Dưới Tán Anh Đào Thụ Phải Lòng Ngươi

Quyển 14 - Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ-Chương 514 : Chương 276




Đạm vân như phượng vũ, lướt qua bầu trời xanh.

Dưới bóng mấy khóm hoa, nghi ngút một ấm trà, lặng im ba hình bóng.

Kim Kiền mím chặt môi, hai tay tóm lại thành quyền, nhìn phía tả Bạch Ngọc Đường khép hờ mắt hoa đào, nhòm phía hữu thấy Triển Chiêu nhíu chặt đôi mày kiếm, ngón tay vuốt nhẹ nắp trà.

Cả hai đều trong trạng thái rất quỷ dị!

Ây dza... Hai con người này... Chắc vẫn còn e thẹn!

Kim Kiền từ từ hít một hơi sâu.

Thôi được! Đương sự đã ngại mở miệng thì ta sẽ làm quản ca bắt nhịp cho vậy. Chuyện xong giải quyết sớm, để bớt phần nghĩ hộ của ta nữa. Làm mối cho miêu thử rồi nhận phong bì đẹp là đủ thoả mong ước!

Nghĩ tới đây, Kim Kiền phấn chấn hẳn lên, bất ngờ ngước mắt nhỏ lên nhìn hai đương sự, vỗ ngực:

"Triển đại nhân! Bạch ngũ gia! Ta sau một hồi nghĩ thông suốt, đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Có gì cứ nói thẳng ra, ta chịu được!"

Nhất hồng nhất bạch nhất thời nhất cử chỉ, tay này buông quạt, tay kia rời chén. Mắt hoa đào loé lên chốc lát, đôi tinh mâu ngời lên sáng rực, thần sắc như cùng muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Kim Kiền căng thẳng, mở to mắt nhỏ, một mặt biểu thị: "Không xông vào hang cọp thì không bắt được cọp con"...

Liều thôi!

Đúng lúc này, Bạch Ngọc Đường đột nhiên thấp giọng cười nói: "Tiểu Kim Tử! Ngũ gia ta vẫn chưa cảm ơn cứu mạng của ngươi..."

"Hả?!", Kim Kiền sững lại.

Hình như có gì không ổn!?

"Ngũ gia ta còn nhớ rất rõ, trước khi xông vào Xung Tiêu Lâu, Tiểu Kim Tử từng nói rằng Ngũ gia ta sẽ bỏ mạng nơi đó...", Bạch Ngọc Đường dừng lại một chút rồi nói, "Sau đó, cũng theo lời ngươi, Ngũ gia và ngươi tựa mành chỉ treo chuông nhưng..."

Bạch Ngọc Đường hít một hơi trước khi nói tiếp, "Xuyên không, cải mệnh, nay nghĩ lại không phải người thường có thể làm được!"

Kim Kiền khó nhọc nuốt nước bọt, "Cái đó... Ngũ gia... Không phải ta đã từng giải thích là do thần tiên hiển linh sao..."

"Triển mỗ hỏi Chân trang chủ rồi!", giọng Triển Chiêu đột nhiên cất lên, "Chân trang chủ xác nhận đã có một quyển Thiên thư lưu truyền hậu thế!"

"Hở?", Kim Kiền ngớ người.

Ánh mắt sâu thẳm của Triển Chiêu xoáy vào Kim Kiền, khẽ động, "Trân tụ sơn trang từng ghi lại chuyện thiên nhân, Trân trang chủ nói dù chưa gặp thiên nhân bao giờ, nhưng nếu theo ghi chép bí mật thì chắc chắn không thể sai! Cho nên..."

"Cho nên thế gian này ắt có thiên nhân!", giọng Bạch Ngọc Đường hạ thấp tới đáng sợ.

"Không phải... Cái đó... Triển đại nhân... Bạch ngũ gia... Không phải hai người đang nghĩ ta là thiên nhân đấy chứ!?", Kim Kiền vã mồ hôi lạnh."Trận tử chiến với Tương Dương Vương, ngươi toàn nói thiên ngữ... Kim quang chiếu rọi, biết trước Tương Dương Vương vạn kiếp bất phục...", Triển Chiêu tay nắm chặt, gân xanh nổi lên, "Lúc đó toàn thân ngươi phát sáng, gió lộng tay áo... Lúc đó Triển mỗ còn nghĩ rủi nếu ngươi thuận gió cưỡi mây, thì ắt có đi mà không về..."

Mắt Triển Chiêu nhíu lại, yết hầu khẽ động, cố dằn nhịp tim... Tiếp tục nói: "Kim Kiền, nếu ngươi không phải thiên nhân, thì tại sao những thứ người nói ra lại y hệt ghi chép trong Thiên thư?"

"Còn nữa, Xung Tiêu Lâu và Đồng Võng trận... Tiểu Kim tử ngươi giải thích kiểu gì?", mắt Bạch Ngọc Đường loé lên.

"Ơ... Hả?...", Kim Kiền vò đầu bứt tai, gắng gượng cười.

"Kim Kiền!"

"Tiểu Kim Tử!"

Một Miêu một Thử nhất quyết chẳng buông tha, ánh mắt mang điện nhìn Kim Kiền không rời.

Mồ hôi lạnh lần theo sống lưng Kim Kiền mà chảy dọc xuống.

Thiên địa quỷ thần ơi hôm nay nhất định cặp mèo chuột này phải ở đây mà vạch trần thân thế của ta hay sao!?

Mà... Bây giờ nên nói điêu... Hay thành thật sẽ được khoan hồng?

Chậc! Hay thôi cứ mang cái danh thiên nhân này mà xài bừa đi... Sau này cũng có thể dựa vào đây đặt cửa kiếm cơm.

Không!

Không được!

Thiên nhân thân phận quá nguy hiểm. Rủi bị Hoàng đế lão nhi phát hiện, rồi bắt ta dự tương lai, dò quá khứ, cầu mưa khấn nắng, xong hứng lên lại bắt ta luyện thuốc trường sinh bất lão thì bể mánh!

Thôi mà dù sao chuyện đến mức này, bịa thì cũng bịa cho hay để còn có chỗ nương náu an toàn.

Lòng đã quyết, ý đã định. Kim Kiền ngước lên nghiêm nghị nói:

"Triển đại nhân! Bạch ngũ gia! Thật ra ta..."

Bốn đạo ánh sáng lập tức như tia kiếm quét sang Kim Kiền.

Mắt đen như sao không giấu được vẻ sợ hãi hiếm thấy.

Mắt đào lưu quang, ánh nước khẽ động không che lấp nổi ánh nhìn chua xót.

Những gì Kim Kiền vốn định nói không hiểu sao trôi ngược lại vào cổ họng.

Không! Nhìn hai con người này ta khó lòng mà bịa thêm nữa rồi!

Kim Kiền gãi đầu vò tai rồi trầm xuống, trong khi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau chán nản, mắt ai cũng đượm buồn.

"Aaaaaaaaaaaaaa"

Đột nhiên Kim Kiền đứng bật dậy, khoa tay múa chân một hồi rồi đột ngột dừng lại nói: "Thôi được! Là phúc không phải! Là hoạ không tránh! Hôm nay ta sẽ nói thật hết!"

Vừa nói, Kim Kiền vừa vén tay áo lên, để lộ ra vật hình tròn màu đen, nói bằng giọng chắc chắn: "Triển đại nhân! Bạch Ngũ gia! Ta không phải thiên nhân gì! Càng không biết thiên ngữ đâu! Mà ta chỉ đơn giản là người của tương lai một ngàn năm sau thôi!"Cả đình tĩnh mịch... Gió từ đâu nổi lên, lay nhẹ bờ mi hai đôi mắt nãy giờ vẫn bám riết lấy Kim Kiền.

"Một ngàn năm sau?!"

"Ngươi tương lai?!"

"Chính vậy!!"

Kim Kiền lấy hết sức bình sinh, dường như sợ mình giữa chừng đổi ý lại chuyển qua nói láo nên nói một mạch liên hồi không ngừng nghỉ: "Cái vòng tay này là máy thời gian mà ta thó được của tên bạn đểu, ấy, là mượn của bạn cũ... Nhờ nó mà chẳng may xuyên thời gian về lại thời Tống. Sở dĩ ta biết trước được Tương Dương Vương sẽ thất bại hay chuyện Ngũ gia bỏ mạng ở Đồng Võng trận cũng vì tất cả những gì xảy ra thì một ngàn năm sau đã thành lịch sử..."

"Ngũ gia ta... Thật sự...", Bạch Ngọc Đường lắp bắp, mặt trắng như tờ giấy.

Kim Kiền khó khăn gật đầu.

"Lịch sử..? Ý ngươi là sử thư?", Triển Chiêu cũng nói nhát gừng...

"À đúng đúng! Sử thư!", Kim Kiền lập tức sửa ngôn.

"Vậy còn thiên ngữ kia...?", Triển Chiêu hỏi không chắc chắn.

"Thiên địa kì oan mà! Không phải thiên ngữ mà là tiếng Anh! Là tiếng nước ngoài một ngàn năm sau ai cũng biết nói đại khái vài câu đó!", Kim Kiền lôi hết sở học cả đời tìm cách giải thích dễ hiểu.

"Là phiên ngữ..", Triển Chiêu chống tay vào bàn đá như thể cố bấu víu sự chắc chắn.

" A còn cái kim quang gì đó mà mấy người nhắc đến, là do ta dùng huyết cổ triệu hồi đom đóm chứ không liên quan gì đến thần tiên cả", Kim Kiền chêm vào.

"Cho nên nhẽ ra Ngũ gia ta đã chết nhưng... Chỉ là Tiểu Kim tử ngươi dùng cái vòng tay vượt... Ờm... Cứu ta?", Bạch Ngọc Đường ngắc ngứ, vừa hỏi vừa nhìn Kim Kiền.

"Ừm! Có thể tính là ta đã cứu Ngũ gia và chính ta!", Kim Kiền nói, "Lúc đó nếu không phải cái máy này tự nhiên hoạt động lại thì không chừng ta và ngài đã đi chầu bà vải cả đôi rồi!"

Tay Bạch Ngọc Đường đương nắm ngọc cốt phiến, gập một cái vô tình tạo vết nứt.

"Cho nên ta nói mà! Ta không phải thiên nhân, cũng không thần thông quảng đại, hô mưa gọi gió gì! Ta chỉ là người bình thường đến từ tương lai thôi!". Kim Kiền kết luận.

Một lần nữa mọi thứ lại chìm trong tĩnh lặng. Tuấn nhan Triển Chiêu trắng xanh, ngồi không vững. Trong khi Bạch Ngọc Đường lại tỏ ra hoảng hốt, mắt đào ảm đạm, tuyết y phủ sương: "Cái này chẳng phải là trái thiên ý, cải vận mệnh sao...?"

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường khi nhận thức ra được vấn đề này, trong lòng dường như chấn động không nhẹ.

Trái lại, cái con người vừa nói ra được bí mật này, giờ lòng thanh thản, thảnh thơi rót trà ra uống.

Ây dza cảm giác được nói thật sung sướng biết mấy mà!

"Không đúng! Vậy thiên thư kia giải thích ra sao?", Triển Chiêu cố vặn hỏi.

"Ừa ha! Đúng thế! Tại sao nhỉ?", Kim Kiền cũng vò đầu bứt tai khó hiểu.

Miêu tả chính xác, khắc hoạ rõ nét, hơn nữa lại còn là lưu truyền xa xưa... Việc này gần giống như ai đó từ thời cổ đại gặp phải người xuyên không và mặc nhiên gán cái danh thiên nhân cho người ta vậy.Đột nhiên, một gương mặt hiện ra rõ nét trong suy nghĩ của Kim Kiền.

"Phải rồi! Là Tử Dần đạo trưởng", Kim Kiền mắt sáng lên rực rỡ, "Đạo trưởng cũng có vòng tay thời gian! Chắc chắn là người xuyên không! Vậy nên Thiên thư có lẽ chỉ viết ra để hù doạ người ta thôi!"

"Hù người!?", Bạch Ngọc Đường bấy giờ còn chấn động hơn cả lúc trước, "Ý ngươi nói Thiên thư là giả mạo?!"

"Ơ cái này...", Kim Kiền ngập ngừng giây lát rồi khẳng định, "Cũng không sai mà!"

Triển Chiêu nheo mày nhíu mắt, lẩm nhẩm lại thư văn: "Thiên giới có thiên nhân sống ở cửu thiên..."

"Ầy, thế giới ngàn năm sau có những toà nhà chục tầng trăm tầng tít trên cao hơn ấy chứ!", Kim Kiền xua tay giải thích.

"...Có thể cưỡi gió phi thân trăm dặm trong chớp mắt..."

"Thì là máy bay... Ờm... Tức là con chim sắt... Mọi người chui vào bụng nó, động và khí lưu sẽ... Phụt ra... Ờm đấy! Tóm lại là biết bay! Nháy mắt trăm dặm hơi quá nhưng một tiếng thì cũng tới mà!"

Triển Bạch đưa mắt ngươi nhìn ta ta nhìn lại ngươi tóm lại đều không hiểu gì.

"Thế cái câu... Thiên nhân có tầm nhìn xa vượt ngàn dặm, nghe được những tiếng cách xa vạn trượng... Thì có thật không?", Bạch Ngọc Đường hỏi không chắc chắn.

"Chính xác luôn!", Kim Kiền giải thích, "nghe giọng nói ở xa thì có điện thoại! Còn nhìn từ khoảng cách xa vạn lý thì chắc đang nói cái Tivi, hoặc máy tính... Tóm lại thông qua cái hộp là có thể nhìn thấy cả thế giới đó! Nói mới nhớ, hồi xưa ta mê xem mấy bộ US-UK, cả anime Nhật và phim Hàn lắm... Giờ không biết trên kênh truyền hình chiếu đến đâu rồi..."

Nói tới đây, Kim Kiền ngước mặt lên trời, mắt nhìn xa xăm, ra vẻ hoài niệm.

Gió thổi thân gầy, áo bay phấp phới, dáng vẻ cô đơn không chốn nương tựa.

Nhìn theo bóng lưng ấy, nét mặt Triển Chiêu cũng bất giác trầm theo.

Bạch Ngọc Đường từ từ gấp quạt, nhẹ nhàng hỏi: "Tiểu Kim Tử... Ngươi ở đó có tốt lắm không?"

"Tốt! Đương nhiên là tốt chứ!", Kim Kiền mắt nhỏ loé lên, lập tức lấy lại tinh thần thao thao bất tuyệt không ngớt: "Tắm dùng nước nóng, đi vệ sinh có bồn cầu, tối có đèn điện, đi chơi dùng ô tô, giải trí có smart phone, tv, internet, còn có cực cực kì nhiều món ăn ngon!"

Kim Kiền chùi chùi nước miếng sắp rớt khỏi mép, cười nói liên miên, "Hai người chắc chắn không biết, lẩu nơi đó ngon thế nào, chân giò cay mẹ nấu tuyệt ra sao, còn có cả cá xả ớt, khoai tây nấu ớt, tóm lại là ớt nơi đó là hảo hạng!"

Ngọc cốt phiến vỡ vụn theo cái mím chặt môi của Bạch Ngọc Đường. Bàn tay của Triển Chiêu tự lúc nào cũng đã in hằn phiến đá. Trong khi người hiện đại nào đó vẫn khua môi múa mép: "Chưa kể là còn bánh đa, Sô cô la, sữa đậu nành, pepsi... í"

"Kim Kiền! Ngươi muốn về lắm sao?" Giọng nói Triển Chiêu khàn đặc đi.

Kim Kiền đột nhiên im bặt đứng hình. Mắt nhỏ khẽ động khi liếc nhìn thấy nhất hồng nhất bạch đang ở ngay cạnh mình.Con mèo bên trái lặng thinh, con chuột bên phải cau có.

Ối! Hố rồi! Ai đời đứng trước mặt sếp mà lại mặt dày đi khen nức nở chốn hiện đại phồn hoa.Thế chả khác nào vả vào mặt sếp rằng "Ahihihi tớ ở Khai Phong chẳng vừa ý, bất mãn đãi ngộ, mâu thuẫn chính quyền, bất phục cấp trên. Chỉ muốn nhảy việc!"

Chúa ơi! Cái máy thời gian này đã thành phế phẩm! Đời này kiếp này làm sao còn có thể về nhà. Thứ duy nhất nương nhờ trên đất Tống là bát cơm phủ Khai Phong, tuy không cá không thịt nhưng miễn cưỡng vẫn là đủ dinh dưỡng. Không thể tự tuyệt đường sống của mình!

Gấu mẹ vĩ đại, gấu bố cơ trí, tam khoa trí tuệ, lẩu cá má nuôi... tất cả phải hiểu cho con!

Kim Kiền âm thầm vẽ chữ thập nơi lồng ngực, vẻ mặt trung thành: "Không! Thuộc hạ không muốn về!"

Rèm mi Triển Chiêu run lên. Bạch Ngọc Đường dường như cũng chẳng kém. Hai ánh mắt nhất mực hướng về Kim Kiền.

"Thời đại đó, không gì là không tốt! Nhưng không thể bằng một phần của Khai Phong phủ!", Kim Kiền nặn ra bộ mặt nghiêm túc chân thành nhất có thể.

"Tại... sao?", mắt Triển Chiêu sáng bừng tia chờ đợi.

"Vì có Triển đại nhân!", Kim Kiền bất giác nói không kịp nghĩ.

Toàn thân Triển Chiêu khẽ động, mắt sáng lấp lánh.

"Ấy chết!...", Kim Kiền lé mắt nhìn sang sắc mặt trắng xanh của Bạch Ngọc Đường, biết mình bịt mồm không kịp nên vội chống chế thêm, "Và còn có Bạch Ngũ gia nữa..."

Hàn khí từ bên trái quét qua, kèm ánh mắt rực lửa từ bên phải bổ về, Kim Kiền chẳng mấy chốc kẹt cứng trong tình cảnh băng hoả lưỡng trùng thiên.

Kim Kiền run lên bần bật, vơ đại thêm tên mấy người khác, "Chưa kể còn có Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh, Nhan tiên sinh, Vũ Mặc, Vương, Mã, Trương, Triệu đại ca... Đối với một kẻ phương xa và lai lịch bất minh như ta mà họ không nề hà đối đãi như người thân, cả đời Kim Kiền cầu còn chẳng kịp. Vậy nên lòng tại hạ chỉ còn biết hướng về mọi người như nước sông liên miên không bao giờ cạn, như vũ trụ hồng hoang không thấy tận cùng... Như..."

Thấy Kim Kiền khôi phục trạng thái xưa, mối lo cất giấu trong lòng non nửa tháng nay của Triển Chiêu bỗng chốc vơi dần.

Thật may là nàng không phải thiên nhân...

Thật may là nàng không muốn quay về...

Và thật may hơn cả... Nàng chỉ là người của ngàn năm sau, vô tình lạc tới bên Triển mỗ...

Nhất tiếu xuân phong nào đó lại thoáng nở ra trên môi Triển Chiêu...

Nụ cười ôn nhu cũng tự nhiên dãn ra trên khuôn mặt Bạch Ngọc Đường khi nhìn Kim Kiền và Triển Chiêu.

Tốt quá rồi! Tiểu Kim Tử sẽ không đi đâu hết! Mừng cho Tiểu Miêu... Quá tốt rồi!

******

3 ngày sau, Khâm sai Bao đại nhân, Bát phủ tuần án Nhan đại nhân Nhan Tra Tán cùng Liêu Quốc Chu tướng quân và Hiếu Nghĩa vương gia, hộ giá bởi tinh anh Khai Phong phủ lên đường hồi kinh. Trên đường đi, vì nằm trong đội ngũ tiếp đãi sứ thần nên Kim Kiền không tránh khỏi kiếp nạn ngày ngày uất hận khi nhìn thấy Da Luật tướng quân và Phạm công chúa... ấy khụ khụ, là Da Luật công chúa và Phạm tiểu vương gia ân ân ái ái ngay trước mặt.Một ngày đằng đẵng tựa một năm

Bàn chông ngồi mãi chán lại nằm...

Đương nhiên Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng luôn phải túc trực đặng mà bảo vệ an nguy cho Bao đại nhân và Nhan đại nhân, một bước không rời.

Đoàn đi chứa chấp quá nhiều thành phần phức tạp, mà cả 3 người đều có nhiệm vụ trên vai, bận bịu túi bụi đến mức không thể nhìn thấy nhau, nên cứ thế mấy ngày không gặp mà về đến Biện lương.

Chạm ngõ kinh thành, đã thấy phấp phới cờ phướn từ xa, văn võ bá quan trịnh trọng nườm nượp nghênh đón. Thiên tử Nhân Tông đích thân ngự giá cửa thành, chuẩn bị rượu tẩy trần. Bách tính lố nhố chen chúc, hoa tươi khắp nơi, biển người reo hò. Ai nấy cũng đổ ra đường, vinh dự vạn phần. Nhìn thấy cảnh này, Cận Ca công chúa liền tỏ ý khen Tống quốc là nơi vượng khí hưng thịnh, đất lành chim đậu, đế minh thần hiền. Phạm tiểu vương gia vì chuyện này mà đắc ý mãi.

Riêng chúng nhân Khai Phong phủ, không ai bảo ai, cũng ngầm hiểu với nhau, thời gian trước mắt ắt sẽ bận rộn.

Nội chuyện Tương Dương án thượng báo, Liêu quốc sứ thần dâng thư cũng đã dồn hết cho Khai Phong phủ thụ lý, khiến chúng nhân nơi đây đôn đáo ngược xuôi dù đã có sự giúp đỡ không nhỏ từ phía Bùi gia trang. Kết cục, ai nấy cũng đêm quên ngủ ngày quên ăn, tranh thủ đặt lưng là chợp mắt lại chút sức tàn.

Đến Triển, Bạch, Kim dù ở chung một chỗ nhưng cũng không thấy nổi mặt nhau non nửa tháng nay. Mãi tới khi chiếu chỉ ban xuống, vời Bao đại nhân, Nhan Tra Tán cùng Bùi gia trang tới Tử Vân Cung dự yến phong thưởng, công vụ mới dãn dần. Đến lúc này, ba người họ mới có dịp gặp nhau mà hàn huyên đôi chút.

******

Chu tường bích trụ, ngọc điện quỳnh lâu, cong vút mái ngói, tiên cung điện trời. Tử Vân Điện lấp lánh ánh đèn, tiếng nhạc văng vẳng, bàn tiệc phủ phê. Trước mặt là chúng nhân Khai Phong phủ, Bùi gia trang, Hãm Không đảo tề tựu đông đủ, cười cười nói nói, đằng sau là hồng y chói loà cùng tuyết sam vô khuyết.... Cảnh tượng này thật khiến người ta cảm thấy thanh thản viên mãn.

Có điều Tiểu Miêu đại nhân thì không hẳn nghĩ vậy. Mắt đen lấp lánh, mày sơn nhíu chặt, tâm sự nặng trĩu, thần thái quỷ dị, dường như muốn nói gì đó mà lời ra đến miệng lại dùng dằng trôi ngược vào trong. Mà quan trọng là: Ánh mắt lãnh đạo cứ hướng về mình khiến Kim Kiền thấy bồn chồn đứng ngồi chẳng yên.

Bạch Ngọc Đường cũng không ở mãi được một chỗ, lăn đi lăn lại trên ghế đến độ mặt ghế cũng bị mài nhẵn. Cuối cùng, có lẽ không chịu nổi thêm nữa nên đành di chuyển đến bên Kim Kiền, thấp giọng hỏi:

"Ê! Lúc rời phủ, Công Tôn tiên sinh gọi ngươi đến thì thầm cái gì mà nhìn thần bí đang nghi vậy?"

Ách!

Kim Kiền đang luống cuống, lại bị hỏi câu đúng trọng tâm nên giật mình. Hình ảnh Công Tôn tiên sinh hiện ra ngay lập tức khiến sống lưng lạnh toát.

"Kim giáo uy! Hôm nay có Triển Chiêu ở đây nên ngươi cứ yên tâm mà đi nhé!"

Công Tôn trúc tử... Ta thật muốn hỏi ngài có ý tứ gì khi nói vậy! Ta rõ ràng đường đường đi dự yến chứ có phóng hoả hiếp người đâm thuê chém mướn đâu mà phải cần Tiểu Miêu yểm trợ bảo kê?!"Bạch ngũ gia à... Thú thật xưa này ngài ấy nói gì ta có bao giờ hiểu nổi!", Kim Kiền khổ sở dãi bày.

"Ngũ gia ta cứ có cảm giác mấy hôm nay Công Tôn tiên sinh mưu đồ gì đó!", Bạch Ngọc Đường vừa nói vừa đưa mắt liếc sang Triển Chiêu hồn một nơi phách một ngả..., thấp giọng phỏng đoán tiếp, "Mấy hôm trước Tiểu Miêu được vời tới phòng Công Tôn tiên sinh, rồi hai người to nhỏ với nhau suốt canh giờ. Kể từ lúc bước ra khỏi phòng Công Tôn tiên sinh thì hắn như thể lơ lửng trên mây, ưhm... Giống thế kia kìa! (*miệng nói, mắt hất, tay chỉ*) Bổn gia ngửi thấy mùi khả nghi ở đây!"

Nghe nói thế Kim Kiền mới nhìn ra được lắm sự bất ổn dạo gần đây, bất giác quay sang nhìn Triển Chiêu, đúng lúc Triển Chiêu cũng quay sang bắt gặp ánh mặt Kim Kiền. Tuy nhiên đúng như lời Bạch Ngọc Đường, Tiểu Miêu uy vũ thường ngày giờ hoá mèo hen, mới chạm mắt Kim Kiền có chút mà đã vội quay đi, hai tai mèo đỏ bừng.

Hỏng hỏng! Tiểu Miêu thế này là hỏng! Liệu có phải ngài đang hợp sức với cây trúc tử mà đùa dai với ta không vậy!?

Đáng tiếc, Kim Kiền chưa kịp hỏi cho ra nhẽ thì Hoàng Đế lão nhi giá đáo. Quần thần vội quỳ xuống cung nghênh thánh giá.

Võng lọng uy nghi, đôi bên quạt phụng, Nhân Tông bước ra, một thân long bào, dẫn đầu đi trước, thái giám cung nữ, nườm nượp theo sau, cung vàng điện ngọc, mấy chốc chật kín.

"Tham kiến Hoàng Thượng! Vạn tuế! Vạn Tuế! Vạn vạn tuế!"

"Các ái khanh bình thân!"

Chúng nhân hô lớn cảm tạ long ân.

Nhân Tông trong bộ long bào vàng chói, ánh mắt ôn hoà nhìn mọi người vui vẻ nói:

"Hôm nay là thiết yến phong thần cho các vị công thần! Các khanh không cần quá đa lễ! Mau ngồi đi!"

Sau khi tất cả ổn định vị trí, Nhân Tông khẽ gật đầu ra hiệu với thái giám Trần Lâm. Trần Lâm lập tức khom người hành lễ, rồi lệnh cho một tiểu thái giám bưng khay vàng, đựng một đạo thánh chỉ lớn. Trần Lâm đỡ thánh chỉ rồi từ từ mở ra đọc.

"Khai Phong phủ doãn Bao đại nhân! Tiếp chỉ!"

Bao đại nhân lập tức vén bào quỳ xuống.

"Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết, Khai Phong Phủ Doãn Bao Chửng tiêu diệt phản thần Triệu Tước, bảo vệ xã tắc vạn dân, là trụ cột triều đình, là lá chắn của quốc gia, phong Quốc tể tướng quốc, thưởng vàng ngàn lượng, chu bảo 5 xe, suốt đời thiên sủng, khâm thử."

"Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế! Vạn vạn tuế!", Bao Chửng vui vẻ tiếp chỉ.

Trời! Lão Bao đã một bước lên hương, trở thành tể tướng! Vàng ngàn lượng, chu bảo năm xe! Thế chẳng phải đã phấn đấu thoát nghèo thành công, vừa được lên chức, vừa có nhà cao xế xịn đây còn gì!

Nghĩ vậy, Kim Kiền cũng phấn chấn hẳn lên vì cho rằng kiểu gì cũng có phần mình. Rồi cứ thế, người nọ đến người kia lần lượt lĩnh thưởng.

Nhan Tra Tán thăng hàm nhị phẩm, vàng năm trăm lượng, được ban thêm thượng phương bảo kiếm có thể tiền trảm hậu tấu.Triển Chiêu cũng được thăng một cấp ngự tiền tam phẩm, bạc ngàn lượng, chu bảo mươi thùng.

Công Tôn tiên sinh được phong làm Long Uyên Các học sỹ, chức quan tam phẩm, nhậm chức tại phủ Khai Phong.

Ngay đến huynh đệ Hãm Không Đảo cũng đều được thưởng làm tứ phẩm ngự tiền đới đao hộ vệ, cônh tác tại Khai Phong phủ, bạc 500 lượng, đổi danh xưng từ Ngũ Thử thành Ngũ Nghĩa, thoát kiếp làm chuột.

Tứ đại kim cang thăng một cấp lên hàng ngũ phẩm, bạc thưởng 200 lượng.

Băng Vũ do biết quay đầu hối cải, đoái công chuộc tội nên những tội lỗi trước đây xoá sạch, về dưới Nhan Tra Tán đại nhân phò tá dưới tên Vũ Mặc, hàm quan lục phẩm giáo uý.

Bùi gia trang tuy không phong quan thăng tước vì thân thế giang hồ nhưng cũng được triều đình ban thưởng hậu hĩ.

Chúng nhân vui mừng, đại điện đồng thanh, vạn khẩu nhất ngôn, cảm tạ long ân: "Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!"

Kim Kiền tròn mắt ngạc nhiên, không tin nổi vào mắt và tai mình nữa. Cớ gì người tuy nhỏ bé nhưng cũng không đến mức vô hình... Nhưng tại sao thánh chỉ trên khay đã đọc hết, mà lại không mảy may nhắc đến tên nàng?!

Sao lại thế? Ta có nhầm không? Tên ta đâu?

Không nhẽ người ta bỏ sót tên ta!? Vào sinh ra tử, không quản khó khăn, hại mất cả máy thời gian mà bây giờ lại trơ lại một mình không có thưởng.

Ai lại ăn chia kiểu đó? Lão Bao? Công Tôn tiên sinh? Tiểu Miêu? Bạch Thử? Mấy người lúc làm tổng kết là vô tình hay hữu ý mà làm rớt mất tên ta hay sao?

Lửa giận bừng bừng, khói xì đằng tai, đưa mắt nhìn sang, oán hận trùng trùng.

Trừ Bạch Ngọc Đường với vẻ mặt ngạc nhiên không kém, thì ơ kìa lạ chưa! Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng né đi ánh nhìn của Kim Kiền một cách cố tình.

Dự cảm không lành tức khắc vây lấy Kim Kiền.

Bấy giờ, trên long ỷ đường bệ uy nghiêm, lời đanh thép mới vang lên tựa sấm rền:

"Khai Phong phủ Kim Kiền đâu?"

Kim Kiền bật dậy, lật đật chạy lên đến giữa đại điện liền khấu đầu.

"Khai Phong Phủ tòng lục phẩm Kim Kiền khấu kiến ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

Nụ cười trên môi Nhân Tông vụt tắt ngấm, kéo theo một bầu không khí tĩnh lặng đến mức tiếng lá rơi mỏng cũng có sức công phá màng nhĩ người ta.

Ơ kìa?! Có chuyện gì xảy ra vậy?

Kim Kiền co người dưới đất, hoá đá cứng đờ.

"Kim Kiền! Trẫm còn nhớ rất rõ!"

Giọng nói trầm trầm khiến sống lưng Kim Kiền lạnh toát.

"Kim Kiền, nhờ công đưa Mẫu hậu về nên được phong tước tòng lục phẩm giáo uý! Sau lại góp phần giải độc cho Mẫu hậu nên ban bổng lộc không ít. Mới đây, ngươi một lần nữa lập chiến công, diệt Tương Dương Vương, bảo vệ Nhan khanh, chiến đấu Thương Mộ, ngăn cơn sóng lớn, không ngại khó khăn, vào Xung Tiêu Lâu, giải nguy Bao khanh, lấy được minh thư, đối đầu ngàn giặc. Từng chiến công ấy đều khó bề phủ nhận"Nhân Tông đồng chí... Đồng chí làm ơn đừng dùng cái giọng như truy điệu ấy để kể công! Nghe mà rợn người đi!

Mồ hôi Kim Kiền thi nhau chảy xuống, thiếu điều rớt thành vũng dưới sàn long điện.

"Kim Kiền! Ngươi đã biết tội chưa?!"

Nhân Tông đột nhiên hét lớn. Kim Kiền bị tiếng thét này doạ cho sợ đến mức dưới chân như bị rút xương, theo phản xạ quỳ rạp xuống.

Kim Kiền run lên: "Ty chức không biết! Dám mong Hoàng Thượng chỉ giáo!"

Long uy toả ra nơi gương mặt càng lúc càng trầm xuống đến đáng sợ của Hoàng Thượng. Người nói bằng một giọng đều đều:

"Kim Kiền! Mang thân nữ tử, lại không biết an phận thủ thường, bất chấp đạo lý, nữ phẫn nam trang, trà trộn Khai Phong phủ làm việc... Ngươi có biết, đó là khi quân, tội đáng muôn chết hay không!?"

Nhân Tông đứng lên, giận dữ vỗ mạnh long ỷ. Trong khi Kim Kiền, lúc này đã bị long uy đè cho sát rạt mặt sàn.

Thiên địa quỷ thần à! Ta chỉ chăm chăm vụ giấu thân phận người tương lai mà quên mất mình là nữ tử!

Tội khi quân! Tức là đáng muôn chết đó! Sao không ai nhắc ta!????? Lẽ ra ta nên trốn đi cho khuất dạng mới đúng.

Triển đại nhân! Bạch ngũ gia! Công tôn sư phụ! Bao đại nhân! Cứu tại hạ! Cứuuuuu!

"Hoàng Thượng! Kim giáo uý luận tội là vậy, nhưng công không thể chối! Là người trung can nghĩa đảm! Xin Hoàng thượng khai ân!"

"Hoàng Thượng! Xin hãy minh xét! Kim Giáo uý một mực trung thành tận tuỵ.."

"Hoàng Thượng! Từ ngày vào phủ đến nay Kim giáo uý đều đặt bổn phận công vụ lên trên bản thân..."

"Hoàng thượng..."

"Hoàng thượng..."

"Hoàng thượng..."

Bốn bề giọng nói vang lên. Kim Kiền ngẩng lên, nhìn xung quanh rồi ngẩn ra hồi lâu.

Chẳng phải mấy người Khai Phong phủ cùng Bùi gia trang này đang cố gắng đỡ tội cho nàng sao? Toàn nhưng bậc anh tài đỉnh đỉnh, nhưng giờ lại hai gối quỳ đất, thành khẩn cầu xin. Nghĩ đến đây, hai mắt Kim Kiền nhoà lệ, đỏ hoe.

Ta ăn ở cũng không đến nỗi nào đó chứ!

Sắc mặt Nhân Tông hơi giãn ra, pha lẫn khó xử, "Chỉ là tội khi quân này..."

"Hoàng thượng!"

Giọng vừa cất lên, tự tự thanh sáng, âm âm rõ ràng. Bóng hồng y nào đó loáng một cái đã lướt đến quỳ ngay cạnh Kim Kiền.

"Triển Chiêu nguyện bỏ hết phong thưởng chỉ để đổi lại một ý chỉ của Người!"

Lời vừa dứt, chúng nhân quay đầu, nín thở chờ đợi.

Kim Kiền quay đầu nhìn người bên cạnh. Vẫn là con người ấy, hồng y lẫm liệt, thân thẳng như tùng, thần sắc kiên nghị.

"Chỉ xin một đạo ý chỉ?", Nhân Tông dời hướng khỏi Kim Kiền, xoáy long mục nhìn Triển Chiêu, "Triển hộ vệ! Ngươi phải chăng đang muốn uy hiếp Trẫm!?"

Ngón tay Hoàng Thượng khẽ động, từng bước chậm rãi đưa chén ngang miệng, gạt gạt lá trà một cách từ tốn, long nhãn hơi ngước lên, ra ý thăm dò.

"Nếu ngươi muốn Trẫm miễn tội cho Kim Kiền, Trẫm...", ánh nhìn hướng về Triển Chiêu nhất mực lạnh lùng, "thân là Thiên tử! Sao có thể để ngươi uy hiếp dễ dàng như vậy được!?"

"Không! Thần không có ý xin Thánh Thượng miễn tội khi quân của Kim Kiền!"

Lời Triển Chiêu vừa dứt cũng khiến mọi người thất kinh.

Cờ lờ gờ tê!???????

Tiểu Miêu đại lão gia! Ngài định làm gì thế!?

Mắt Kim Kiền trợn trắng đến mức muốn vỡ tung.

Triển Chiêu quay lại, bắt gặp ánh nhìn của Kim Kiền. Đột nhiên, xuân phong nhất tiếu bừng lên, kéo the xuân ý ngập tràn. Chàng quay đầu hướng nơi Thánh ngự, nhẹ nhàng nói:

"Thỉnh Hoàng Thượng ban hôn cho Triển Chiêu và Kim Kiền!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.