[Dịch]Quang Thái Tử Đi Ngoại Tình

Chương 109 : Công nhiên đoạt lão bà người khác (1)




Bất luận là vấn đề này hay động tác của hắn, đều khiến Nhan Đóa Đóa mặt đỏ bừng.

Ánh mắt của nàng liếc đến hộp trang sức, van cầu ngươi, tự mình bay lên đập ta ngất đi!

Đáng tiếc hộp trang sức không hiểu nàng "liếc mắt đưa tình", nên vẫn thành thành thật thật nằm trên bàn.

"Sao không trả lời?" Hoàng Phủ Dật cười hỏi nàng.

"Không phải đều là phù vân sao? Vì sao sợ ta cởi quần áo?"

". . . . . ." Khuôn mặt có chút xấu xa của hắn ở ngay trước mắt, lại còn thân mật quyến luyến hôn nàng, tim nàng rất yếu ớt a. . . . . .

Ô ô, nàng chịu không được a. . . . . .

"Ngươi không giống. . . . . ." Mấy chữ này Đóa Đóa nói rất hàm hàm hồ hồ, suýt nữa không nghe ra được.

Phù vân cùng phù vân, cũng không nhau mà. . . . . .

"Cái gì?" Trong mắt hiện lên ý cười hạnh phúc, Hoàng Phủ Dật cố ý giả vờ như mình nghe không rõ.

"Ngươi không giống. . . . . ." Ô ô.

"Vẫn chưa nghe." Hoàng Phủ Dật đang nói hôn nàng thật mạnh.

Ô ô, "Ngươi không giống!"

Nàng nói còn không được à. . . . . .

Mặt bị hôn đến đỏ sắp nổ mạnh Đóa Đóa cuối cùng bộc phát, tiếng lớn nói ra đáp án.

Nghe nàng thổ lộ, Hoàng Phủ Dật cười rất cao hứng, má đỏ đến sắp ngất Đóa Đóa cũng cuối cùng cũng nhìn ra không phù hợp.

"Ngươi cố ý!"

Đóa Đóa rơi nước mắt, "Ngươi căn bản là là cố ý lừa ta bày tỏ câu này. . . . . ."

Ô ô, bị lừa!

Hoàng Phủ Dật cười to hôn nàng, "Đừng giận đừng giận, ta có thể nói một trăm câu trả lại cho nàng."

Hắn dán chặt lấy nàng, ôn nhu nỉ non, "Đóa Đóa, nàng trong lòng ta bất luận cùng kẻ nào đều không giống nhau."

". . . . . .Đừng nói nữa. . . . . ."

Còn nói một lần nữa tim nàng sẽ bãi công . . . . . . Ô ô.

Nhưng Hoàng Phủ Dật vẫn ôm nàng, ôn ôn nhu nhu nói lời yêu thương.

Mặc dù mỗi một câu hắn nói Đóa Đóa đều cảm thấy mình muốn ngất đi, nhưng nàng vẫn phá lệ tỉnh táo mà nghe xong.

Có thể nghe lời tình yêu ngọt ngào như thế, thật sự là không thể ngất a. . . . . .

————

Chiều hôm đó, Hoàng Phủ Hạo hiếm thấy xuất hiện ở Đông cung, đến tìm Hoàng Phủ Dật.

"Vân Tri Hiểu đâu?" Hắn hỏi thẳng.

"Tứ ca tìm nàng có việc gì?"

Hoàng Phủ Dật lại biến thành người yếu đuối, tiếp tục giả vờ hư nhược.

"Không có gì," Hoàng Phủ Hạo nhếch môi, "Coi trọng nàng mà thôi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.