[Dịch]Quang Thái Tử Đi Ngoại Tình

Chương 177 : Cách nổi bão nhàn nhã của Thái tử (5)




“. . . . . .” Đóa Đóa thiếu chút bật cười ra tiếng, vội vàng nhịn xuống.

Tiếng cưa gỗ khó nghe vang vọng trong phòng, hợp với lời nói cùng vẻ mặt chân thật của Hoàng Phủ Dật vừa rồi, một đám thiên kim tiểu thư bắt đầu có cảm giác xương cốt nhũn ra.

Tiếng kia vốn nghe liền khiến người ta không thoải mái, nếu giờ cưa trên cổ các nàng, tưởng tượng tới cảnh đó, các tiểu thư đều biến sắc.

Không, không thể nào chứ? Thái tử nhất định chỉ dọa người!

Nhan Đóa Đóa thấy rất ngạc nhiên, cảnh tượng này, rất phù hợp với bộ phim mà nàng thích đã lâu nhưng không có can đảm đi xem!

Khụ, chính là ‘cưa điện cuồng sát ở Texas’, có điều công cụ của Hoàng Phủ Dật có chút lạc hậu, gọi là ‘Đông cung sài đao cứ nhân cuồng’ (đao chẻ củi cuồng cưa người ở Đông cung) đi. . . . .

Tiếng cưa gỗ vẫn tiếp tục, Hoàng Phủ Dật ngẩng đầu cười quét mắt một vòng qua các vị tiểu thư.

“Ta còn đặc biệt tìm chỗ cưa không khác lắm so với cổ người, nhìn xem không bao lâu đã có thể cưa đứt.”

Trên bàn có khắc hoa dày đặc, độ dày không giống nhau.

Tinh tế nhìn, vị trí Hoàng Phủ Dật chọn quả thật không khác cổ người lắm, thì ra hắn nhìn nửa ngày mới hạ đao chính là tìm cái này. . . . . .

Từ khi bọn họ bắt đầu nói chuyện, Hoàng Phủ Dật đã cưa một thời gian.

Tưởng tượng Hoàng Phủ Dật cầm đao chẻ củi, thong thả mà cưa cổ các nàng, còn tốn thời gian lâu như thế, không để các nàng được chết một cách thống khoái. . . . . .

Tất cả các tiểu thư đều biến sắc, người sức chịu đựng kém đã bắt đầu ngồi lung lay, sắp ngất.

Các nàng hình như nhìn nhầm người. . . . . . Thái tử hắn. . . . . . thật sự ôn hòa tốt tính sao. . . . . .

“Đừng sợ.” Hoàng Phủ Dật cười “an ủi” các nàng.

“Gỗ lim có chất gỗ cứng rắn, nếu cưa cổ, sẽ không tốn nhiều thời gian như thế.”

“. . . . . .” Lại một trận gió lạnh thổi qua, đã có người bắt đầu “hức hức” khóc.

Cưa thêm vài nhát cuối, Hoàng Phủ Dật đại công cáo thành, nhấc lên đoạn gỗ bị mình cưa gãy.

“Cũng không phí nhiều sức lực, chơi rất vui.”

“. . . . . .” Hức hức hứ. . . . . .

Hắn đưa đao chẻ củi ra, cười hỏi một vị tiểu thư gần hắn nhất.

“Hay là nàng cũng tới thử một chút?”

“A ——” Vị tiểu thư kia bất chấp hình tượng, thét chói tai chạy ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.