Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi

Chương 50: 50: Phải Duy Trì Hình Tượng




Hiện giờ Nam Hi rất buồn, vô cùng buồn.

Khi xuyên không tới đây, tất nhiên nàng cũng đã cố gắng rất nhiều.

Hệ thống nói rằng sau khi cốt truyện hoàn thành thì nàng có thể an ổn sống nốt nửa đời còn lại, nhưng Nam Hi không mấy tin tưởng.

Dù sao trong nửa sau của cốt truyện, nữ chính, cũng tức là nàng, sẽ chết vì vạn kiếm xuyên tim, sau đó nam chính sẽ hối hận không kịp rồi đau khổ khóc lóc trong cảnh hỏa táng, hệ thống còn có thể khiến nàng chết đi sống lại được không.

Nhưng Nam Hi luôn nghĩ rằng sống được ngày nào hay ngày đó, ngoài thời gian đi theo cốt truyện, những lúc khác nàng đều có thời gian tự do.

Tu vi là của nàng, kiếm thuật là của nàng, tiền và bảo vật tất nhiên cũng là của nàng.

Nhưng vì cốt truyện mà phải đưa bảo bối của mình đi, hiện giờ Nam Hi rất muốn đập chết hệ thống.

Nhưng nàng không làm gì được hệ thống, chỉ có thể rủa xả trong lòng.

Bao gồm nhưng không giới hạn việc mong rằng ngày mai Tề Thiên đi đường sẽ bị kẻ điên gi ết chết, hệ thống và trụ sở của nó sẽ cùng nổ tung, tất cả những ai từng đắc tội với nàng sẽ bước hụt rồi ngã mặt vào phân chó.

Nội dung của những lời rủa này khiến người người nghe mà kinh ngạc, nhà nhà nghe mà ghê tởm.

Khi Nam Hi đang lững thững đến trước tiểu viện của mình như một hồn ma thì bỗng có một bóng đen lướt qua bên cạnh.

Có người bỗng vỗ vai nàng.

Nam Hi kinh hãi quay đầu lại, thấy Lý Vân Tranh đang cười tươi: “Trông sư điệt có vẻ không vui nhỉ.

Lý Vân Tranh đột nhiên lên tiếng khiến Nam Hi ngẩn ra, nhìn nàng ấy với vẻ bối rối.

[Sư thúc bị điên rồi ư? Sao lại đến nói chuyện với ta.

]

Bị mắng đột ngột, khóe mắt Lý Vân Tranh khẽ giật.

Nhưng nghĩ đến việc mình vừa làm điều tốt, nàng ấy bèn quyết định rộng lượng không chấp nhặt với Nam Hi, vẫn mỉm cười nhìn nàng.

Thấy nụ cười của Lý Vân Tranh dần trở nên có phần không thiện ý, Nam Hi rùng mình, vội lắc đầu: “Không, sư thúc tìm con có việc gì không?”

“Lần này ra ngoài, ta thu hoạch không ít, mang về quà cho các sư điệt, tất nhiên con cũng có phần.

Lý Vân Tranh lấy một túi trữ vật ra, đưa lên trước mặt Nam Hi.

Ánh mắt Nam Hi không tự chủ được mà dõi theo túi trữ vật, đôi mắt bừng sáng, nhưng vẫn cố gắng giữ thiết lập nhân vật, âm thầm nuốt nước bọt: “Sư thúc khách sáo quá, nhưng con không…”

Nàng nghiến răng, đau lòng nói ra hai chữ còn lại: “Cần đâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.