài tử tài giỏi như thế là do người làm mẫu thân biết dạy dỗ, lão tam ngươi cũng nên cưới một nữ tử như Sơ tỷ nhi vào cửa.”

Vân Sơ vội vàng đứng dậy: “Trưởng công chúa quá lời, thần phụ không dám nhận.”

Bình Tây Vương nhướng mày, cặp mắt chim ưng nhìn về phía Vân Sơ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.