Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi

Chương 38: 38: Rõ Ràng Không Phải Mình Ông Nghe Được




"Sư thúc, thúc nói chuyện như vậy, nếu sư tỷ nghe được thì sẽ buồn lắm."

Một nam tử khác tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Vẻ ngoài hắn trẻ hơn vị sư thúc này, trông có vẻ xấp xỉ tuổi với Nam Hi.

Một lớn một nhỏ, một là sư thúc, tên là Lý Vân Tranh, một là đệ tử thân truyền của đại trưởng lão, sư đệ của Nam Hi, tên là Kỳ Chiếu.

Thời gian qua hai người này ra ngoài môn phái luyện tập, nhưng vẫn nghe chuyện của Nam Hi không sót điều gì.

Lúc này hai người nhìn bóng lưng Nam Hi đi xa, dù chưa tiếp xúc nhưng qua những tiếng lẩm bẩm như lời nguyền đó, hai người vẫn cảm nhận được rằng dường như Nam Hi có điều gì đó khác lạ.

Nhưng về lại phải bận rộn báo cáo với chưởng môn nên họ cũng không chú ý nhiều đến Nam Hi.

Lý Vân Tranh lại cười, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, mang theo vài phần phong lưu: "Chỉ cần sư điệt không nói, đại sư tỷ của sư điệt sẽ không bao giờ biết chuyện này."

Hai người vừa nói chuyện, vừa đi về phía động phủ của chưởng môn.

Hòa Kiếm đang suy nghĩ về chuyện của Nam Hi.

Nói đơn giản thì bất kể sau này thế nào, mọi chuyện cũng phải đợi đến ngày mai Tề Thiên về rồi mới nói.

Thật ra lý do khiến Hòa Kiếm có suy nghĩ rằng chỉ có người trong môn phái mới nghe được tiếng lòng của Nam Hi cũng chỉ là suy nghĩ vô căn cứ.

Cho dù là tiếng lòng bị lộ, nếu chỉ có ông nghe được thì không sao cả.

Ông có thể mãi mãi không cho Nam Hi biết về chuyện này, hoặc khiến chuyện này không ảnh hưởng gì đến Nam Hi.

Nhưng qua quan sát, rõ ràng không chỉ mình ông có thể nghe được tiếng lòng của Nam Hi.

Chuyện tiếng lòng bị lộ nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng nếu chỉ có người trong môn phái nghe được tiếng lòng của Nam Hi thì có thể kiểm soát ảnh hưởng của chuyện này ở mức nhỏ nhất.

Nhưng nếu mọi người đều có thể nghe được tiếng lòng của Nam Hi thì nàng sẽ phải mãi mãi rời xa trung tâm của Thiên Vân Kiếm Tông, dù là đại đệ tử thì cũng sẽ không bao giờ tiếp xúc được với thông tin bí mật của môn phái.

Dù như vậy, nàng cũng phải luôn nhớ kỹ chuyện này.

Dù không nói ra miệng thì trong lòng có muốn nghĩ gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng, cho đến khi vấn đề tiếng lòng bị lộ được giải quyết.

Dù những năm qua đệ tử này đã làm không ít chuyện ngu ngốc nhưng Hòa Kiếm vẫn không tránh khỏi lo lắng cho tương lai của nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.