Người Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Chương 189




Chương 189

Nghe thấy lời này của anh ta, Thẩm Thanh Ngọc lấy lại tinh thần, thu ánh mắt, lui về sau một bước: “Tôi bị cảm, không tiếp đón anh được, có chuyện gì để sau nói đi.”

‘Thẩm Thanh Ngọc nói xong giơ tay định đóng cửa lại, Phó Ngọc Hải trực tiếp đưa tay ra ngăn cản: “Không có việc gì thì tôi không thể tới tìm em hay sao? Bị ốm cũng không biết đi bệnh viện, Thẩm Thanh Ngọc, em là trẻ con à?”_¡ Sức lực của Thẩm Thanh Ngọc không bằng anh ta, anh ta dễ dàng đẩy cửa ra rồi đi vào, cúi đầu mỉm cười nhìn cô: “Thay quần áo đi, anh dẫn em đi bệnh viện.”

Phó Ngọc Hải vừa dứt lời, cánh cửa vừa đóng lại lại bị nhấn chuông.

Anh ta hơi nhíu mày lại, xoay người đi qua mở cửa.

“Chào anh, đây là đồ ăn anh gọi, chúc anh dùng bữa vui vẻ.”

Phó Ngọc Hải nhận lấy đồ ăn, quay đầu nhìn Thẩm Thanh Ngọc không khỏi chậc một tiếng: “Chưa ăn uống gì à?”

‘Thẩm Thanh Ngọc ngồi ở trên ghế sô pha, khẽ đáp một tiếng.

Toàn thân cô không còn chút sức lực nào, choáng váng khó chịu, thực sự không có lòng dạ nào nói nhiều với Phó Ngọc Hải.

Phó Ngọc Hải mang theo đồ ăn gọi ngoài tới, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô, giúp cô mở túi đựng đồ ăn, anh ta cảm thìa cười nhạt nhìn cô: “Còn có sức để ăn không? Không có sức thì tôi đút em nhé.

“Phó Ngọc Hải, tôi đang không thoải mái.”

‘Thẩm Thanh Ngọc nhìn anh ta, mở miệng nói một câu.

Nghe thấy lời này của cô, Phó Ngọc Hải thu lại ý cười: “Vậy thì nghe lời, đừng lộn xộn, tôi đút cho em.”

Lúc anh ta nói câu này rất chân thành, trong cái giọng thả thính kia không có vẻ trêu tức như ngày thường.

‘Thẩm Thanh Ngọc ngơ ngác một lát, anh ta đã múc một thìa cháo đưa đến bên môi cô: “Không nóng.”

Bị ốm khiến cả người Thẩm Thanh Ngọc phản ứng chậm chạp hơn rất nhiều, cô ngẩng đầu nhìn Phó Ngọc Hải ở trước mặt, ánh nắng xuyên thấu vào đúng lúc chiếu lên mặt anh ta, tăng thêm cho gương mặt anh ta một tầng dịu dàng không rõ.

Phó Ngọc Hải thấy cô bất động nhìn mình, tay cầm thìa bèn chạm vào bên môi cô.

Thẩm Thanh Ngọc lấy lại tinh thần, há miệng, ngậm thìa cháo kia vào trong miệng.

Anh ta nói không sai, không nóng.

Lần cảm cúm này đến bất ngờ, Thẩm Thanh Ngọc rất khó chịu, người cũng hơi lơ ngơ, sau khi há miệng ăn thìa cháo.

thứ nhất do Phó Ngọc Hải đưa tới, cô cũng không làm kiêu nữa.

Trong phòng rất yên tĩnh, hai người không ai nói chuyện, Phó Ngọc Hải đút từng thìa cháo cho cô, đến khi bát cháo kia thấy đáy, Thẩm Thanh Ngọc mới mở miệng: “Cảm ơn.”

€ó lẽ là do bị sốt, trên gương mặt tái nhợt của Thẩm Thanh Ngọc còn hơi ửng hồng, trong đôi mắt hạnh thiếu đi mấy phần xa lánh của ngày thường, khiến cho khoảng cách giữa hai người lập tức kéo gần lại không ít.

Phó Ngọc Hải khẽ chậc một tiếng, giơ tay đặt lên trên đầu cô xoa một cái: “Cảm ơn thì không cần đâu, em nghe lời một chút, chúng ta đi bệnh viện.”

‘Thẩm Thanh Ngọc bị sốt, cả người đều nóng ran, bàn tay của người đàn ông đặt lên đầu cô, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ của lòng bàn tay đối phương giống với nhiệt độ người cô.

Cô đã uống một bát cháo nên cũng tỉnh táo hơn một chút, cố chấp lắc đầu: “Tôi không đi bệnh viện, tôi mua thuốc ở trên mạng rồi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.