[Dịch] Đế Quân

Chương 32 : Tự tin. (1)




- Muội muội tốt của ta , vốn là đang tìm một chỗ môn đăng hộ đối cho ngươi để có nơi có chốn thật là tốt. Chưa từng nghĩ tới lại một lần nữa để ngươi trở thành trò cười, thực sự là xấu hổ a!

Nói xong, người trẻ tuổi mạnh tay đẩy, cái bàn đu tức thì bay lên cao cao. Một thiếu nữmặc trang phục trong cung đang đứng trên giá, lập tức bóng dáng của nàng như một cái diều đứt dây bay bổng ở giữa không trung.

Người trẻ tuổi đúng là không thèm quan tâm đến, xoay người nghênh ngang rời đi. Không thèm để ý chút nào đến việc thiếu nữ kia sẽ phải chịu thương tổn gì hay không!

Bàn đu dây vẽ ra một đường cong nguy hiểm ở giữa không trung làm cho người ta không chút nghi ngờ. Chỉ cần người ở trên đó hơi chút không giữ được thì sẽ nặng nề té xuống. Nếu không chết thì cũng phải mất đi nửa cái mạng!

Nhưng. . . . Vào lúc này ở trong ngự hoa viên đã không còn những người khác, nên bàn đu dây kia đang qua lại rất nhanh thì bỗng như quỷ mị mà ngừng ở giữa không trung. Tức thì, thiếu nữ mặc trang phục trong cung kia giống như sợi bông đang bay phất phơ đã nhẹ nhàng rơi xuống từ phía trên.

Đây là một thiếu nữ xinh đẹp tới cực điểm , da thịt trắng nõn, thanh nhã điềm tĩnh. Khí chất đơn thuần bình thản, như búp sen xanh mới nhú, toàn thân nàng làm cho không người nào có thể nhận ra có bệnh tật một chút nào.

Nếu là cứ lướt nhìn dần dần qua gương mặt kia, càng là có khả năng nhìn thấy hai con ngươi thiếu nữ này phảng phất là hai vì sao chói mắt nằm ở bên trong con ngươi.

Tuy nhiên, hai mắt không gì sánh kịp này cũng tràn ngập một vẻ đùng đục, làm cho người ta có cảm giác đần độn ngây ngô . . . .

- Thần Dạ! Không nghĩ tới ngươi lại có được tài ăn nói tốt như vậy, khiến cho phụ hoàng tốn công vô ích!

Ngay vào lúc thiếu nữ đang mở miệng tự lẩm nhẩm, ánh mắt của nàng chớp chớp. Trong nháy mắt nó đã trở nên linh động cực kỳ, vẻ đần độn ngây ngô lập tức biến mất. Thay vào đó là một vẻ khoan thai cao quý, làm hiện ra hết phong thái công chúa của một nước. So cùng với nàng vừa rồi thì lập tức phân biệt được như hai người!

Thiếu nữ vuốt ve lọn tóc đen của chính mình mà nhẹ nhàng nói nhỏ:

- Ngươi khiến cho phụ hoàng tốn công vô ích, làm cho kế hoạch của phụ hoàng thất bại. Nói cho cùng, ta là đáng oán hận với ngươi. Nhưng mà ngươi cự tuyệt ta, thì lại cũng tương đối mà nói đã tạo ra cho ta một hoàn cảnh yên ổn . . . . Thần Dạ, rốt cuộc là ta nên hận ngươi, hay vẫn còn phải cảm tạ ngươi?

Nói đến chỗ này, thiếu nữ nhìn ra xa xa về một phương hướng nào đó. Mà phương hướng này, lại đúng là hướng người trẻ tuổi vừa rồi rời đi .

- Nhị hoàng huynh, hiện nay ta đã như vậy , chẳng lẽ ngươi vẫn còn không chịu dung ta?

- Công chúa điện hạ, công chúa điện hạ!

Từ thật xa truyền đến tiếng gọi ầm ĩ, khiến cho cảm giác lạnh buốt trong đôi mắt thiếu nữ biến mất trong nháy mắt. Mà hai mắt nàng cũng đã chợt quay về vẻ hơi đùng đục. Cái đó ở trong mắt người khác thì thiếu nữ đã có vẻ hoàn toàn ngu ngốc.

.....

Vào lúc cỗ xe ngựa hoàng kim tám ngựa kéo trở về , rõ ràng tốc độ đã chậm đi nhiều. Thế cho nên tiếng vó ngựa vẫn còn quanh quẩn trong hoàng cung suốt thời gian dài . . . .

- Dạ nhi. . . .

- Gia gia, chắt nhi có một chuyện không rõ, hy vọng gia gia có thể dạy chăng?

Không đợi lão gia tử nói cái gì, Thần Dạ tranh hỏi trước một bước .

Lão gia tử hôm nay đã thể hiện ra ngoài sự xuất chúng, thật sự quá mức sắc bén. Thần Dạ trước kia một mực cho là, lão gia tử vì tu vi không đủ, cho nên thực lực Thần gia hiện có không đủ để đối kháng hoàng thất. Vì vậy cho dù đến lúc sinh tử tồn vong cuối cùng thì lão gia tử cũng không hề ra tay.

Nhưng hiện tại xem ra, cũng không phải là sự việc như vậy.

Thần Dạ thực lòng muốn biết, ở trong lòng lão gia tử thì tính mạng của mấy trăm con người trên dưới Thần gia cùng với đông đảo thân tín kia của lão gia tử, chẳng lẽ thật sự so ra vẫn còn kém tình nghĩa giữa lão cùng với Thánh Chủ Gia sao?

Mặc dù, trọng tình trọng nghĩa là điều hiếm có trong thế gian, nhưng chuyện luôn luôn có cái nặng cái nhẹ. Thực sự không phải là người Thần gia mưu đồ bất chính, mà là hoàng đế bệ hạ không chịu dung Thần gia. Thánh thượng như thế thì tại sao còn phải là không nghe thấy không để ý?

Thần lão gia tử nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi nói:

- Dạ nhi, ngươi là muốn hỏi, tại sao đối mặt chuyện hoàng thượng lấn lướt người khác từng li từng tí thì gia gia chỉ lựa chọn ẩn nhẫn, thậm chí là một mực nhường bước à?

Thần Dạ gật đầu!

Hắn bức thiết muốn hiểu cho rõ. Bởi vì chỉ có biết những ý nghĩ chân thật nhất trong nội tâm lão gia tử thì Thần Dạ tâm mới có thể đủ yên tâm đưa ra quyết định.

Hiện tại lão gia tử chính là ông trời của Thần gia, chỉ khi mà lão gia tử không chịu từ bỏ thì mới có thể tạo cho Thần Dạ có đủ thời gian, để rồi tiến tới thay đổi vận mệnh gia tộc.

Thời gian chỉ còn không được sáu năm. Nói thật, Thần Dạ cũng không nắm chắc được bao nhiêu, để mà có thể ở trong sáu năm này lấy được lực của bản thân liền có thể làm cho cả hoàng thất, thậm chí Đại Hoa hoàng triều cũng không dám ra tay đối với Thần gia .

Tất nhiên thứ mà Thần Dạ hiện nay có được, đều thật sự quá đáng kinh người .

Một thanh tiểu đao, không chỉ có dẫn hắn đến bước trọng sanh, lại càng sửa chữa khôi phục căn cơ của hắn. Ngoài ra. . . . còn có Cổ Đế Điện thần bí kia!

Thần lão gia tử trầm giọng nói:

- Dạ nhi, kỳ thật không cần ngươi hỏi, một khi thời cơ thành thục thì gia gia cũng nguyện nói chuyện này cho ngươi. Mà nguyên nhân trong đó, gia gia cũng sẽ chỉ nói cho một mình ngươi biết.

- Tại sao?

Thần Dạ sắc mặt căng thẳng, lời của lão gia tử như đã nói rất rõ ràng , hiện tại thời cơ chưa tới. Do vậy không có khả năng nói cho chính mình .

Thần lão gia tử không trả lời hắn, mà là nhìn hắn chằm chằm. Ánh mắt sắc bén kia phảng phất là muốn nhìn thấu Thần Dạ. Bị ánh mắt như vậy nhìn kỹ, đến như với tính cách của Thần Dạ thì hắn cũng không nhịn được liền nhanh chóng tránh né.

Lúc này, Thần lão gia tử mới tiếp tục nói:

- Hơn bốn năm trước đây, ở trên Bắc Vọng Sơn, mẫu thân của ngươi bị bắt, ngươi bị hủy căn cơ. Từ đó về sau, ngươi dù chưa chưa gượng dậy nổi, nhưng mà hoàn hoàn toàn toàn phong bế chính mình. Ta vốn tưởng rằng, ngươi cứ như vậy trong đời này. Nhưng chưa từng nghĩ, lại trong một đêm, dáng dấp của ngươi có thay đổi lớn . . . .

Trong lòng Thần Dạ lập tức xấu hổ không thôi. Quả đúng là trong một đêm hắn có thay đổi, xác xác thực thực là hắn đã một mực phong bế suốt thời gian dài. Nhưng mà hắn giờ phút này đã không còn là hắn ngày xưa. Hắn đã qua hai kiếp người.

- Tại sao ngươi lại có xu thế biến hóa như vậy. Lúc đầu, gia gia cho là, ngươi là bởi vì Giao Long Thể nhập môn thành công mà lại có sự tự tin ngày nào. Nhưng trong khoảng thời gian này ta luôn quan sát đối với ngươi , nên lại phát hiện chuyện cũng không phải như thế!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.