Đường Tâm Thục Nữ

Chương 10: Lời tác giả điển tâm




Mặt khác, kế "Thục nữ dẫy", Sau, Điển Tâm sắp làm cho người ta phấn kích lên đến cổ qua từng trang tác phẩm, các vị độc giả thích Điển Tâm nhất định không thể bỏ qua nha !!

Mấy ngày nay tới giờ..

Tháng bảy, Điển Tâm "Quan Như, hình như mất điện hay sao ấy, ngay cả máy tính cũng không khởi động."

"Thì sao?" Quan Như qua điện thoại cười ôn hòa

"Thì sẽ không thể viết truyện." Điển Tâm không yên trả lời.

"Mất điện vài tiếng, sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của cậu bao nhiêu? Trước đây không phải cô nói với tôi là đã viết gần hết rồi sao?" Quan Như đương nhiên cũng không phải dễ quên

"...." Nguy cơ nguy cơ, nguy cơ lớn nhất, lúc trước nói dối, bây giờ Điển Tâm không thể thoái thân.

"Không cần trầm mặc, ngày mai đến nhà xuất bản, nhớ rõ đem toàn bộ bản thảo đến. Nhớ kỹ, tôi muốn toàn bộ." Quan Như cười như trước, sau thoải mái đem điện thoại treo lên.

Hiệp thứ nhất, Điển Tâm thảm bại, ngoan ngoãn rưng rưng trở về viết truyện.

Tháng tám "Quan Như, trên báo đăng hai tin trong nước nóng hổi, trung cộng dường như rất tức gận nha!"

"Thì sao?" Mỹ nữ vẫn duy trì khí chất.

"Tống Sở Du tuyên bố tham tuyển, tin tức rất là náo nhiệt." Điển Tâm nhãn tình nhìn báo chí.

"Thì sao?" Hảo một cái lấy bất biến ứng vạn biến (lấy cái không đổi ứng phó cái luôn thay đổi)

"......Sau đó....... Lí Ngao cũng muốn tham tuyển....." Điển Tâm ấp a ấp úng nói

"Thì sao?"

"...." Điển Tâm tầm mắt đứng ở trên xe bán báo, lo nghĩ xem có nên hay không nói ra ý niệm trong đầu.

"Lại bài trò ! Tiểu thư, tin tức xã hội này đối với bản thảo của cô không có liên quan nha, ngày giao truyện không đổi, đến lúc đó cô nhớ xuất hiện đúng giờ. Nhớ rõ, đến đúng giờ." Quan Như cười khẽ vài tiếng, đem điện thoại treo lên.

Trận thứ hai : Tiếp tục, Điển Tâm lại lần nữa bại trận, vội vàng bỏ tờ báo xuống, chạy đuổi về máy tính mà viết truyện.

Thánh chín. "Quan Như, hình như bão tới kìa!"

"Thì sao?" Quan Như tựa hồ để điện thoại chỗ khác, hai mắt khởi mị.

"Đài khí tượng nói có khả năng sẽ có ba cơn bão tới một lúc đó"

"Chuyện đó với bản thảo của cô không có liên quan nha!" Quan Như ung dung.

"Nhưng là ... Tôi muốn đi chuẩn bị một chút! Mua gạo, mua, mua thức ăn ngon, tạp chí còn có một đống thượng vàng hạ cám gì đó.(ý chỉ đồ linh tinh vặt vãnh)" Điển Tâm thẳng lý khí tráng nói. "Không có chuẩn bị những thứ đó, bão đến đây tôi sẽ bị đói"

"Giao truyện của cô ngày càng gần đến hạn, khi đó bão còn chưa kịp đến." Quan Như bình tĩnh nói.

"Tôi biết, nhưng là mẹ tôi không cho phép tôi ra ngoài, bà nói bão đến phía trước, gió rất lớn, nhà ở Đài Bắc đều bị lung lay sắp sập đổ. Cho nên, Quan Như, chúng ta chờ bão qua đi hãy gặp lại sẽ tốt hơn." Hoàn hảo, nếu không phải nói chuyện qua điện thoại, bằng không nhất định sẽ sặc cười.

Trận thứ 3 : Được, dựa vào tấm lòng người mẹ, Điển Tâm trận này xem như hòa, thành công thanh trủ kéo dài đến mấy ngày, yeah yeah~! Bão, bão, ta yêu ngươi !

Thật sự, cuộc sống mấy ngày nay, không phải là có điểm là lạ? Tranh thủ thời gian giao truyện, sau đó ra chợ đêm mua đồ trả giá, nói ra cũng có khoái cảm. Nếu đem loại tinh thần này viết trên truyện, đại khái tôi sẽ không ở cuối kì hạn nộp, nằm úp nằm sấp mệt mỏi thở hổn hển.

Hây da! Rốt cuộc bộ thục nữ này cũng đã giải quyết xong rồi, một hơi sáu truyện, ngay cả chính mình cũng có điểm ngạc nhiên, sáu bản lận đó, không có người xa lạ, toàn là người quen với nhau, chuyện tình xưa đại khái coi như một chuỗi bánh chưng, tất cả đều bị tôi treo lên. Nêu công đạo tất cả đều công đạo xong, liền ngay cả Đường Tâm tìm khắp đến quy túc, nàng thông minh hơn người, bị Mộ Dung Đạt Viễn ăn gắt gao, này có tính là ông trời không có mắt không ? Không biết mọi người xem có vừa lòng không ?

Về phần ở "Đường Tâm thục nữ" có nhắc tới mỹ nhân -- Hỏa Nhạ Hoan, cùng với người bên nàng thần thần bí bí "Ác ma đảng", chính là một cái bánh chưng khác nữa, tôi muốn viết truyện hiện đại về đôi tình xưa, tiếp qua một đoạn thời gian, cho tất cả gặp mặt nhau.

Bất quá tiếp theo đây, tôi vẫn muốn viết một truyện cổ đại, tên truyện nên lấy là "Giai nhân". Vì thế, mọi người nếu không chê tiểu thuyết hiện đại của Điển Tâm, như vậy cũng cho tôi chút mặt mũi, hoan nghênh bạn cũ, tiếp tục cỗ động, cũng cho tiểu thuyết cổ đại của tôi một chút phê bình chỉ giáo đi!

A, quyển sách này sẽ đưa ra thị trường vào cuối năm, nên vẫn là cảm ơn nhóm trợ lý đã hết lòng giúp đỡ, tuy rằng lời tựa lý, có phá hư hình tượng Điển Tâm tốt đẹp, nhưng vẫn là làm lòng cảm động. Vì đáp tạ mọi người, chúng ta vẫn là nên gặp mặt nhau, uống trà đi! Vì đáp tạ mọi người, chúng ta liền kêu nhiều mâm củ cải cao đến chúc mừng, hì hì!

Cũng cảm ơn Quan Như, nếu không phải là có cô chiếu cố, mấy ngày nay tới giờ tôi cũng không vui vẻ như vậy. Loại làm việc ăn ý này là tuyệt nhất. Như vậy đi ! Chúng ta vẫn lâu lâu đi uống trà, tôi có thể bao cô ăn nha!

Ai?! Là người nào không sợ chết đang mắng tôi không có thành ý?? Thật can đảm đứng ra cho ta! Được, không có người nào sao? Tốt lắm, tốt lắm.

Đại khái cứ như vậy đi, hy vọng sang năm sẽ tốt như thế này, hy vọng tôi có thể viết ra tiểu thuyết cổ đại thật hay cho mọi người !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.